Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương

Chương 35

Chuyện này trong lòng Văn Hựu Vi vẫn chưa thể lật trang, cô lại muốn tìm mẹ. Nhân chuyến công tác lượt về, cô vòng qua nhà ngủ lại một đêm để tâm sự với Văn Tiểu Tiểu.

“Bất kể tương lai có ra sao, hiện tại chúng con đúng là đang có một mối quan hệ ràng buộc. Công việc là lựa chọn của con không sai, nhưng chính vì sự ràng buộc này mà anh ấy bị cuốn vào một cách bị động. Con cũng không thể giả ngu được, đúng không mẹ?”

Văn Tiểu Tiểu nhìn cô đầy thú vị: “Thế con muốn thế nào, bảo Tiểu Chu đừng quan tâm đến con nữa chắc?”

Văn Hựu Vi nằm vật ra giường, vẻ mặt đúng kiểu như đứng đống lửa, như ngồi đống than. Cô nhìn trân trân lên trần nhà: “Không phải đâu mẹ. Mẹ biết không, một phòng tắm không có vết bẩn mắt thường thấy được, nó khác hoàn toàn với một phòng tắm mà từng viên gạch đều sáng bóng và thoang thoảng mùi tinh dầu. Những việc này vốn không có giới hạn, anh ấy đã dồn vào đó rất nhiều tâm tư. Cứ như thể… anh ấy đang thực sự kinh doanh một cuộc sống vậy.”

Văn Tiểu Tiểu lộ vẻ mặt kiểu “ái chà chà”.

Văn Hựu Vi: “Nhưng mà, con cảm thấy bản thân mình… không ở trong trạng thái đó.”

Cô lật người ngồi dậy, như một chú cún nhỏ rúc vào lòng Văn Tiểu Tiểu: “Trong ấn tượng của con, mẹ và bố mỗi ngày về nhà đều rất vui vẻ, làm sao hai người làm được vậy ạ? Con đôi khi tan làm rồi vẫn chưa hết bực bội, chẳng thiết nói chuyện. Nhưng con lại không muốn để Chu Chỉ An nhận ra.”

Nói đến đây, chính cô cũng bắt đầu hiểu ra: cô và Chu Chỉ An chưa từng chung sống trong hoàn cảnh thế này. Hồi còn đi học, nỗi phiền muộn cùng lắm cũng chỉ có hạn, đối với Văn Hựu Vi mà nói, đó đều là những việc chỉ cần nỗ lực một chút là giải quyết được, có thể coi là một bộ sưu tập những phản hồi tích cực. Khi bên nhau tất nhiên phần lớn là vui vẻ, có thời gian để quan tâm đến đối phương nhiều hơn, cùng nắm tay nhau trải nghiệm những điều mới mẻ của cuộc đời. Còn hiện tại, Văn Hựu Vi nhận thức rõ rệt rằng đây là một giai đoạn mới. Trạng thái của Chu Chỉ An có lẽ không đổi, nhưng cô bắt đầu có quá nhiều chuyện khó tiêu hóa mỗi ngày, và cô vẫn chưa biết cách để “phiên bản này” của chính mình chung sống với anh.

Đôi khi cô đang tăng ca trước màn hình máy tính, nhìn thoáng qua thấy Chu Chỉ An đang tưới hoa, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ: Đây thực sự là cuối tuần mà anh ấy mong muốn sao? Ở bên mình như thế này anh ấy có thấy vô vị không?

Cho đến nay, giữa họ bề ngoài không hề có mâu thuẫn, bởi vì anh luôn giống như làn nước, có thể thuận theo ranh giới của cô mà chảy trôi, nhưng mà…

Văn Tiểu Tiểu nói trạng thái của con người có lúc cao lúc thấp, nếu chỉ có thể cùng nhau ăn uống vui chơi thì đó chỉ là bạn nhậu thôi. Chu Chỉ An đâu có ngốc, những gì anh làm đã thể hiện rõ thái độ rồi, bà khuyên Văn Hựu Vi đừng nên tự làm khổ mình quá nhiều. Nếu thấy có lỗi thì hãy đối xử với anh tốt hơn gấp bội, cuộc sống chung chẳng phải là như thế sao.

Bà hỏi: “Hai đứa đã thảo luận chuyện kết hôn chưa? Mẹ không giục con, chỉ muốn biết con nghĩ thế nào.”

Văn Hựu Vi khẽ lắc đầu, nhìn mẹ: “Kết hôn rồi thì con sẽ được tận hưởng những điều này một cách hợp pháp ạ?”

Văn Tiểu Tiểu lộ ra vẻ mặt ba phần khó hiểu bảy phần buồn cười: “Con nói cái gì vậy.”

Bà nhìn Văn Hựu Vi đang bối rối một cách rất chân thành, rồi không cười tiếp nữa: “Tiểu Chu thích con, muốn cùng con sống tốt. Con thấy chuyện này có vấn đề gì sao?”

Văn Hựu Vi yếu ớt đáp: “Lúc con quen anh ấy là năm 17 tuổi, con chỉ muốn cùng anh ấy nắm tay đi dạo sân trường thôi mà.”

Văn Tiểu Tiểu liếc mắt nhìn cô.

Văn Hựu Vi khi nói chuyện với mẹ thì giọng điệu cứ nhừa nhựa, chậm rãi giãi bày: “Mấy năm qua mọi chuyện vẫn luôn rất tốt, đúng không mẹ? Chẳng có lý do gì để chia tay cả. Chỉ là cứ tiếp tục thế này, con cảm thấy hình như nên có một lời tuyên bố rõ ràng. Anh ấy cũng có vẻ như đã sớm bước vào một loại… trạng thái của cuộc sống gia đình. Thế nhưng… chẳng lẽ một cô gái 17 tuổi khi đi hỏi một người khác có muốn yêu đương không, thì ý tứ sâu xa của cô ấy lại là: ‘Anh có muốn sau này kết hôn với em không’ ư? Đến tận bây giờ con còn chẳng hiểu nổi chuyện đó, thì năm 17 tuổi làm sao mà nghĩ tới được.”

“Thế thì chẳng qua là con chưa muốn kết hôn thôi.” Văn Tiểu Tiểu chỉ ra điểm mấu chốt.

“Con không biết nữa,” Văn Hựu Vi nói, “Có lẽ chính vì không biết, mà đó lại là một quyết định quá lớn, nên con mới cảm thấy không nên làm. Nếu kết hôn xong mà chẳng có gì khác hiện tại, thì đâu nhất thiết phải kết hôn. Còn nếu kết hôn xong mà nảy sinh những khác biệt, thế thì kết hôn để làm gì?”

Văn Tiểu Tiểu suy nghĩ hồi lâu: “Quan niệm của các con về gia đình bây giờ đã khác với thời của bố mẹ rồi.”

Văn Hựu Vi chớp chớp mắt, không phủ nhận.

Văn Tiểu Tiểu tiếp lời: “Mẹ chỉ có thể cảm nhận được sự khác biệt, chứ cụ thể ra sao thì cũng không nói rõ được. Nếu là 2 năm trước, mẹ sẽ không hiểu được vấn đề này của con đâu. Giờ mẹ cũng hay xem mấy cái video ngắn trên TikTok, Douyin này kia nên mới biết suy nghĩ của các con đã khác. Hồi mẹ với bố con lấy nhau, mẹ chẳng biết kết hôn là cái gì cả, thấy mọi người đều kết hôn, đối phương lại không đáng ghét nên mẹ cưới thôi. Bọn mẹ là kiểu cưới trước yêu sau. Nhưng mà—” Bà dừng lại một chút, “Chuyện này cũng khó nói lắm. Cũng có những người thà đừng kết hôn còn hơn. Tiểu Chu là đứa trẻ tốt, đối xử với con chân thành, nếu con muốn cân nhắc thì cứ cân nhắc, không sợ sớm đâu. Tuy nhiên gần đây mẹ thường cảm thấy, rất nhiều chuyện bọn mẹ không còn hiểu được nữa rồi. Chỉ có thể nói là lời khuyên dành cho con không phải để hại con, nhưng lời khuyên đó có hiệu quả hay không, có hợp thời hay không, con phải tự mình nắm bắt.”

Văn Hựu Vi hừ hừ: “Tự mình quyết định, rồi tự mình chịu trách nhiệm.”

Văn Tiểu Tiểu cười: “Đúng vậy. Chuyện này, tốt nhất là con nên nói chuyện rõ ràng với Tiểu Chu. Suy cho cùng, đó là sự chung sống giữa hai đứa.”

Văn Hựu Vi im lặng một hồi lâu, bỗng nhiên lên tiếng: “Mẹ, mẹ có cảm thấy anh ấy…”

“Sao cơ?”

“Có chút quá mức… nhường nhịn không? À mà thôi, con cũng không biết diễn tả thế nào nữa.”

Sự thật là tính tình Chu Chỉ An vẫn luôn rất tốt, hai người bên nhau mấy năm nay chưa từng một lần gân cổ cãi vã.

Văn Hựu Vi không biết đây là do nhân cách của anh quá ổn định, hay do tính khí cô dạo này càng lúc càng “ngang ngược”, để rồi dưới sự tương phản đó, Chu Chỉ An hiện lên với vẻ nhu tình tựa nước, thậm chí đến mức khiến cô cảm thấy có chút bất thường.

Hôm đó sau khi họp xong trở về nhà, Chu Chỉ An đang làm salad. Anh vừa mới tắm xong không lâu, đuôi tóc vẫn còn hơi ẩm, Văn Hựu Vi ngửi thấy mùi hương của loại sữa tắm mà cô yêu thích.

Cô mang trong mình một áp lực không cách nào giải tỏa, lòng buồn bực đến chết đi được. Cô đi đến sau lưng anh, không nói một lời mà vòng tay ôm chặt lấy eo Chu Chỉ An. Ngay khi anh vừa thốt lên một câu “Vi Vi”, lời còn chưa dứt, Văn Hựu Vi đã há miệng cắn mạnh vào sau gáy anh.

Chu Chỉ An khẽ rùng mình, Văn Hựu Vi càng siết chặt đôi tay đang khóa lấy thắt lưng anh hơn.

Cô ngặm chặt miếng da thịt đó, nếu răng cô sắc nhọn hơn chút nữa, có lẽ đã có thể xuyên thấu qua lớp da dẻo dai mà mỏng manh kia. Nghiền ngẫm, cắn xé, Văn Hựu Vi nhất quyết không buông.

Cuối cùng, sau khi nghe thấy tiếng hít hà kìm nén của Chu Chỉ An, cô mới sực tỉnh. Nhìn thấy vết răng sâu hoắm để lại bên gáy anh, Văn Hựu Vi tự thấy hối hận, cô l**m nhẹ lên dấu vết lõm xuống do mình cắn, rồi lại khẽ chạm môi lên đó.

“Đau à?”

Chu Chỉ An quay người lại, ánh mắt thuần khiết nhưng đầy vẻ lo lắng hỏi cô: “Có phải áp lực công việc lớn lắm không?”

Văn Hựu Vi lắc đầu: “Cũng không hẳn, là do khả năng chịu đựng của em chưa cao thôi. Mọi chuyện sẽ không tự dưng qua đi, cũng không tự động tốt lên, em cần phải giải quyết nó, để lần sau khi nghĩ đến không còn thấy phiền nữa.”

“Vậy thì ăn cơm thôi.” Anh nói. Khi xoay người đi lấy đĩa, mép áo may ô của Chu Chỉ An cọ vào chỗ vừa bị cô cắn, cơn đau khiến cơ mặt anh vô thức nhăn lại, nhưng biểu cảm đó biến mất cực kỳ nhanh, anh không muốn thể hiện điều đó trước mặt Văn Hựu Vi.

“Chu Chỉ An, nếu anh thấy có chỗ nào không hợp, không thoải mái, anh sẽ nói với em chứ?” Cô thực ra đã biết câu trả lời rồi, nhưng vẫn cứ muốn hỏi.

Chu Chỉ An nhìn cô mỉm cười: “Anh đã nói rồi, thế nào cũng được mà.”

Văn Hựu Vi tiến lại gần, đỡ lấy chiếc đĩa, ánh mắt đầy vẻ dò xét: “Kiếp trước em cứu mạng anh hả? Hay thực ra anh là một con rắn nhỏ dưới chân núi Thanh Thành?”

Chu Chỉ An cụp mắt mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi tiếp lấy câu đùa: “Thảo nào lần nào đi Tây Hồ với em trời cũng mưa.”

(*) Truyền thuyết Bạch xà truyện: Bạch Xà may mắn nuốt được viên thuốc tiên (do Hứa Tiên hồi nhỏ vô tình làm rơi xuống Tây Hồ) tăng 500 năm công lực nên tu luyện thành tinhhóa thân thành người, gặp Hứa Tiên tại Cầu Đoạn Kiều trong một trận mưa và nên duyên vợ chồng, sau đó bị cao tăng Pháp Hải chia cắt và giam cầm nàng dưới tháp Lôi Phong.

Văn Hựu Vi đặt đĩa xuống bàn, nhìn anh chằm chằm. Nhìn mãi, nhìn mãi, khiến cô tự đọc ra vài phần sầu bi: “Chu Chỉ An, em…” Trong lòng cô có một tiếng nói rất nhỏ đang vang lên: Tại sao anh ấy lại như vậy? Là thực sự rất thích mình sao? Hay vì anh ấy là một người tốt, tốt đến mức… quá đỗi nhân từ?

Anh đưa tay kéo Văn Hựu Vi vào lòng, đôi cánh tay chậm rãi siết chặt, đôi bàn tay dường như vẫn thấy chưa đủ, không thể đan thành một tấm lưới chặt chẽ hơn để giữ cô lại, anh cảm thán như đang nói mê: “Anh hiểu em muốn nói gì mà, Vi Vi.”

Văn Hựu Vi: “Em xin lỗi…”

Anh cúi người vùi đầu vào cổ Văn Hựu Vi, hai người ôm nhau không một kẽ hở: “Đừng nói như vậy.”

Anh lầm bầm: “Anh rất thích em, cho nên… đều ổn cả.”

Văn Hựu Vi ngẩn người một lát, đưa tay xoa xoa mái tóc anh, Chu Chỉ An im lặng và đầy luyến lưu dụi vào lòng bàn tay cô, hàng lông mi khẽ run rẩy.

Khi cô hỏi Chu Chỉ An có muốn yêu đương không, lúc ấy anh vẫn còn là một thiếu niên có hơi cô độc và lạnh lùng, giờ đây cô thấy ở anh nhiều hơn sự thuần phục và mềm mỏng. Điều này thực ra không tệ chút nào, nhưng cũng khiến cô hơi tò mò có phải vì dạo này thời gian bên nhau quá ít, nên đem ra để cãi nhau thì không đáng? Hay do thời gian cô tăng ca quá kinh khủng, khiến mỗi khoảnh khắc ngắn ngủi bên nhau mỗi ngày đều bị ép thành cảm giác “biệt ly lâu ngày mới gặp lại”?

Sau này cô nghĩ, đó chắc hẳn là sự bất an. Trong một mối quan hệ, làm sao hai người lại có thể không đồng thời nhận ra có vấn đề cơ chứ? Chỉ là cách của cô là hy vọng Chu Chỉ An đừng nỗ lực đến thế, còn cách của Chu Chỉ An là cố gắng hết sức để giữ cho mọi thứ nguyên vẹn như cũ.

Sau này nữa, Văn Hựu Vi học hút thuốc theo đồng nghiệp. Thú thực cái thứ đó chẳng giải tỏa được nỗi sầu, nó chỉ trông như một phụ kiện tiêu chuẩn của người trưởng thành. Giống như khi mặc vest vào người ta sẽ vô thức vươn thẳng lưng, cô dùng điếu thuốc như một bộ đếm giờ, thuốc tàn là ép mình ngừng lo âu để bắt tay vào việc.

Mấy lần đầu sợ Chu Chỉ An phát hiện, cô nhai kẹo cao su, xịt nước hoa rồi mới về nhà. Chu Chỉ An ngửi tóc cô: “Đồng nghiệp hút thuốc trong phòng họp à?”

Văn Hựu Vi: “… Ừ, ghét nhất mấy cái hạng người vô ý thức đó, khói thuốc thụ động hại người lắm.”

Chu Chỉ An ôm lấy eo cô, cúi người định hôn, Văn Hựu Vi cười né ra sau: “Anh làm gì thế?”

Chu Chỉ An đâm trúng tim đen: “Em đang không vui.”

“Cũng không có chuyện gì lớn.” Văn Hựu Vi ấn vai anh như để trấn an, vừa cười vừa nói, “Có mấy gã khốn cứ làm nghẽn tiến độ dự án khiến em muốn nôn mửa. Em biết cách giải quyết rồi, chỉ là muốn bực mình một lát thôi, để mắng nhiếc chúng nó một trận trong lòng cho bõ ghét.”

Cô nựng mặt Chu Chỉ An, lộ rõ vẻ dỗ dành: “Anh đi xem phim hoặc tự chơi cái gì đó đi được không? Cứ mặc kệ em ở đây này.”

Chu Chỉ An mím môi.

“Em đi tắm trước đã, ngoan nhé.”

Anh suy nghĩ một lát rồi đáp: “Được.”

Hệ thống sưởi bật lên, nước nóng dội xuống, Văn Hựu Vi ngửa đầu, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Một phần nỗi đau của đời người đến từ tham vọng và sự so sánh. Trong đám lính mới vào cùng đợt, đã có người được thăng chức một lần. Đây chính là ngòi nổ cho sự nóng lòng của cô.

Dạo gần đây Văn Hựu Vi nhận ra rằng ở chỗ Cửu Ngạn, cô thiếu đi cơ hội để tiến xa hơn người khác. Hiện trạng không hề tệ, nhưng cô không ở cái tuổi muốn cầu sự ổn định. Cô mới chỉ ngoài đôi mươi, cô muốn nhiều cơ hội mới tốt hơn nữa. Người hướng dẫn vừa truyền bá “lý tưởng Thái Hòa” vừa làm thủ tục nghỉ việc năm ấy vẫn để lại vài thứ khiến cô ấn tượng sâu sắc, chẳng hạn như anh ta nói: “Đã ở một nơi nào đó, bạn phải trở thành người không thể thiếu của nơi đó; ở bộ phận kiếm tiền nhất, làm mảng nghiệp vụ cốt lõi nhất. Nếu bạn chỉ muốn có một miếng cơm ăn thì đi đâu cũng được, sẽ sống nhẹ nhàng hơn ở đây nhiều. Nhưng đã đến Thái Hòa rồi, tại sao không làm kẻ đi nhanh nhất, leo cao nhất ở đây?”

Mặc kệ điều đó đúng hay sai, Văn Hựu Vi thời trẻ rất “cắn câu” bộ lý luận này.

Dù sau khi vào làm, cái kính lọc màu hồng dành cho Thái Hòa đã nhạt dần, nhưng cô thực sự đã nhìn thấy một thế giới chưa từng thấy trước đây, cũng cảm nhận được mình trở nên mạnh mẽ hơn giữa những bận rộn đến “đau cả gan”. Tăng thêm bản lĩnh là một quá trình có thể cảm nhận rõ rệt qua từng lựa chọn và phán đoán, cô biết mình đang làm tốt hơn trước kia.

Những phiền não vụn vặt của sự việc không đủ để dập tắt niềm vui khi được tận hưởng thành quả đó. Ý chí muốn ở lại của cô vô cùng kiên định, và cô còn dự định sẽ chạy nhanh hơn nữa. Cũng coi như cô gặp may, đúng lúc cô đang trăn trở làm sao để có được cơ duyên mới—

Thì có một người xuất hiện, anh ta tên là Trần Thuật.


Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương Truyện Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương Story Chương 35
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...