Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 95: Tạm trú thanh mân (thượng) - 2


“Anh không ngủ được đang nghĩ gì thế?”


Ngô Diệp gối đầu lên tay khẽ hỏi. Căn phòng tối om nhưng cậu vẫn lờ mờ nhìn thấy đồ đạc trong phòng.


Trên tường đối diện treo ảnh một cặp đôi mới cưới, một người vòng tay ôm eo người kia, hai người nhìn nhau cười, trong đáy mắt đong đầy hạnh phúc, chỉ nhìn ảnh thôi cũng cảm nhận được tình cảm họ dành cho nhau.


Bức ảnh chụp rất đẹp, từng chi tiết đều hoàn hảo, ngay cả người có trình độ thưởng thức không cao như Ngô Diệp cũng thấy gần như hoàn mỹ.


Điểm trừ duy nhất của bức ảnh là hai người trong ảnh đều là đàn ông lại còn là hai người đàn ông rất đẹp trai, sáng sủa. Đang yên đang lành đi làm gay làm gì không biết?


Tần Vô Hoa dịch vào giữa giường, cánh tay vô tình chạm vào lưng hơi lạnh của Ngô Diệp, rụt lại như bị điện giật, vành tai hơi đỏ lên. Hắn hạ giọng nói: “Không nghĩ gì cả còn cậu? Cậu đang nghĩ gì?”


“Mẹ tôi, cha tôi, em trai tôi...”


Ngô Diệp định nói thêm vài chuyện khác nhưng sợ tai vách mạch rừng nên ngậm miệng, chuyển chủ đề một cách gượng gạo:


“Còn anh? Anh có nhớ người nhà không?”



Nói xong Ngô Diệp hối hận ngay, người nhà Tần Vô Hoa đã mất hết rồi, đây chẳng phải xát muối vào vết thương người ta sao?


Tần Vô Hoa không để bụng, nhỏ giọng nói:


“Trước kia có nhớ, sau này lớn lên, trải qua nhiều chuyện, thời gian lâu dần, giờ tôi sắp không nhớ nổi mặt mũi họ nữa rồi.”


Vụ nổ năm đó gần như san bằng cả ngôi nhà, ảnh chụp gia đình bị hủy hoại sạch sẽ, hơn mười năm trôi qua, người nhà trong lòng hắn chỉ còn lại một bóng hình mờ nhạt.


Ngô Diệp ấp úng chuyển chủ đề lần nữa: “Anh kể cho tôi nghe chuyện trong quân đội của các anh đi?”


Căn hộ này của họ chỉ có hai phòng ngủ, phòng bên cạnh là Tiền Hâm và Kỷ Vân, Tần Vô Hoa không lo họ nghe thấy điều gì không nên nghe.


Tần Vô Hoa nghĩ ngợi, bắt đầu kể nhỏ cho Ngô Diệp nghe chuyện hồi hắn mới nhập ngũ còn cả mấy chuyện cười ra nước mắt của đám tân binh.


“... Trời ơi, sao có người ngốc thế? Trong quân đội mà cũng lạc đường, thế đi làm nhiệm vụ kiểu gì?” Ngô Diệp kinh ngạc hỏi.


“Lão Hổ lần nào cũng đỏ vận, có lần chúng tôi đi làm nhiệm vụ truy quét m* t** ở biên giới, cậu ta lạc đường trong rừng, kết quả lại gặp ngay trùm m* t** đang chạy trốn, bắt sống hắn ngay tại trận, sau đó còn được ghi công hạng ba.”


Nhắc đến chiến hữu năm xưa, giọng nói trầm thấp từ tính của Tần Vô Hoa vừa hoài niệm vừa cảm thương.



“Sau đó thì sao? Sau đó cậu ấy thế nào?”


Ngô Diệp rất thích đọc tiểu thuyết, đặc biệt là thể loại nhiệt huyết, giờ cậu phát hiện những chuyện Tần Vô Hoa kể còn thú vị hơn tiểu thuyết nhiều.


Tiểu thuyết ai cũng biết là hư cấu còn mọi thứ Tần Vô Hoa kể đều là thật, mỗi người trong câu chuyện của hắn đều bằng xương bằng thịt, mỗi câu chuyện đều nhiệt huyết cảm động.


Nghe Tần Vô Hoa kể nhiều chuyện quá khứ, Ngô Diệp cảm thấy khoảng cách giữa họ lại được kéo gần thêm, lòng ngưỡng mộ và sự đồng cảm trào dâng.


“... Sau đó trong một lần làm nhiệm vụ để bảo vệ mục tiêu nhiệm vụ, cậu ấy trúng sáu phát đạn hy sinh.”


Ngô Diệp thở dài tiếc nuối: “Tiếc thật.”


“Đúng vậy.”


Lão Hổ liều mạng bảo vệ chỉ là một nhân chứng nhơ nhuốc, kẻ đó cả đời làm điều ác, sau này vì có công làm chứng mà thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, trong đó có bao nhiêu uẩn khúc chỉ có trời mới biết.


Bất kể quá khứ hay hiện tại, không ít lần Tần Vô Hoa cảm thấy tiếc nuối và không đáng thay cho những đồng đội đã hi sinh. Hắn khẽ thở dài:


“Thôi, muộn rồi, ngủ sớm đi.”



Ngô Diệp đang nghe say sưa, ngủ sao được? Lại quấn lấy Tần Vô Hoa đòi kể thêm nhiều chuyện nữa, mãi đến nửa đêm mới chưa đã thèm cảm thán: “Họ đều là anh hùng, anh cũng vậy.” Đây mới gọi là đàn ông đích thực, nam nhi chi chí, thật đáng ghen tị.


Tần Vô Hoa ngẩn người, nghiêm túc nói: “Nếu cậu muốn, cậu cũng có thể.”


Nhị thiếu gia bĩu môi:


“Tôi làm gì có lý tưởng vĩ đại giải cứu thế giới, đời người chỉ có mấy chục năm, hưởng thụ ít đi một giây cũng là tội lỗi. Anh xem tôi đã lãng phí bao nhiêu thời gian tươi đẹp rồi? Đúng là tội lỗi tày trời, haiz. Ngủ thôi, ngủ thôi, mai còn phải dậy sớm, chúc ngủ ngon.”


Tần Vô Hoa: “... Chúc ngủ ngon.”


Nhị thiếu gia vươn vai, nằm dang tay dang chân hình chữ đại, tay chân không khách khí đè thẳng lên người Tần Vô Hoa, chẳng bao lâu sau hơi thở đã trở nên đều đều.


Tần Vô Hoa cứng đờ người đợi cậu ngủ say mới cẩn thận dời tay chân cậu xuống, hắn thầm đếm đến một trăm trong bóng tối, trong lòng bỗng chùng xuống, sau đó thỏa mãn từ từ đặt tay lên tấm lưng mịn màng trơn láng kia, môi nhẹ nhàng hôn lên mái tóc rối bù của Ngô Diệp.


Hắn cười khổ trong lòng, nhìn bức ảnh cưới trên tường đối diện từ từ nhắm đôi mắt chứa đầy cảm xúc phức tạp lại.


Sáng hôm sau, Nhị thiếu gia tỉnh dậy trong vòng tay Tần Vô Hoa, phát hiện tay chân mình quấn chặt lấy đối phương, vốn đã hơi ngại, nhân lúc Tần Vô Hoa chưa tỉnh, cậu vội vàng lén lút tách ra.


Đang di chuyển cánh tay bị Tần Vô Hoa đè dưới eo, Nhị thiếu gia quay đầu vô tình nhìn thấy bức ảnh trên tường đối diện, khuôn mặt búng ra sữa bỗng đỏ bừng, trong lòng dâng lên cảm giác chột dạ khó tả.



Quay đầu lại vừa vặn bắt gặp đôi mắt tràn ngập dịu dàng của Tần Vô Hoa, một cảm xúc không thể gọi tên thoáng qua trong lòng cậu.


“Chào buổi sáng.” Tần Vô Hoa khẽ nói như không nhìn thấy sự bối rối của Ngô Diệp.


“Chào, chào buổi sáng.” Ngô Diệp lắp bắp chào lại, vội vàng nhảy xuống giường mặc quần vào như con mèo bị giẫm phải đuôi lao tót vào nhà vệ sinh trong phòng ngủ chính.


Tần Vô Hoa duỗi người, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhỏ.


Một ngày mới bắt đầu, các thợ săn xác sống dậy sớm tự giác tổ chức đi xuống các tầng dưới tìm kiếm vật tư.


Vận may của họ không tồi, tìm được một bao gạo Trân Châu 30 cân ở tầng 23, bao gạo chưa mở, được hút chân không, gạo tuy hơi cũ nhưng nhìn và ngửi đều hoàn toàn không vấn đề gì.


Ngoài gạo, họ còn tìm được không ít miến khô, nấm khô, mộc nhĩ khô, ớt khô và một số gia vị còn dùng được, ba hộp thịt hộp, hai hộp cá hộp, thu hoạch khá khẩm.


Ngô Diệp rửa mặt xong ra khỏi phòng thì ngửi thấy mùi thơm nồng nặc, Tô Kiến Bang đang khổ sở ngồi trước hai cái nồi lớn treo lơ lửng, một tay nấu cháo, một tay nấu thức ăn.


“Lão Tô, lửa bên trái nhỏ chút, nước cơm sắp cạn rồi, lửa bên phải to lên, canh rau nhiều quá, rau chưa ngấm gia vị đâu.” Dương Lệ Na cầm xẻng xào vừa đảo vừa chỉ đạo.


Tô Kiến Bang QAQ: “...” Ông đây là dị năng giả hệ Hỏa, không phải bếp điện thông minh điều khiển bằng giọng nói đâu! Bà cô nhỏ tha cho tôi đi!


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 95: Tạm trú thanh mân (thượng) - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...