Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 37
Chẳng ai có thể đưa ra phán đoán tỉnh táo nhất về tình cảnh của chính mình ngay tại thời điểm đó. Phải rất lâu, rất lâu về sau nhìn lại, những thứ từng bị ngó lơ mới hiện rõ mồn một dưới ánh đèn rọi của ký ức.
Chu Chỉ An vẫn đang đi học, còn Văn Hựu Vi lại tiến quá nhanh trong công việc. Trạng thái của họ dần không còn khớp nhau. Ban đầu, cô lạc quan nghĩ rằng có lẽ chỉ cần thuận theo tự nhiên, những cơn đau thắt của giai đoạn này rồi sẽ qua đi. Nhưng sự nhường nhịn của Chu Chỉ An cuối cùng đã chạm đến mức khiến cô thấy bất an.
Văn Hựu Vi nắm lấy tay anh và nói: “Sự tồn tại vĩnh cửu của vật thể chỉ việc trẻ em hiểu rằng vật thể tồn tại độc lập, ngay cả khi chúng ta không thể tri giác được sự hiện diện của chúng thì chúng vẫn tồn tại. Đây là thuật ngữ anh dạy em mà. Chúng ta là kiểu quan hệ phải luôn ở cạnh nhau thì mới đảm bảo là vẫn đang yêu nhau sao? Em sẽ đi công tác, sẽ tăng ca, sẽ thường xuyên không có nhà, nhưng… em sẽ về mà. Không phải cứ không ở trước mắt anh là em sẽ biến mất đâu. Sau khi tốt nghiệp nhiều thứ trở nên khác biệt, nhưng chúng ta sẽ có cách chung sống mới, đúng không?”
(*) Sự tồn tại vĩnh cửu của vật thể (Object Permanence) là nhận thức của trẻ rằng các vật thể, người, hoặc sự vật vẫn tiếp tục tồn tại dù không còn được nhìn thấy, nghe thấy hay chạm vào. Đây là cột mốc phát triển nhận thức quan trọng (thường bắt đầu ở 8-9 tháng tuổi) theo Jean Piaget, chuyển từ tư duy cảm giác-vận động sang khả năng hình thành biểu tượng tinh thần. Ví dụ: Trò chơi ú òa minh họa rõ nhất, bé nhỏ chưa có khái niệm này sẽ nghĩ bạn thực sự biến mất khi che mặt, trong khi bé lớn hơn hiểu bạn vẫn ở sau đôi bàn tay.
Chu Chỉ An nhìn chằm chằm cô, trong mắt anh cuộn trào một thứ cảm xúc sâu sắc mà cô không thể nào thấu hiểu trọn vẹn.
Anh hỏi: “Em muốn anh dọn về ký túc xá sao?”
Nghe anh nói “Em muốn”, Văn Hựu Vi thậm chí có chút lúng túng: “Em hy vọng anh có thể trải qua cuộc sống nghiên cứu sinh của mình một cách trọn vẹn. Đồ đạc không cần dọn hết, vốn dĩ anh vẫn ở cả hai bên mà, chỉ cần mang theo những thứ quan trọng thôi.”
Cô nói tiếp: “Nếu buổi tọa đàm đó là nơi anh không muốn đi, ví dụ như nó nhàm chán, hay anh không muốn làm không công cho thầy, thì em thấy đều ổn. Thế nhưng… lý do không nên là vì chuyện này. Em không quan tâm đến buổi tọa đàm, em quan tâm đến việc anh đang tự cắt gọt chính mình. Anh có nghe câu nói ở quê mình không? ‘Một trái tim không thể treo ở hai đầu’. Mỗi một trải nghiệm đều rất quý giá, em không muốn sau này anh nghĩ lại và thấy những năm qua thật giằng xé, lúc nào cũng phải vất vả để giữ thăng bằng. Nếu một ngày nào đó anh hối hận thì sao?”
Anh trông như đã chấp nhận quyết định này, chỉ bình thản hỏi: “Vậy em có biết tự chăm sóc bản thân mình tốt không?”
Văn Hựu Vi bật cười: “Nếu về muộn, em sẽ tắm rửa thần tốc rồi đi ngủ ngay. Không có thời gian nấu cơm thì ăn đồ gọi về. Mỗi giai đoạn đều có cách sống của nó mà.”
Chu Chỉ An cụp mắt, một tay nắm lấy cổ tay cô, một tay cầm lấy một ngón tay cô nhẹ nhàng vê đi vê lại, không nói lời nào.
Văn Hựu Vi: “Em không nghĩ đây là một công việc hoàn hảo, nhưng hiện tại em rất thích những thứ mà mình nhận được từ nó. Việc thời gian cá nhân bị lấn chiếm là cái giá mà chính em lựa chọn. Đổ dồn cái giá đó lên người anh không phải là cách giải quyết.”
Cô nỗ lực dùng nhiều sự tiếp xúc cơ thể hơn để xóa tan nỗi bất an của Chu Chỉ An. Cuối cùng anh cũng bị những nụ hôn vụn vặt của cô làm cho bật cười khe khẽ không kìm được. Văn Hựu Vi tựa đầu vào đầu anh, giọng nói nhẹ và mềm mại: “Em thích việc mình là ưu tiên hàng đầu của anh, nhưng em càng hy vọng chúng ta đều có thể thoải mái hơn một chút. Ngay cả khi không thể gặp nhau mỗi ngày, nhiều thứ cũng sẽ không thay đổi đâu, đúng không?”
Đêm đó họ ôm nhau ngủ, Chu Chỉ An siết cô rất chặt. Thân nhiệt cao hơn cô nửa độ khiến anh trở thành một nguồn nhiệt, lưng Văn Hựu Vi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cô cố gắng mãi mà vẫn không ngủ được.
Cuối cùng, cô nhẹ nhàng gỡ cánh tay Chu Chỉ An đang gác trên người mình ra, rón rén xuống giường. Chu Chỉ An nghe thấy động động tĩnh liền mở mắt, nhìn cô với vẻ mặt ngây ngô pha lẫn oán trách. Văn Hựu Vi lập tức đính chính: “Em không bảo là không ôm nữa đâu, em đi bật điều hòa.”
Cô lấy điều hòa, chỉnh hơi lạnh trong phòng cho thật đủ, rồi chui tọt vào trong chăn, ôm lấy Chu Chỉ An thật chắc.
“Vui chưa?”
“Ừm.”
Anh không hề che giấu, khiến Văn Hựu Vi không nhịn được cười: “Anh lạ thật đấy, cứ như đến kỳ mẫn cảm ấy.”
(*) Kỳ mẫn cảm là một thuật ngữ trong thể loại truyện ABO, ám chỉ giai đoạn sinh lý đặc biệt của Alpha, khi đó họ trở nên cực kỳ nhạy cảm, có tính chiếm hữu cao và rất cần sự dỗ dành, gần gũi từ bạn đời của mình.
“Đó là cái gì?”
“Cứ coi như em chưa nói đi, anh đừng có mà đi tra đấy.”
“Nhớ rồi, mai anh sẽ đi tra.”
“Ha ha, anh phiền quá đi mất.”
Cũng giống như một Văn Hựu Vi trẻ tuổi chưa từng hiểu thế nào là đời người có thăng có trầm, cô cũng không thể thấu hiểu nỗi bất an sâu sắc của Chu Chỉ An đến từ đâu. Cảm giác của cô đối với thế giới này quá an toàn, cô không sợ việc mình phải đi bất cứ đâu, cũng chẳng lo lắng về những cuộc chia ly ngắn ngủi với bất kỳ ai.
Năm đó liên tiếp xảy ra nhiều chuyện. Cô đã tìm được vị trí của mình trong đội ngũ của Trần Thuật, còn Từ Minh Chương thì tặng cô một chiếc xe hơi vào dịp sinh nhật. Ông dặn dò nếu đi công tác từ ga tàu về thì tốt nhất nên tự lái xe, đừng bắt taxi vào buổi đêm.
Chu Chỉ An ở lại trường nhiều hơn, Văn Hựu Vi đã giữ đúng lời hứa: hễ có thời gian rảnh là lại lái xe vào trường tìm anh. Sống như vậy một thời gian, mọi thứ trông có vẻ lại ổn thỏa, thậm chí còn mặn nồng hơn cả trước kia. Chính cô cũng cảm thấy thần kỳ, có những đức tính nhất định phải học được trong quá trình chung sống với người khác, cô đã học được cách im lặng lắng nghe, học được cách diễn đạt mềm mỏng hơn.
Hôm đó, cô và Chu Chỉ An hẹn nhau cùng nấu cơm ở nhà, cả hai hào hứng đi mua nguyên liệu. Kết quả là lúc đang rửa rau thì một cuộc điện thoại gọi đến, Trần Thuật bảo cô lên công ty họp.
Văn Hựu Vi hỏi có thể họp trực tuyến không, Trần Thuật bác bỏ: “Không không không, qua đây gặp khách hàng đi, sếp của họ hôm nay có ở đây, cô cần phải nhận mặt người ta.”
Văn Hựu Vi nhìn sang Chu Chỉ An, anh bảo không sao, anh ở nhà nấu cơm, đợi cô về là có thể ăn. Văn Hựu Vi vội vàng vơ lấy chiếc áo khoác rồi ra khỏi cửa.
Mãi mới xong việc xã giao bên này, Văn Hựu Vi mang theo tâm trạng nhẹ nhõm như vừa được giải phóng gửi tin nhắn cho Chu Chỉ An, bảo rằng đã rời công ty, 10 phút nữa sẽ về đến nhà.
Trần Thuật lái xe ngang qua, bảo sẽ cho cô đi nhờ một đoạn, Văn Hựu Vi đương nhiên đồng ý. Thế rồi cô và Trần Thuật lại bắt đầu trò chuyện trên xe, hai người cứ chạm đúng mạch là lại thấy còn bao nhiêu việc có thể làm. Cô không quên gửi kèm một tin nhắn cho Chu Chỉ An bảo “phải đợi thêm một lát nữa”, đến lúc nói xong xuôi xuống xe thì phát hiện Chu Chỉ An đã đứng đợi ở dưới lầu.
“Anh đợi lâu chưa?” Cô chạy lại phía anh.
“Chưa.”
Văn Hựu Vi nhìn theo chiếc xe vừa lăn bánh: “Người đó chính là Trần Thuật đấy.”
Chu Chỉ An bình thản nhận xét: “Anh ta trông không già lắm nhỉ.”
Văn Hựu Vi thụi nhẹ nắm tay vào vai anh, cười đáp: “Gì cơ chứ, trong ngành Internet này có ai là ‘ông lão’ thực sự đâu?”
Lúc ăn cơm, cô nhắc đến: “Tình huống đột xuất, ngày mai em phải đi Tây An một chuyến.”
“Đi với Trần Thuật à?”
“Đúng, hai người.”
Biểu cảm của Chu Chỉ An hơi khựng lại.
Cô nhéo má anh: “Anh không bình thường chút nào nhé.”
Chu Chỉ An: “Có thể có thêm người khác hoặc là…” Anh mới bắt đầu câu chuyện nhưng không nói tiếp. Văn Hựu Vi là người có ranh giới cực kỳ rõ ràng, có những chuyện anh biết mình không nên mở miệng.
Văn Hựu Vi dường như hiểu được sự để tâm của anh, cô có chút buồn cười nói: “Anh sao thế? Sếp Trần và em, quan hệ giữa bọn em là kiểu ‘công cụ’ lẫn nhau thôi.”
“Em rất ngưỡng mộ anh ta.”
“Cũng không hẳn là ngưỡng mộ mọi phương diện, nhưng với tư cách là lãnh đạo thì anh ta rất có năng lực.” Văn Hựu Vi rót cho anh một ly nước có ga, “Thôi được rồi, anh ta không quan trọng. Kể em nghe chuyện của anh ở trường đi.”
Hôm đó Chu Chỉ An biểu hiện rất quấn quýt. Sau khi ôm lấy cô, anh lẳng lặng cắn lên xương quai xanh của cô. Khác với Văn Hựu Vi, răng anh trước sau vẫn không nỡ thực sự hạ xuống, chỉ có môi lưỡi lặp đi lặp lại những lần thử dò, trông cứ như ngay cả khi để phát tiết cảm xúc thì anh vẫn luôn ôn hòa như gió thoảng mây bay.
Hôm sau phải đi công tác nên Văn Hựu Vi thức dậy rất sớm. Lúc cô vừa ngồi dậy đã bị anh vòng tay siết chặt lấy eo. Anh nhìn cô, trong mắt lấp lánh một tia sáng bướng bỉnh.
“Em phải đi công tác mà.” Cô nói.
“Lại mấy ngày nữa không được gặp rồi.” Giọng Chu Chỉ An trầm xuống đầy uất ức.
Văn Hựu Vi cười, cụng đầu mình vào đầu anh: “Hành động trẻ con.”
Chu Chỉ An không buông tay, Văn Hựu Vi tĩnh lặng nhìn lại anh: “Anh phải buông em ra thôi, cục cưng.”
Chu Chỉ An mới chịu rời tay.
Văn Hựu Vi nở một nụ cười pha chút dung túng: “Em sẽ nhớ anh mà.”
Cô đi đến trước gương mặc quần áo, cài lại từng chiếc cúc một. Xong xuôi, cô quay lại cắn lên môi Chu Chỉ An một cái như một hình phạt nhẹ, nghe thấy tiếng anh kêu đau vì bị bất ngờ, rồi cô bảo: “Lần sau không được để lại dấu vết ở chỗ đó đâu đấy.”
Đôi khi cô tự hỏi, có phải khoảng thời gian đầu mới dọn đến đây họ đã quá thân mật, kiểu chung sống đó sẽ làm hư con người ta. Đương nhiên cô cũng thấy điều đó rất tuyệt, họ thích đối phương, muốn dính lấy nhau như thể là một người, nhưng cô lại có thể chấp nhận một cách vô cùng trôi chảy việc bản thân bước sang một giai đoạn khác. Suy cho cùng, con người cuối cùng cũng chỉ có thể trưởng thành với tư cách là một cá thể độc lập.
Cô có thể hình dung được rằng sự lệch pha trong trạng thái của cả hai khiến anh lo âu, nhưng lại không hiểu nổi tại sao nỗi bất an này lại sâu đậm đến thế.
Trên đường đi công tác, cô hỏi Trần Thuật làm thế nào để giữ cân bằng giữa công việc và gia đình. Trần Thuật có vẻ khá kinh ngạc trước câu hỏi này, thậm chí còn lộ ra một chút mất kiên nhẫn đầy tinh vi.
Anh ta nói: “Cô còn trẻ thế này, định cân bằng gia đình cái nỗi gì?”
Văn Hựu Vi: “Trẻ thì cũng có gia đình mà, em đến để xin chút kinh nghiệm.”
Trần Thuật hừ cười một tiếng, mắt nhìn ra xa: “Chẳng có sự cân bằng nào cả.”
“Dạ?”
“Vẫn là câu nói tôi đã bảo cô đấy, tinh lực của đại đa số mọi người căn bản không đủ để họ chu toàn mọi mặt. Cô cứ nghĩ kỹ xem mình muốn cái gì là được, không cần thiết phải phân tán năng lượng đó ra.”
Văn Hựu Vi thấy anh ta như đang nói năng bừa bãi: “Thế còn chuyện nhà anh thì sao?”
“Vợ tôi lo hết, tôi chỉ phụ trách gửi tiền về thôi.”
Thái độ coi đó là điều hiển nhiên của anh ta khiến Văn Hựu Vi thấy thật phi lý: “Nhưng mà… một năm cũng chẳng về mấy lần, anh không nhớ họ sao? Đứa trẻ còn nhận ra anh không?”
Trần Thuật khoái chí: “Tôi cần nó nhận ra tôi làm gì chứ, nuôi con làm sao có cảm giác thành tựu bằng công việc được. Đợi nó lớn lên tôi mua sẵn nhà, gửi sẵn tiền cho nó, thế là coi như làm tròn trách nhiệm của bậc cha mẹ rồi. Chẳng lẽ còn trông chờ nó dưỡng già cho mình sao? Muốn dưỡng già thực sự thì phải cậy vào hộ lý cơ.”
Văn Hựu Vi phải cố gắng quản trị biểu cảm lắm mới không nhíu chặt lông mày trước mặt anh ta, cô nói một cách uyển chuyển nhất có thể: “Có gần gũi thì mới có tình cảm chứ ạ, có lẽ là do ở quá xa và gặp nhau quá ít chăng?”
Trần Thuật liếc nhìn cô, dường như thấy rất buồn cười: “Thế cô nghĩ có thể giải quyết thế nào đây? Tôi bớt chút việc để về nhà nhiều hơn chắc? Này, tôi hỏi cô nhé, ‘Work-life balance’ là cái thứ văn hóa công ty ghi trên mặt giấy thôi đúng không? Công việc của cô là do tôi giao, cô có thể ‘balance’ được hay không chẳng lẽ tôi lại không rõ sao? Mục tiêu lớn của chúng ta là do công ty định ra, cô nghĩ công ty có rõ việc có ‘balance’ được hay không không?”
(*) Work-life balance (cân bằng cuộc sống – công việc) là sự hài hòa giữa thời gian và năng lượng dành cho công việc và cuộc sống cá nhân (gia đình, sở thích, sức khỏe, phát triển bản thân), nhằm giảm căng thẳng, tăng hiệu suất và sự hài lòng tổng thể; nó đòi hỏi quản lý thời gian hiệu quả và ranh giới rõ ràng, không chỉ là 8 tiếng làm việc mà là sự cân bằng linh hoạt để phát triển bền vững, không bị kiệt sức.
Văn Hựu Vi không còn lời nào để đối đáp.
Trần Thuật cười nói: “Chọn cái này thì phải bỏ cái kia. Cô còn đắn đo chuyện đó chứng tỏ cô nhìn chưa thấu, cũng chưa nghĩ thông.”
Văn Hựu Vi thực sự muốn đập đầu vào lưng ghế phía trước, nhưng trước mặt cấp trên làm vậy không tiện, nên cô chỉ giữ im lặng.
Bẵng đi một lúc, Trần Thuật hỏi: “Sao thế, ở nhà không ủng hộ công việc của cô à?”
“Không có ạ,” Cô đáp, “Chỉ là… em hoàn toàn tò mò thôi, cứ coi như là về phía chị nhà đi, chị ấy không có ý kiến gì về việc anh suốt ngày vắng mặt ở nhà sao?”
Trần Thuật: “Đăng ký kết hôn rồi thì sợ cái gì. Tôi gửi tiền về đúng hạn, cô ấy lo việc nhà. Ngay cả khi tôi có vì làm việc quá sức mà ra đi, thì nửa đời sau của hai mẹ con họ cũng chẳng phải lo lắng gì.”
Vẻ mặt Trần Thuật cuối cùng cũng dịu lại đôi chút, thoáng hiện lên một chút “tình người” mỏng manh: “Vợ tôi, tốt lắm. Có những chuyện không thể vẹn cả đôi đường thì đành chịu thôi, nhưng dù trời có sập xuống thì cô ấy vẫn là vợ tôi, thế là đủ rồi.”
“…” Văn Hựu Vi không thể thốt ra lời nào nữa.
Trong lòng cô chỉ quanh quẩn một ý nghĩ duy nhất — Con người, quả là một thực thể phức tạp.
Cô vốn có thói quen nhìn người theo kiểu “tròn trịa”, luôn nghĩ rằng một người làm tốt mặt này thì các mặt khác cũng phải rất cừ. Nhưng cô nhận ra một điều Trần Thuật nói đúng: tâm lực của một người bình thường đều có giới hạn, chẳng ai thực sự sống một cuộc đời hoàn hảo về mọi mặt cả. Một người làm một việc đến mức cực hạn, thì những việc khác rất có thể sẽ được xử lý một cách be bét, nát tan. Nghĩ đến đây, cô gần như muốn tha thứ ngay lập tức cho chính mình vì nỗi bất an mà cô đã gây ra cho Chu Chỉ An dạo gần đây.
Máy bay đi vào tầng bình lưu, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một khoảng không xanh ngắt bao la.
Câu nói “Đăng ký kết hôn rồi thì sợ cái gì” của Trần Thuật để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng cô… Cô chợt nghĩ, Chu Chỉ An, có bao giờ nghĩ đến chuyện này chưa?
Đây là một mệnh đề về việc làm sao để chứng minh em yêu anh. Làm sao để chứng minh em sẽ luôn yêu anh, chứng minh rằng ngay cả khi chúng ta không thể kề cạnh mọi lúc mọi nơi, ngay cả khi em ở nơi anh không nhìn thấy, em vẫn sẽ yêu anh?
Nhưng lời nói có thể được gọt giũa, nói ra rồi thì không tính. Hành động cũng không đại diện cho sự vĩnh cửu, điều làm được hôm nay chưa chắc ngày mai đã không thay đổi. Vậy thì phải làm sao để chứng minh em yêu anh đây?
Kết hôn, liệu có phải là câu trả lời cho câu hỏi này không?
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
