Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 87: Quyết định sinh tử - 1


[Hệ thống, thuốc xua đuổi tang thi cấp thấp có đuổi được tang thi cấp bốn không?]


Ngô Diệp có cổng dịch chuyển, cậu có thể rời khỏi vị diện này bất cứ lúc nào nhưng chưa đến bước đường cùng, cậu thực sự không làm nổi hành động hèn nhát đó.


Bây giờ cậu muốn cùng những người này liều một phen, bất kể kết quả ra sao, chỉ cầu không thẹn với lòng.


Hệ thống: [Không, thuốc xua đuổi người nhiễm virus D cấp thấp chỉ có thể xua đuổi người nhiễm bệnh ác tính dưới cấp bốn.]


[Vậy cấp trung chắc chắn không vấn đề gì chứ?] Vừa trao đổi với hệ thống, Ngô Diệp vừa tiêu diệt thêm một con tang thi.


[Thuốc xua đuổi cấp trung có thể gây nhiễu và xua đuổi người nhiễm bệnh ác tính dưới cấp sáu,] Hệ thống rất chu đáo báo giá: [Mỗi bình thuốc xua đuổi cấp trung chỉ tốn 1000 điểm tích lũy, 2 viên tinh hạch cam.]


[Mẹ kiếp lại là tinh hạch cam!] Ngô Diệp giờ cứ nghe đến tinh hạch cam là tim rỉ máu, chuyến đi này vốn là vì tinh hạch cam mà đến, trong trận chiến vừa rồi, họ tổng cộng mới săn được chưa đầy năm mươi viên tinh hạch cam.



Ngô Diệp cũng chẳng còn tâm trí đâu mà xót của, hỏi hệ thống: [Cần phun bao nhiêu thuốc xua đuổi cấp trung mới khiến con tang thi cấp bốn kia không cảm nhận được chúng tao?]


Hệ thống tính toán đơn giản rồi đưa ra câu trả lời: [Nếu chỉ dùng thuốc xua đuổi cấp trung, mỗi tầng cần ít nhất một bình, nếu kết hợp dùng với thuốc xua đuổi cấp thấp thì mỗi tầng cần 1/3 bình cấp trung và 5 bình cấp thấp.]


Cửa kính cửa sổ của cả tòa nhà chẳng còn mấy cái nguyên vẹn, mùi thuốc xua đuổi lan tỏa ra ngoài không chỉ có thể trung hòa mùi của hơn mười người bọn họ mà thành phần tang thi ghét trong đó còn có thể khiến bầy tang thi tránh xa.


Như vậy có thể tạm thời tránh đối đầu trực diện với tang thi cấp bốn, tranh thủ được một đường sống rồi từ từ tính kế thoát khỏi huyện thành.


Hiện tại họ đã dọn dẹp đến tầng tám, tòa chung cư thang máy này có hai mươi bốn tầng, tầng thượng cách mặt đất khoảng 100 mét. Họ chiếm giữ tầng càng cao thì mùi càng khó bị tang thi phát hiện, vừa hay có cơ hội nghỉ ngơi điều chỉnh.


Hơn nữa, đứng cao nhìn xa, huyện Thanh Mân tuy là huyện nhỏ nhưng chung cư thang máy tòa nhà văn phòng cao hai ba mươi tầng không ít, không chiếm được một cao điểm thuận lợi quan sát toàn thành phố thì thật sự không tìm ra được tuyến đường rút lui chính xác.


Mỗi tầng chung cư có bốn căn hộ, sau khi bịt kín lối vào tầng trệt, số lượng tang thi ở mỗi tầng không nhiều lắm, kết hợp với máy dò tang thi của Kỷ Vân, việc dọn dẹp diễn ra rất nhanh chóng hiệu quả.


Ngô Diệp bảo Kỷ Vân lấy hết tinh hạch Khai Lô thu hoạch được đưa cho cậu, cậu cầm số tinh hạch này, gọi riêng Tần Vô Hoa vào một phòng trống, nói với hắn:



Tần Vô Hoa đã chứng kiến hiệu quả thần kỳ của thuốc xua đuổi tang thi, không ngờ nó cũng có tác dụng với tang thi khổng lồ, hắn thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay sau đó lại lo lắng: “Lỡ như những thứ này của cậu bị lộ ra ngoài thì sao?”


Nếu để người khác biết Ngô Diệp có thuốc xua đuổi tang thi, không biết sẽ gây ra sóng gió lớn đến mức nào, nếu biết bí mật và con bài tẩy thực sự của cậu, e rằng cậu sẽ bị nuốt sống xé xác mất.


Ngô Diệp vừa đổi thuốc xua đuổi với hệ thống vừa nói:


“Vậy còn cách nào khác? Chẳng lẽ để tôi trơ mắt nhìn các người bị tang thi xé xác? Quyết định đến huyện Thanh Mân là do tôi đưa ra, tôi là đại ca của các người, tôi phải có trách nhiệm với các người.”


Tần Vô Hoa nghe cậu nói, trong lòng vừa cảm động vừa lo lắng.


Hắn là người hiểu rõ con bài tẩy của Ngô Diệp nhất, nếu Ngô Diệp muốn, cậu hoàn toàn có thể quay người trở về vị diện khác, không cần cùng họ giãy giụa chờ chết ở đây, càng không cần lo lắng bí mật bị lộ.


Nhưng Ngô Diệp đã ở lại, không chỉ ở lại mà còn tình nguyện mạo hiểm lộ bí mật để tranh thủ một đường sống cho tất cả bọn họ.


Ngô Diệp suy cho cùng vẫn quá lương thiện, quá không hiểu lòng người hiểm ác trong mạt thế nên Tần Vô Hoa mới càng lo lắng.



Lo lắng một ngày nào đó nếu bị phản bội làm lộ bí mật, kết cục của Ngô Diệp và những người đi theo cậu chỉ e sống không bằng chết.


“A Diệp, tôi hiểu ý tốt của cậu nhưng cậu có từng nghĩ, nếu những người này có cơ hội sống sót rời khỏi huyện Thanh Mân, họ liệu có giữ kín bí mật cho cậu không? Thuốc xua đuổi tang thi, vắc-xin virus, chỉ riêng hai thứ này đã đủ khiến tất cả mọi người trên thế giới này phát điên rồi.”


Ngô Diệp sao lại không hiểu đạo lý này, nếu thực sự xảy ra chuyện, cùng lắm cậu phủi mông về quê, lần sau bảo hệ thống đưa cậu đến nơi khác.


Đợi kiếm đủ thứ mình muốn, cậu hoàn toàn có thể co mình ở vị diện bên kia sống cuộc sống thiếu gia an ổn. Nhưng Tần Vô Hoa thì sao? Kỷ Vân thì sao?


Giáo sư Lý, Tiền Hâm, Dương Khởi và tất cả những người đang thân thiết với cậu hiện tại thì sao? Cậu có thể sang vị diện khác nhưng những người này thì không.


Ngô Diệp sao lại không biết lòng người khó dò? Vì lợi ích, người anh trai sống chung hơn hai mươi năm còn có thể hạ độc, tạo tai nạn xe cho cậu, một lòng muốn dồn cậu vào chỗ chết, huống chi là một đám người tụ tập lại vì lợi ích?


Hiện tại trong số 18 người còn sống bao gồm cả cậu, có mấy người là lần đầu hợp tác, hai ngày trước họ mới gặp mặt lần đầu.


Cậu có thể và sẵn lòng cứu những người này nhưng cậu thực sự không thể tin tưởng họ.



[Khoan đã, mày nói gì?] Ngô Diệp vỗ đầu, đúng rồi, sao cậu lại quên cầu cứu hệ thống nhỉ? Chỗ nó lúc nào chẳng có mấy thứ kỳ quái.


Thời gian cấp bách, hệ thống giới thiệu sơ lược về nguồn gốc và công dụng của Trung Tâm Phù.


Hóa ra trong cuộc chiến tranh ở vũ trụ cao cấp, tộc Trùng âm hiểm xảo trá đặc biệt giỏi ký sinh phụ thể khiến người ta khó lòng phòng bị, thế là một số đại năng chuyên nghiên cứu về tinh thần lực đã liên thủ nghiên cứu vẽ ra một loại phù văn đặc biệt tên là “Trung Tâm Phù”.


Người bị cấy phù văn một khi phản bội người cấy phù, bất kể vì lý do gì, phù văn sẽ trực tiếp phản phệ xóa bỏ thần hồn kẻ phản bội, thần hồn bị diệt thì thân xác thối rữa, tộc Trùng không còn chỗ ẩn nấp nữa, cực kỳ bá đạo.


Nhị thiếu gia thấp thỏm hỏi: [Chắc đắt lắm nhỉ?]


Hệ thống nói: [Trung Tâm Phù không nằm trong phạm vi đổi đồ của hệ thống.] Vì loại phù văn này quá bá đạo, nếu bị lạm dụng thì cả thế giới này loạn mất?


Nhị thiếu gia tức điên lên: [Thế mày nói nhiều thế làm cái quái gì?] Trêu cậu mừng hụt thú vị lắm à?


Giọng nói máy móc lạnh lùng của hệ thống dường như có chút tổn thương xen lẫn kiêu ngạo: [Sau khi Hệ thống lính đánh thuê được kích hoạt, mỗi khi cấp độ gen của ký chủ tăng một cấp, có thể điều động 10 lá Trung Tâm Phù, cậu không dùng thì thôi.]


Sóng não của Nhị thiếu gia lập tức trở nên nịnh nọt: [Dùng, sao lại không dùng? Hệ thống, mày đúng là bảo bối lớn mà!] Mới lạ, chuyện quan trọng thế này sao giờ mới nói cho cậu biết?! Quay về sẽ tính sổ với tên nhóc khốn kiếp này sau!


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 87: Quyết định sinh tử - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...