Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 89: Quyết định sinh tử - 3


Anh ta có thể kiên trì đến bây giờ, thậm chí còn không ngừng giải phóng dị năng, hoàn toàn dựa vào một niềm tin dùng nghị lực khổ sở chống đỡ.


Giống như niềm tin của Bành Tử Quân.


Vợ, con trai, cha, mẹ anh ta đều sống ở Lam Thành, cả nhà dựa vào anh ta kiếm tinh hạch nuôi sống, một khi anh ta ngã xuống, trong nhà già trẻ lớn bé, chờ đợi họ chỉ có trại tị nạn đáng sợ.


Anh ta chỉ cầu xin trước khi chết đóng góp thêm chút sức lực, làm thêm chút việc để những người khác có thể sống sót nhớ đến chút ân tình của anh ta, sau này có thể ra tay che chở vợ con cha mẹ anh ta...


Trong đội ngũ còn có 6 người giống như Cao Cảnh Thụ và Bành Tử Quân, bị nhiễm virus, ôm cùng một ý niệm khổ sở chống đỡ.


Mọi người dốc hết chút sức lực cuối cùng, ăn ý dọn sạch tang thi trên tầng thượng, xịt nốt chút thuốc xua đuổi cuối cùng khắp cả tầng.


Lúc này, ba người Dương Lệ Na đã dùng những cánh cửa chống trộm cuối cùng bố trí một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách đối diện phố Tào Nam với cửa sổ còn nguyên vẹn thành mật thất, mọi chỗ có thể lọt khí đều bị nước thép bịt kín.


Mọi người đứng trước cửa sổ sát đất phòng khách, có thể nhìn rõ bên ngoài phố tang thi triều như nước lũ nhưng trong phạm vi mười mấy mét dưới tòa chung cư lại như vùng cấm, quả thực ngay cả một con tang thi cũng không thấy.



Đây, quả thực là một kỳ tích khó tin.


Mọi người nhìn Ngô Diệp với ánh mắt rực lửa, Ngô Diệp hít sâu một hơi, lấy từ trong túi vải bạt ra hai chiếc vali mật mã kim loại tinh xảo đặt lên bàn trà.


Trong hai chiếc vali vốn có 6 liều vắc-xin, Ngô Diệp vừa đổi thêm 4 liều nữa, cho đủ 10 liều.


Cậu mở một chiếc vali mật mã, 5 ống tiêm chứa thuốc nước nằm im lìm trên lớp nhung, lớp nhung chất liệu không rõ tỏa ra từng làn hơi lạnh trắng xóa, thần bí vô cùng.


“Đoán ra đây là cái gì chưa?” Giọng Ngô Diệp không lớn, âm thanh trong trẻo dường như có sức mạnh thức tỉnh lòng người. Ngoài Tần Vô Hoa và Tiền Hâm, tất cả những người đứng đối diện cậu đều nín thở, một đáp án họ không dám nghĩ tới chực trào ra.


Tần Vô Hoa nhíu mày chặt, hắn hiện tại không có chút hứng thú nào với vắc-xin, chỉ muốn biết “cách giải quyết” mà Ngô Diệp nói rốt cuộc là gì.


Ánh mắt hắn lướt nhanh qua khuôn mặt ẩn chứa sự mong đợi của những người này, cuối cùng dừng lại trên người Ngô Diệp.


Ngô Diệp lúc này bình tĩnh thong dong ngoài dự đoán của hắn, đôi mắt trầm tĩnh trên khuôn mặt lấm lem máu bẩn dường như có ma lực trấn an lòng người khiến trái tim nôn nóng bất an của hắn cũng bình tĩnh lại theo.


Giờ khắc này, Tần Vô Hoa cuối cùng cũng nhận thức rõ ràng, có một số thứ trên người Ngô Diệp đã lặng lẽ thay đổi.



Cậu ấy, dường như đã trưởng thành.


Ngô Diệp mở chiếc vali mật mã còn lại, đẩy nhẹ hai chiếc vali về phía các thợ săn xác sống: “Tôi nghĩ các anh đoán ra rồi, tất cả chỗ này đều là vắc-xin virus D.”


Trong lòng mọi người dấy lên cơn sóng thần, đáp án trong lòng được xác nhận, phản ứng đầu tiên của các thợ săn xác sống thế mà không phải vui mừng khôn xiết mà là nghi ngờ.


Không phải nói các cơ quan nghiên cứu khoa học trên toàn thế giới đều bó tay với virus D đến từ ngoài vũ trụ sao? Sao lại có vắc-xin? Cậu ta rốt cuộc lấy vắc-xin ở đâu ra? Những vắc-xin này có thực sự hiệu quả không? Ngô Diệp, rốt cuộc là ai?


Ngô Diệp như biết được nghi vấn của họ, vắt chéo chân, khoanh tay dựa vào ghế sô pha với vẻ không quan tâm, nói:


“Đừng hỏi tôi những vắc-xin này rốt cuộc lấy từ đâu cũng đừng quan tâm thuốc xua đuổi tang thi của tôi lấy từ đâu. Hiệu quả của thuốc xua đuổi tang thi các anh đã thấy rồi, bây giờ tôi có thể nói cho các anh biết, những vắc-xin này cũng có hiệu quả tương tự. Vô Hoa và Tiền Hâm đều từng bị tang thi làm bị thương còn nặng hơn các anh nhiều, giờ họ đều đang đứng sờ sờ ở đây...”


Ngô Diệp đổi giọng:


“Chỉ cần các anh nguyện ý đi theo tôi, không nảy sinh lòng phản bội, tôi có thể cho mỗi người các anh đều được dùng vắc-xin.”


Cả mạt thế, không có gì hấp dẫn hơn điều này, bao nhiêu tiền tài quyền lực sắc đẹp cũng không quan trọng bằng một mạng sống.



Bành Tử Quân, Cao Cảnh Thụ cùng tám người nhiễm bệnh khác phản ứng nhanh nhất, tám người gần như đồng thời thề trung thành: “Tôi nhất định thề chết hiệu trung (đi theo) đại ca!”


Những người khác hoàn hồn lại cũng hùa theo thề thốt.


Ngô Diệp lại lắc đầu thẳng thắn nói: “Ngoài Vô Hoa ra, những người các anh, tôi không tin ai cả.”


Mọi người chấn động, bao gồm cả Tần Vô Hoa, hắn không ngờ Ngô Diệp lại nói như vậy trước mặt nhiều người thế này. Dù biết rõ Ngô Diệp hoàn toàn không có ý đó, trong lòng Tần Vô Hoa vẫn không kìm được dâng lên từng đợt ngọt ngào, vành tai nóng ran.


Kỷ Vân trước đó đã hiểu lầm quan hệ giữa Tần Vô Hoa và Ngô Diệp, nhìn Tần Vô Hoa với ánh mắt ám muội “ai cũng hiểu”; anh em Dương Khởi cũng sớm nhận ra tâm ý của Tần Vô Hoa với Ngô Diệp; chậm tiêu như Tiền Hâm thấy đại ca mặt lạnh như băng xưa nay thế mà lại đỏ tai, gã còn nhớ trước kia đại ca chưa bao giờ ngủ chung giường với người khác, thời gian này hình như luôn ngủ cùng phòng với đại ca Ngô, chắc chắn là có gian tình; trong mạt thế, đàn ông cặp kè với đàn ông nhiều vô kể, mười mấy người khác thấy nhóm Kỷ Vân thần sắc ám muội, tất cả đều ngộ (hiểu lầm) ra!


Phải nói là hai người quả thực rất xứng đôi, dù là ngoại hình hay thực lực.


Chỉ có Nhị thiếu gia “chính trực (ngốc nghếch)” cảm thấy sắc mặt mọi người hình như hơi là lạ nhưng thời gian cấp bách, cậu không nghĩ nhiều, hắng giọng nói: “Tôi không tin các anh nhưng nếu các anh thực lòng muốn đi theo tôi thì tôi sẽ cấy một đạo Trung Tâm Phù lên người các anh.


Chỉ cần các anh không phản bội tôi, không tiết lộ bí mật của tôi, của cả đội ngũ chúng ta cho bất kỳ ai dưới bất kỳ hình thức nào thì Trung Tâm Phù sẽ không ảnh hưởng gì đến các anh cả.


Chỉ cần các anh cấy Trung Tâm Phù, tôi sẽ cung cấp thuốc xua đuổi, vắc-xin, vật tư tinh hạch đủ cho các anh sống cuộc sống an nhàn, thậm chí là một số thứ các anh hoàn toàn không tưởng tượng nổi.



Các anh cũng không cần lo lắng tôi sẽ bắt các làm chuyện xấu hay nhiệm vụ đi vào chỗ chết, tôi chỉ cần các anh an phận làm đàn em của tôi nghe lời tôi là được.


Một câu thôi, đi theo tôi, tôi sẽ không để các anh chịu thiệt.


Nhưng kẻ phản bội, hơ hơ, thực ra tôi cũng rất tò mò kẻ cấy Trung Tâm Phù mà phản bội sẽ có kết cục thế nào.”


Cái chết không đáng sợ, đáng sợ là điều chưa biết.


Ánh mắt các thợ săn xác sống nhìn Ngô Diệp hoàn toàn thay đổi, dò xét, cuồng nhiệt, do dự, cấp bách...


Ngô Diệp rốt cuộc là ai? Thuốc xua đuổi, vắc-xin, Trung Tâm Phù... Cậu ta rốt cuộc còn bao nhiêu thủ đoạn?


Tuy nhiên, bất kể Ngô Diệp là ai, bất kể cậu ta còn bao nhiêu thủ đoạn, họ chỉ biết rõ một điều, Ngô Diệp đã bày hết những lời nên nói và không nên nói lên mặt bàn, bất kể họ có muốn hay không, cái gọi là “Trung Tâm Phù” này chắc chắn phải cấy, nếu không chỉ có con đường chết.


Hoặc là hiệu trung, hoặc là chết.


Ngô Diệp không chơi được cái trò đạo mạo kia, cậu trực tiếp hào phóng giao quyền lựa chọn vào tay các thợ săn xác sống.


---


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 89: Quyết định sinh tử - 3
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...