"Hình như con không cần tình yêu của mẹ nữa.
"Khi nhỏ, con nhìn các bạn nhỏ khác được đi công viên, được thoải mái làm nũng trong vòng tay cha mẹ, con thật sự rất ghen tị. Con thường nghi ngờ liệu con có phải con ruột của mẹ không.
"Nếu là con ruột, tại sao lúc nào cũng ép con học?
"Lúc người khác chơi trò chơi gia đình, con đang ngồi đọc sách. Khi người khác yêu đương, mẹ lại bảo họ không có tương lai, dặn con đừng học theo họ.
"Nhưng con ghen tị với họ. Con thấy họ cười rất vui, con cũng muốn cuối tuần được đi chơi, thay vì ngồi làm theo lịch mẹ đặt ra, phải đọc bao nhiêu cuốn sách. Con không biết cảm giác đó sẽ như thế nào.
"Con không tìm được bạn ở trường, vì họ nghĩ con là một đứa tự kỉ chỉ biết học, mà lại còn là kiểu học mãi cũng không giỏi.”
"Mọi người bảo con cần thư giãn, nhưng mẹ lại nói con chưa đủ cố gắng.”
"Trong mắt mẹ, con rốt cuộc là gì? Con không biết.
"Con nghĩ mẹ không yêu con. Mỗi lần như vậy con đều rất buồn, chỉ biết trốn trong chăn khóc.
"Nhưng giờ đây, con dần chấp nhận rồi. Con nghĩ mẹ không yêu con cũng chẳng sao, con tự yêu bản thân mình là được."
…
Mẹ tôi nghe mà mặt không tin nổi!
"Trần Viên Viên! Con đang nói nhảm gì thế hả?" Mẹ tôi hét lên.
"Mẹ cứ coi như con đang phát đi.ên đi." Tôi đóng cửa lại, trốn vào phòng ngủ của mình.
Tôi và mẹ rơi vào chiến tranh lạnh.
Tôi không quay về nhà nữa.
Tôi ra ngoài tìm một công việc bán thời gian ở gần trường. Tôi nghĩ nếu có thể, khi học cao học tôi cũng sẽ tự tìm việc làm thêm. Như vậy, cộng với khoản trợ cấp, tôi chắc cũng sống ổn.
Nhưng ông trời dường như cũng muốn chống lại tôi.
Hôm trước buổi phỏng vấn cao học, tôi ra sân bay, thành phố tôi đang sống đột ngột bùng phát dịch bệnh.
Trước khi lên máy bay, tôi nhận được thông báo cần có giấy xét nghiệm âm tính trong vòng 24 giờ.
Thời gian ngắn như vậy, tôi biết đi đâu làm xét nghiệm, hơn nữa, phải mất 4 tiếng để có kết quả, chờ kết quả thì chuyến bay cũng đã muộn mất rồi.
Tôi phải làm sao đây?
Lần đầu tiên tôi lúng túng ở sân bay.
Tôi gần như bật khóc.
"Hạ Hạ, hình như mình sẽ lỡ buổi phỏng vấn mất rồi." Tôi vừa khóc vừa nhắn cho cậu ấy.
Chưa đến vài phút sau, là số Hạ Hạ gọi lại, nhưng là Văn Tu trả lời.
"Cậu đừng lo, vẫn kịp. Trước tiên cậu gọi xe đến bệnh viện gần nhất, làm xét nghiệm khẩn cấp. Tớ sẽ lên mạng xem vé máy bay giúp cậu."
Giọng nói bình tĩnh vững vàng của cậu ấy khiến tôi lập tức có cảm giác an toàn.
Đầu óc tôi lúc đó rối bời, không thể không làm theo chỉ dẫn của cậu ấy, từng bước một.
Tôi mất nửa tiếng để bắt xe đến bệnh viện, làm xét nghiệm. Trong lúc chờ kết quả ở bệnh viện, Văn Tu lại gọi, vừa an ủi tôi vừa nói cho tôi biết các chuyến bay khả dụng.
Tôi cũng không ngồi yên. Tôi đến quầy xét nghiệm, nài nỉ y tá rất nhiều lần, nhưng chị ấy chỉ nói mọi người đều phải xếp hàng, không còn cách nào khác.
Văn Tu bảo tôi đưa điện thoại cho y tá. Không biết cậu ấy nói gì mà y tá thở dài một hơi: "Để tôi thử xem có làm trước được không."
Kết quả xét nghiệm ra sớm hơn dự kiến, chỉ mất 2 tiếng.
Nhưng chuyến bay đi Thượng Hải đã hết chỗ.
"Bố tớ đang đợi cậu ở cổng bệnh viện. Ông ấy sẽ đưa cậu đến Trùng Khánh, tớ đã mua vé máy bay từ đó."
"Bố cậu?"
"Ừ."
"Như vậy có ổn không?"
"Bố tớ rất sẵn lòng."
Tôi thật sự không còn tỉnh táo nữa, cuống cuồng chạy ra ngoài. Bố cậu ấy vừa gặp tôi đã cười rất hiền.
"Viên Viên à, đừng lo, kịp mà, cháu thả lỏng đi."
Trên xe, Bố Văn Tu liên tục trấn an tôi, còn bật nhạc chill chill thư giãn.
May mắn là bố cậu ấy không hỏi gì về chuyện của tôi và Văn Tu, nếu không tôi chắc ngượng ch.ết mất.
Đến Trùng Khánh, bố Văn Tu lại lên máy bay cùng tôi.
"Chú cũng đi Thượng Hải ạ?" Tôi ngạc nhiên đến mức không tin nổi.
"Ừ, chuyện Văn Tu giao, chú không thể không làm tốt. Con phải đi từ Thượng Hải đến Tô Châu bằng tàu cao tốc, một mình không ổn đâu."
Tôi…
Thật ra tôi có thể tự mình xoay xở.