Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 33
Tin tức về đợt phân tách nhân sự ập đến cùng lúc với một tin sốc khác: người hướng dẫn của cô sắp nghỉ việc.
Mới hôm trước, anh ta vẫn còn thao thao bất tuyệt truyền bá giá trị cốt lõi của doanh nghiệp, trông như thể đã bị “lý tưởng Thái Hòa” ngấm tận vào xương tủy, sẵn sàng sống chết vì nơi này. Thế nhưng, hóa ra thủ tục nghỉ việc của anh ta đã nằm trong quy trình từ lâu rồi.
Văn Hựu Vi vốn đã dồn hết tâm can để nhận lấy sự khích lệ đó, nên khi biết tin, cô không khỏi ngớ người. Trong những bộ phim Mỹ cô xem thời đại học, có những thiên tài lập dị nhìn đồng nghiệp thay đổi sắc mặt xoay xoạch trước sau như một, rồi mờ mịt hỏi rằng: “Làm sao tôi biết được những lời anh nói với tôi sau này là thật hay giả?” Hiện tại, cô cũng nảy sinh sự hoang mang tương tự.
Nhưng rồi cô lại thấy câu hỏi này thật trẻ con, mang đi thảo luận với người khác thì đúng là xấu hổ.
Bất kể cô có bài xích sự thay đổi đến mức nào, kết quả phân tách nhân sự vẫn được công bố.
Ở đội ngũ mới, cấp trên tên là Cửu Ngạn, một đồng nghiệp nữ tên là Tiểu Huân. Nghiệp vụ của những người khác tạm thời chưa liên quan đến cô nên không nhắc tới. Cùng được phân về đây còn có một thực tập sinh nam sắp tốt nghiệp cao học tên là Lập Hồi.
Khi con người có nhu cầu, họ sẽ có động lực để tự học. Văn Hựu Vi bắt đầu học cách âm thầm quan sát mọi người:
Tiểu Huân: Không thích lo chuyện bao đồng, đối nhân xử thế hòa nhã, cứ mở miệng là cười, rất được Cửu Ngạn tin tưởng.
Cửu Ngạn: Một leader trẻ tuổi, ăn mặc cực kỳ có gu, trông cứ như mỗi quý phải “ăn” trung bình 5 cân tạp chí thời trang thì mới duy trì được phong cách sành điệu như vậy. Tính tình không tệ nhưng nói cực kỳ nhanh, tạo cảm giác kiên nhẫn rất có hạn, vừa mở miệng là khiến người khác phải cuốn theo nhịp độ hối hả của anh ấy.
Lập Hồi: Ngoại hình không mấy nổi bật, rất ra dáng “sinh viên”. Anh ta đi theo hướng khác cô, quan tâm nhiều hơn đến quan sát ngành và xử lý dữ liệu.
Nhìn chung mọi người đều không khó gần. Văn Hựu Vi cầm mớ hỗn độn công việc trong tay thong thả gỡ rối, bỗng cảm thấy môi trường mới cũng ổn, bắt tay vào làm không thấy quá khó chịu.
Dù chưa cầm chắc offer chính thức trong tay nhưng cô đã huy động cả nhà để chuyển trọ, bản thân cô cũng thấy áp lực. Trong mắt bố mẹ, mọi thứ Văn Hựu Vi đạt được đều như lẽ tự nhiên, chưa từng có chuyện “nỗ lực mà không thành công”, vì thế lần này cô vô cùng thấp thỏm, chỉ sợ bận rộn một hồi mà không được giữ lại chính thức, lúc đó thì đúng là “đội quần”.
Nửa đêm, nhóm chat công việc báo yêu cầu mới. Về lý thuyết, cô không bấm vào xem để sáng mai xử lý cũng chẳng sao, nhưng nghĩ tới cái offer còn chưa chốt, cô lại lóp ngóp bò dậy, cần mẫn phác thảo bản kế hoạch, thời gian nào phản hồi cho ai, thái độ cầu thị rõ rệt.
Cửu Ngạn thả một cái icon “Like” ngay sau câu trả lời của cô.
Văn Hựu Vi thầm nghĩ: Trời đất ơi, lên đến cấp bậc như Cửu Ngạn mà cũng phải làm việc đến nửa đêm sao? Cái lộ trình thăng tiến của công ty này liệu có đáng để mong đợi không đây?
Sau khi làm xong một hồi, cô phát hiện Chu Chỉ An đã tỉnh, anh xoay người lại, lặng lẽ nhìn cô.
Cô đặt điện thoại xuống, nhào vào lòng anh, cảm thán một cách già đời: “Tiểu Chu à, em ngộ ra rồi, sự trưởng thành của con người bắt đầu từ khoảnh khắc dù không vui cũng không thể quay đầu bỏ đi được.”
Chu Chỉ An đáp: “Quay đầu đúng là không đi được, muốn đi thì phải nhấc chân lên chứ.”
Văn Hựu Vi nhào tới quấy rầy anh: “Em cắn chết anh cho xem.”
Chu Chỉ An cũng chẳng buồn tránh, cười như không cười: “Nào, đều là của em tất.” Anh cứ như vậy khiến Văn Hựu Vi cũng chẳng còn cách nào, cô áp má vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim phập phồng mà im lặng.
Những lúc cuộc đời bế tắc, bất kể có ai kéo mình một tay hay không, mình vẫn phải tự mình trải nghiệm. Cô không phải không có chuẩn bị tâm lý. Miệng thì than vãn thế thôi chứ lòng không thực sự chán việc. Công việc hiện tại tuy có chút bào mòn nhưng vẫn ở mức độ khó có thể giải quyết được, lại còn tự thuê nhà, không phải ở ký túc xá bốn người, lúc nào cũng có nước nóng để tắm, lại còn được sống chung với chàng trai xinh đẹp mình yêu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy niềm vui chiếm phần nhiều.
Kể từ khi chuyển tới đây, giữa cô và Chu Chỉ An lại bước qua một ranh giới khác. Giống như điểm tới hạn trước khi hai khối nam châm bị hút chặt vào nhau, vượt qua giá trị cực đại đó, bỗng chốc nảy sinh nhu cầu thân mật vô tận.
Thích chạm vào nhau, thích hôn nhau, thích ôm nhau. Có những chuyện nói mãi không hết, có nguồn năng lượng dùng mãi không cạn. Khi cả hai đều ở nhà, họ gần như muốn dính chặt lấy nhau.
Chính Văn Hựu Vi cũng phải thốt lên: “Sến súa quá đi Chu Chỉ An, hai đứa mình không ai có thể độc lập đi lại được à?”
Chu Chỉ An thành thực tự kiểm điểm một lát với vẻ hổ thẹn, rồi quyết định đối diện với tiếng lòng mình mà nói: “Không.” Hai người nhìn nhau rồi bật cười, ôm chầm lấy nhau thành một cục.
Phòng ngủ chính thay bằng chiếc giường lớn 2m2, Văn Hựu Vi vô cùng hài lòng, mỗi ngày đều có thể vui vẻ lăn từ trong lòng anh ra rìa giường, rồi lại từ rìa giường lăn ngược vào lòng anh. “Thật tốt quá, thật tốt quá, đây chính là niềm vui của người trưởng thành sao?”
Sau này Văn Hựu Vi nghĩ lại, cô thực sự sẽ không bao giờ yêu một người nào khác theo cách cô đã yêu Chu Chỉ An nữa. Trong một đời người có thể nảy sinh bao nhiêu tâm tư được gọi là “vật liệu dễ cháy”? Tất cả những phần dễ bùng cháy nhất của cô đều đã ném hết vào mối quan hệ với Chu Chỉ An trong những năm tháng ấy rồi.
Dù có quay đầu nhìn lại, cô vẫn thấy điều đó thật tuyệt vời, giống như một giấc mơ hoang đường mà ngọt ngào, tràn ngập những bí mật tình tứ không ai hay biết.
Sau này cô mua lại căn hộ này, chủ nhà hỏi có phải vì thấy vị trí và bố cục ở đây rất tốt không, anh ấy còn nói sau khi mua căn này xong thì phất lên hẳn, nếu không phải cả nhà chuẩn bị định cư nước ngoài thì thực sự không nỡ bán. Văn Hựu Vi chỉ đáp vâng, vì ở quen nên rất thích nơi này.
Thực tế, nơi này chứa đựng quá nhiều ký ức, đối với cô nó không phải là một căn nhà thuê lâu năm, mà là một khối hổ phách khổng lồ chứa đựng những kỷ niệm.
Đôi khi cô thấy mình bị mắc kẹt trong đó, nhưng lại chẳng hề muốn thoát ra.
…
Con người ta sẽ tự động hình thành các hội nhóm, tin tức giống như những đốm lửa, lan tỏa trong khu rừng rậm của những nhóm nhỏ. Nghe nói ý đồ của đợt phân tách nhân sự này là “chọn một trong hai”. Chưa hề có bất kỳ văn bản chính thức nào, nhưng các thực tập sinh đều hoàn toàn tin vào chuyện đó.
Văn Hựu Vi thầm nghĩ, mình và Lập Hồi mạnh về những mảng hoàn toàn khác nhau, nếu phải chọn một trong hai như thế, liệu đội ngũ có thực sự biết mình muốn tuyển người như thế nào không?
Nhưng trong lòng không tránh khỏi sự so sánh. Rõ ràng Lập Hồi làm quen với Cửu Ngạn dễ dàng hơn, rất nhanh đã ra dáng “anh em tốt”. Vào đội mới chưa bao lâu, Lập Hồi đã có thể bá vai gọi “anh Cửu”. Còn Văn Hựu Vi vẫn chưa có cơ hội nào để xích lại gần Cửu Ngạn hơn.
Trong đội có lệ ăn cơm chung, lúc mọi người cùng ăn, Lập Hồi chia đũa cho từng người, ra dáng một người anh nhiệt tình. Đến lượt Văn Hựu Vi, anh ta đưa khăn giấy và thìa rất ân cần, dùng tông giọng cố ý làm cho mềm mỏng: “Em gái nhỏ họ Văn tuổi còn trẻ, mọi người cần quan tâm nhiều hơn một chút.”
Văn Hựu Vi rùng mình một cái, cảm thấy ngượng ngùng theo bản năng nên buột miệng: “A! Mọi người đều là đồng nghiệp cả mà, ha ha ha, anh đừng khách sáo quá.”
Lập Hồi nói: “Khách sáo gì chứ? Hồi anh mới thực tập thời đại học cũng thế này, lúc nào cũng thấy hoang mang lắm, chẳng biết làm gì cả.”
Văn Hựu Vi lờ mờ cảm thấy câu chuyện không nên được nói theo cách này.
Tiểu Huân liếc nhìn Lập Hồi một cái, rồi hỏi Văn Hựu Vi: “Em sinh năm chín mấy nhỉ?”
Văn Hựu Vi trả lời.
Tiểu Huân cười nói: “Thích thật đấy, trẻ trung có cái hay của trẻ trung. Em có làm việc ở đây 10 năm nữa thì vẫn còn đang độ sung sức, không gian thăng tiến còn rộng mở lắm.”
Lập Hồi bưng bát cơm, cũng cười phụ họa theo.
Buổi chiều, Cửu Ngạn có một cuộc họp dự án mới. Anh ấy đứng ở khu vực văn phòng một lát, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, rồi sau đó chỉ định Lập Hồi đi cùng.
Buổi tối mọi người đều bận rộn, chỉ có hai đứa thực tập là rảnh rỗi hơn một chút vì trong tay không có việc gì gấp phải nộp ngay. Văn Hựu Vi đi đến trước mặt Lập Hồi: “Anh Hồi, đi ăn cơm không? Hai đứa mình xuống nhà ăn, lát về mua hộ cho mọi người luôn.”
Lập Hồi ừ hử một tiếng. Tiểu Huân ở đằng xa nghe thấy liền nói: “Được đấy, hai đứa đi đi, mua giúp chị bát mì trộn, không cho hành nhé.”
Lập Hồi đứng dậy, cầm điện thoại đi cùng cô. Bản thân cách nhau vài tuổi, lại không phải đồng môn, chẳng có chủ đề chung nào để tán gẫu, việc duy nhất có thể nói là công việc thì dường như chẳng ai muốn đụng vào. Bầu không khí rơi bộp xuống đất, trông chẳng có vẻ gì là có người muốn cứu vãn.
Mua cơm xong, ngồi đối diện nhau ăn, Lập Hồi cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, tự tạo ra một kết giới cho riêng mình, lần này anh ta cũng chẳng buồn lấy đũa hay khăn giấy hộ cô nữa. Văn Hựu Vi thầm nghĩ: Anh ta cũng dễ hiểu đấy chứ.
Cô không thích cơ chế này. Thi cử là chỉ cần bạn qua vạch điểm sàn thì không ảnh hưởng đến ai khác, tất cả cùng giỏi thì tất cả cùng đỗ. Nhưng việc sàng lọc lại mang hàm ý “có anh thì không có tôi”, bỗng chốc tính “sói” trỗi dậy mạnh mẽ.
Lập Hồi bắt đầu khiến cô thấy phiền não.
Anh ta luôn vô tình nhắc khéo rằng cô chỉ là một đứa trẻ, học lực chỉ là cử nhân. Lúc họp chung, anh ta đưa ra những mô hình lý thuyết cao siêu, Cửu Ngạn tỏ ra rất hứng thú lắng nghe, khi đó Lập Hồi sẽ quay sang nhìn Văn Hựu Vi: “Mấy cái này hồi đại học các em đã được học chưa?”
Văn Hựu Vi chỉ mỉm cười nhìn anh ta: “Bây giờ em đang học hỏi từ anh đây này.”
Cửu Ngạn sắp đi gặp một khách hàng trọng điểm, lúc ăn cơm anh ấy có hỏi một câu có phải Văn Hựu Vi ở gần công ty hơn không. Vì hẹn khách vào cuối tuần, sợ Lập Hồi đi lại vất vả nên anh ấy định dẫn cô đi theo.
Lập Hồi liền ra vẻ thấu hiểu trước: “Anh Cửu ơi, Tiểu Vi còn có bạn trai mà, cuối tuần sao anh không để người ta nghỉ ngơi bồi đắp tình cảm với người nhà?”
Văn Hựu Vi liếc anh ta một cái, rồi dùng tông giọng đùa giỡn để phàn nàn: “Anh Hồi cũng biết là em có bạn trai cơ à, thế mà lần trước nửa đêm còn tìm em đối soát nội dung, làm người nhà em giật mình tỉnh cả giấc, hỏi em chát chít với ai mà muộn thế đấy.”
Cửu Ngạn quay đầu lại: “Hử? Hai đứa nửa đêm còn trao đổi nghiệp vụ à? Sao không nhắn vào nhóm cho tôi thấy?”
Vẻ mặt Lập Hồi cứng lại: “Chỉ là một chút đồ lặt vặt, em xác nhận lại thôi.”
Văn Hựu Vi nở một nụ cười tràn đầy năng lượng, phối hợp với anh ta để lật qua trang này: “Chúng em đang bí mật chăm chỉ đấy ạ.”
Tiểu Huân nghe xong có vẻ như bị chọc cười.
Cửu Ngạn quay sang nhìn chị ấy, dùng tông giọng hoàn toàn như giữa những người quen cũ: “Cô cười cái gì?”
Tiểu Huân uể oải nhìn về phía Văn Hựu Vi: “Vi Vi nhớ nắm cho chuẩn quy luật của thầy Lập Hồi nhé. Tranh thủ lúc thầy Hồi đang ‘thấu hiểu’ cho em thì đưa việc cho cậu ấy làm, còn lúc cậu ấy hết thấu hiểu rồi thì nhớ mà tắt máy.”
Văn Hựu Vi cũng cười đáp: “Em sẽ học hỏi, sẽ học hỏi ạ.”
Cười xong, Văn Hựu Vi định nhìn về phía Tiểu Huân, nhưng bà chị không hề bắt lấy ánh mắt của cô. Cứ như thể chị ấy chẳng hề nói gì, cũng không bày tỏ sự thiên vị nào, chỉ là đang hùa theo trêu đùa, nói một câu hóm hỉnh cho vui cửa vui nhà vậy thôi.
Chuyện khảo sát “chọn một trong hai”, Văn Hựu Vi chưa bao giờ mở miệng hỏi Cửu Ngạn hay Tiểu Huân, chỉ sợ sẽ sượng sùng. Nhưng cho đến hôm nay, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô vẫn quyết định tìm gặp Tiểu Huân để hỏi thẳng về cơ chế giữ người.
Tiểu Huân quan sát cô một lúc lâu, trông không còn vẻ tùy hứng, uể oải như ngày thường. Khi chị ấy không đeo chiếc mặt nạ tươi cười lên, thực chất lại mang một gương mặt rất tinh khôn. Văn Hựu Vi thầm nghĩ, đáng lẽ phải là như vậy, ở đây làm gì có ai ngốc.
Tiểu Huân nói: “Sao giờ em mới tìm chị? Lập Hồi đã tìm chị ngay từ ngày đầu tiên rồi.”
“Em…”
Từng câu chữ của Tiểu Huân lúc này đều rất đanh thép, không giống như cách chị ấy buông lời nhẹ tênh thường ngày: “Có gì mà không tiện hỏi? Em đi làm chứ có phải đi chơi đâu, công việc là sự lựa chọn từ cả hai phía. Không phải chỉ xem công ty có hài lòng với em hay không, cái gì cần hỏi phải hỏi, cái gì cần đề xuất phải đề xuất, đừng nghĩ rằng mình chỉ có thể ngồi yên chờ đợi được sắp đặt.”
“Vậy… chúng em là chọn một trong hai ạ?”
“Đúng.” Chị ấy đáp, “Nhưng mà, giữ lại cả hai hoặc chẳng giữ lại ai cũng đều có khả năng.”
Văn Hựu Vi lờ mờ hiểu ra, cô nói thẳng thắn: “Em muốn được ở lại.”
Tiểu Huân vỗ vỗ vai cô, lại nở nụ cười: “Hy vọng em toại nguyện.”
“Ấy, còn một câu này nữa, chị cũng đã nói với Lập Hồi rồi.” Chị ấy tiếp lời, “Làm việc là chuyện của các em, còn khảo sát là việc của bọn chị, đừng vì chuyện khảo sát mà làm những việc thừa thãi. Cứ nên thế nào thì hãy cứ như thế nấy.”
“Em hiểu rồi, em cảm ơn chị Tiểu Huân.”
Cửu Ngạn giao một phần của dự án cho Lập Hồi phụ trách, trong đó có phần cần Văn Hựu Vi hỗ trợ, Lập Hồi đứng ra truyền đạt lại. Anh ta nói nhiệm vụ nhưng không hề nhắc đến yêu cầu cụ thể. Văn Hựu Vi thời trẻ tính khí cũng có phần ngang ngược, không muốn nói nhiều với người mình không thích. Hỏi vài câu thấy thái độ đối phương lạnh nhạt, nhả chữ như thể đang chịu tội, khiến Văn Hựu Vi bực mình. Cô nghĩ đó cũng chỉ là yêu cầu bình thường nên không truy hỏi thêm, cứ thế nhìn mặt chữ mà đoán ý rồi làm đại cho xong.
Gửi file cho Lập Hồi, cô hỏi xem có đúng ý không.
Lập Hồi bảo cứ gửi vào nhóm đi, để sếp Cửu cũng thấy được.
Văn Hựu Vi liền gửi vào nhóm.
Thế là ngay trong ngày hôm đó, cả hai bị một Cửu Ngạn với gương mặt lạnh như tiền lôi thẳng vào phòng họp.
Anh ấy hỏi thẳng Văn Hựu Vi tại sao lại làm ra cái thứ này.
Vẻ mặt Văn Hựu Vi không đổi, cô im lặng không nói gì, trong đầu đang suy nghĩ. Thứ cô làm cùng lắm là không chuyên nghiệp, quá lắm thì khiến người ta xem rồi nực cười thôi, chứ đâu đến mức khiến Cửu Ngạn tức đến mức “bay màu” thế này nhỉ?
Lập Hồi trông như thể đã hiểu ra vấn đề, anh ta liếc nhìn Văn Hựu Vi một cái, treo lên mặt nụ cười thân thiện ba phần: “Vi Vi này, thực ra em nên xác nhận kỹ lại với anh trước mới phải.” Anh ta lại quay sang Cửu Ngạn, đon đả tiếp lời: “Thực ra lỗi chính là ở em, hai ngày nay em bận theo sát dự án lần trước đã nói, nửa đêm vẫn còn họp điện thoại nên không có thời gian trao đổi nhiều với cô ấy…” Anh ta nói đến đây thì giọng nhỏ dần rồi tắt hẳn, vì sắc mặt của Cửu Ngạn lúc này thực sự khó coi đến mức mắt thường cũng thấy rõ.
Văn Hựu Vi thấy Cửu Ngạn nhìn mình, nói không hoảng là nói dối, nhưng thứ này chỉ mới gửi vào nhóm nội bộ, lúc làm cô cũng không hề hời hợt, cho dù có sai thì sai đến mức nào được cơ chứ? Cô lười chẳng muốn tranh biện nữa, nếu công việc chỉ toàn những màn giằng co vô nghĩa thế này thì còn có ý nghĩa gì, ở lại cũng chưa chắc đã vui vẻ. Thế là cô thẳng thừng đáp: “Đúng là em đã không hỏi. Sau khi anh Lập Hồi giao nhiệm vụ, em cứ theo ý hiểu của mình mà làm thôi. Hiện giờ cụ thể là có vấn đề gì ạ?”
Cửu Ngạn nhìn Lập Hồi: “Tại sao lại để cô ấy tự hiểu? Tôi đã nhấn mạnh các điểm mấu chốt với cậu rồi mà.”
Lập Hồi rướn người thẳng dậy, anh ta có chút do dự trong giây lát, dường như nhận ra sự việc đang không đi đúng hướng mình dự tính ban đầu. Nhưng anh ta vẫn muốn thử xem toan tính của mình còn hiệu nghiệm không, nên đã gồng mình chịu áp lực mà mở lời: “Em cũng sợ Vi Vi còn trẻ dễ xảy ra sai sót, nên đã tự mình thức đêm làm một bản dự phòng rồi ạ.”
Bầu không khí càng lạnh lẽo hơn.
Văn Hựu Vi bắt đầu ngửi ra “mùi” rồi. Chuyện này quá lộ liễu, lộ liễu đến mức nếu Cửu Ngạn không nhìn ra thì anh ấy đã chẳng ngồi được ở vị trí này. Gương mặt cô đanh lại không chút biểu cảm, nhưng trong lòng thì “đạn lạc” bay loạn xạ.
Cửu Ngạn rơi vào im lặng, không biết là đang điều chỉnh lại sự cạn lời hay cơn giận dữ của mình. Phải một lúc lâu sau anh ấy mới kiên nhẫn mở lời, bằng một sự bình tĩnh gượng ép như thể vừa phải nuốt chửng hai vị thánh tăng mới đạt được: “Hai cô cậu đều rất giỏi. Thực tập sinh vào được đây không có ai là không giỏi cả. Vậy tại sao lại phải phân cô cậu vào cùng một đội?”
Anh ấy nhìn hai người, thấy chẳng ai có ý định tương tác hay trả lời câu hỏi của mình, bèn tự nói tiếp: “Bởi vì nếu không có đội ngũ, một mình cô cậu chẳng làm nên trò trống gì. Trừ phi cô cậu là thiên tài, mà còn phải là một thiên tài không sợ chết vì làm việc quá sức cơ.”
Gương mặt anh ấy hiện lên vẻ “tuy rất phiền nhưng vẫn phải nói”. Sau này trải đời nhiều Hựu Vi mới hiểu anh ấy. Cửu Ngạn là một người trẻ sành điệu, chưa đến mức muốn khẩu phật tâm xà đi giảng đạo lý cho người khác, nhưng kiểu giáo dục đạo đức này vì chức vụ mà buộc phải làm. Nói nhẹ thì sợ không tới nơi tới chốn, nói nặng thì sợ đám trẻ sau lưng làu bàu bảo mình “thích làm bố thiên hạ”. Vì vậy, mỗi khi đến lúc buộc phải nói vài câu thế này, anh ấy đều cảm thấy vô cùng… phiền.
Cửu Ngạn: “Khi công ty đánh giá, họ sẽ không nói: ‘Này Lập Hồi, cậu làm tốt hay không’ hay ‘Này Văn Hựu Vi, cô làm tốt hay không’. Ngay cả tôi đây cũng chưa đủ trình để được lôi ra đánh giá riêng lẻ một mình đâu. Công ty nhìn vào một tập thể lớn hơn. Mà tập thể là cái gì? Nói trắng ra là công ty bỏ ra bao nhiêu tiền để nuôi cái nhóm người của cậu, rồi cái nhóm người đó cùng nhau tạo ra được cái gì cho công ty.”
Nói đến đây, cảm xúc của anh ấy bắt đầu dâng cao: “Đồng đội của cô cậu làm việc vô ích, đó không phải là chuyện tốt cho cô cậu đâu. Cô cậu tưởng mình đang so bì với ai? Nội chiến, đấu đá nội bộ vui lắm hả? Tưởng đến đây là được ăn bánh có sẵn, rồi g**t ch*t năm đứa trẻ khác để một mình ăn trọn cái bánh hình tròn à? Thế cái bánh đó từ đâu ra? Người đi trước làm sẵn cho cô cậu, rồi cô cậu đến nhận thừa kế chắc? Không ngờ đúng không, chẳng có cái gì sẵn cả, phải tự mình làm ra. Không làm ra được thì cả đội ‘chết’ chùm.”
Hai người trẻ tuổi không thốt lên lời nào, phòng họp yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Cửu Ngạn nói rất nhập tâm, dù nội dung có phần quá chính trực so với cái hình tượng thanh niên sành điệu nóng tính của anh ấy, nhưng cả hai người đều mỗi người một tâm tư mà lắng nghe.
Cửu Ngạn nghiến nhẹ răng: “Ngày đầu tiên tôi vào đây, đã có người nói với tôi rằng ở Thái Hòa không có chuyện tác chiến đơn độc. Lúc mới đầu tôi cũng tưởng đó là lời sáo rỗng, nhưng sau này mới hiểu, hợp tác không phải là văn mẫu, không phải vì chúng tôi làm việc lâu năm nên đạo đức cao thượng hơn rồi bắt đầu nói về những giá trị quan nghe cho sướng tai. Mà là vì cô cậu sẽ nhận ra trên đời này chẳng có mấy ai đủ trâu bò để một mình tác chiến cả. Cô cậu xuất thân từ trường danh tiếng thì đã sao? Điểm tích lũy đứng tốp 3 thì đã sao? Một mình cô cậu thì tạo ra được chấn động lớn cỡ nào?”
Anh ấy cười khẩy một tiếng: “Đồng nghiệp của cô cậu kéo lùi tiến độ, đồng nghiệp của cô cậu bị cô cậu chỉ sai đường để rồi phải đi vòng, điều đó không có nghĩa là cô cậu giỏi hơn họ, hay cô cậu sắp giành được hạng nhất ở cái nơi này.”
Từng chữ của Cửu Ngạn thốt ra vô cùng đanh thép: “Nếu sếp của cô cậu không nhìn ra được những trò lắt léo này, điều đó có nghĩa là cô cậu đã vào nhầm một đội ngũ ngu xuẩn, lên nhầm một con thuyền nát, chỉ cần có biến động nhẹ là tất cả cô cậu sẽ cùng nhau bị đánh, chìm, hết.”
Anh ấy quan sát biểu cảm của hai người, dù phiền nhưng chuyện cần nói vẫn phải nói cho hết: “Nghe thấy giả tạo lắm đúng không? Giả là đúng rồi. Những thứ mà ngay bây giờ cô cậu còn không tin, thì sau này lại càng không tin. Mà đã không tin, thì không đi xa được đâu. Có thể cô cậu ngồi ở đây, mang danh nhân viên Thái Hòa, rồi cảm thấy khách hàng thật ngốc, là những kẻ khờ bị mình lừa tiền. Nếu dùng quan điểm đó để đối đãi, thì chẳng quá hai lần gặp mặt, họ sẽ không còn tin tưởng cô cậu nữa. Cô cậu không nhận ra rằng chỉ khi mình thực sự giúp họ giải quyết vấn đề, họ cảm nhận được sự chân thành của cô cậu, thì sự hợp tác mới có thể tiếp tục.”
Cửu Ngạn hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, giọng nói đã ổn định hơn, nhưng cây bút xoay liên tục trên tay cho thấy sự nôn nóng trong anh ấy chẳng hề giảm bớt: “Con người với nhau đôi khi khác biệt rất lớn. Chẳng hạn như bảo tôi đi thi, tôi chẳng bao giờ thi được điểm cao như cô cậu. Nhưng con người với nhau đôi khi cũng chẳng khác gì nhau, ngay cả một đứa ngốc cũng biết ai tốt với mình và mình nên chơi với ai. Công việc chỉ có một phần thôi sao? Là cô cậu phải giỏi hơn ai đó sao? Không! Là cô cậu tạo ra giá trị cho ai, và những ai sẵn lòng đồng hành cùng cô cậu! Ở đây không có hạng nhất, chỉ có những người có thể dẫn dắt mọi người cùng tạo ra giá trị và một cộng đồng lợi ích lớn hơn mà thôi.”
“Các cậu ấm cô chiêu ạ, nghĩ kỹ lại đi.” Cửu Ngạn cuối cùng không nhịn được mà mỉa mai một câu, rồi đứng dậy rời khỏi phòng họp trước tiên. Văn Hựu Vi cảm thấy không hẳn là anh ấy đã hết lời để nói, mà là sự kiên nhẫn đã cạn kiệt trước khi kịch bản kết thúc. Từng sợi tóc uốn xù trên đầu vị sếp trẻ này đều như đang gào thét sự phiền muộn của chính chủ.
Họ tiễn mắt nhìn Cửu Ngạn rời đi, thậm chí còn vô thức cùng đứng bật dậy. Văn Hựu Vi im lặng một lúc, rồi quay sang Lập Hồi: “Yêu cầu là gì, bây giờ anh nói cho em được chưa? Em muốn làm lại một bản khác.”
…
Bài học đầu tiên nơi công sở của Văn Hựu Vi. Vào lúc cô khát khao kỹ năng và chiêu trò nhất, muốn nhanh chóng tiếp cận thế giới của những người đi làm sành sỏi nhất, thì hai từ khóa mà Cửu Ngạn ném tới lại là chân thành và hợp tác.
Khi đợt thực tập đó kết thúc, Cửu Ngạn bước đến trước mặt cô, trông anh ấy cuối cùng cũng bớt vẻ thiếu kiên nhẫn: “Chào mừng em gia nhập đội, lo mà tốt nghiệp nhanh rồi lăn qua đây tăng ca cùng mọi người.”
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
