Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 72: Chuyện cũ của tần vô hoa - 3


Tần Vô Hoa cúi đầu tự trách, trong mắt khó giấu nỗi hận thù: “Đúng vậy, giá như tôi đưa họ đi sớm hơn thì tốt biết mấy.”


Ngô Diệp thầm mắng mình không biết nói chuyện, sơ ý lại xát muối vào vết thương của đàn em, vội chuyển chủ đề: “Chuyện thành phố vừa nãy anh chưa nói hết, trong thành phố có nhiều tang thi cấp ba lắm à?”


Tần Vô Hoa gật đầu: “Đúng vậy, không biết vì lý do gì mà tốc độ tiến hóa của tang thi trong thành phố dường như nhanh hơn, nhiệm vụ hai tháng trước chúng tôi đã gặp tang thi cấp ba ở huyện nhỏ đó rồi, số lượng không ít.”


Ngô Diệp do dự: “Vậy chúng ta qua đó chẳng phải là dê vào miệng cọp sao?”


Tần Vô Hoa lắc đầu: “Hai hôm trước Quý Tường mời tôi đến nhà làm khách, ông ta nói sắp tới sẽ tổ chức một nhiệm vụ thu thập, mời chúng ta tham gia, địa điểm nhiệm vụ chính là huyện nhỏ đó.”


Ngô Diệp yên tâm hơn đôi chút: “Bọn họ định đến đó thu thập cái gì?”


Tần Vô Hoa nói: “Ông ta nói muốn đến khu công nghiệp ngoại ô huyện đó kiếm ít tổ máy phát điện năng lượng mặt trời về, mùa đông ở Lam Thành nắng không nhiều, không có đủ tổ máy phát điện năng lượng mặt trời thì mùa đông rất dễ bị cắt điện.”



Lam Thành vẫn luôn dựa vào điện năng lượng mặt trời, tiền điện tính trong tiền thuê nhà, không tính riêng.


Tuy nhiên điều này không có nghĩa là cao tầng Lam Thành không muốn thu khoản tiền này, chủ yếu là vì hiện tại họ chưa kiếm được đủ công tơ điện, đồng thời cũng thiếu một cái cớ thu phí danh chính ngôn thuận.


Hành động lần này của Quý Tường có lẽ là bước chuẩn bị cho việc thu tiền điện sau này.


Ngô Diệp sờ sờ cằm nhẵn nhụi: “Ông ta có nhắc với anh thù lao nhiệm vụ tính thế nào không?”


Tần Vô Hoa lắc đầu: “Không, ông ta chỉ nói đợi lên kế hoạch xong sẽ bàn cụ thể.”


Ngô Diệp nói:


“Vậy thì tốt, đến lúc đó ông ta đề cập đến thù lao, anh cứ yêu cầu ông ta trả bằng tinh hạch cam. Hiện tại dị năng giả cấp ba ở Lam Thành đếm trên đầu ngón tay, chắc chắn ông ta biết rõ tình hình ở huyện đó, không sợ ông ta không mời anh. Không chỉ anh, Tiền Hâm, Dương Khởi và Dương Lệ Na đều là đối tượng ông ta trọng điểm mời gọi.”


Trận chiến vây thành vừa rồi, Thủ đô đã công khai cuỗm đi lượng lớn dị năng giả từ Lam Thành, cấp hai được đi máy bay miễn phí, cấp một có tiềm năng cũng được ưu đãi.



Lam Thành vốn chỉ có chưa đến 2000 dị năng giả, sau trận chiến này cộng thêm số mới thức tỉnh cũng chỉ vừa vặn 1400 người, dị năng giả cấp hai càng ít đến đáng thương.


Mà số dị năng giả này không phải ai cũng trung thành với năm thế lực lớn ở Lam Thành. Bên phía Ngô Diệp, ngoài Tần Vô Hoa, Tiền Hâm, Dương Khởi, Dương Lệ Na đều đạt cấp hai đỉnh cao, tuy ít người nhưng sức chiến đấu tuyệt đối không thể khinh thường.


Ở vị diện tang thi càng lâu, Ngô Diệp càng nhận thức rõ ràng rằng trong mạt thế nói gì cũng là hư ảo, chỉ có vũ lực mạnh mẽ mới là gốc rễ để an thân lập mệnh.


Ngô Diệp và Tần Vô Hoa trò chuyện thêm một lúc về những chuyện khác, đến chiều, khách đến cửa hàng nhỏ bỗng đông lên.


Đa số những người này đều nhắm vào chai Chanel No.5, vừa nhìn thấy cái giá cắt cổ của Ngô Diệp thì ai nấy đều tức đến ngứa răng.


Còn chủ nhân của chai Chanel No.5 kia là Vu Huệ sau khi nhận được tin thì nụ cười trên mặt cả buổi chiều không tắt là phu nhân của người đứng đầu Lam Thành, cái bà muốn chính là sự tôn sùng độc nhất vô nhị này.


Ngô Diệp rất biết điều.


Vu Huệ tâm trạng rất tốt, trực tiếp gạt bỏ công văn khiếu nại của Ban tuần tra gửi tới, mắng xối xả phó chủ nhiệm Ban tuần tra một trận ra trò:



“Đầu óc anh bị tang thi gặm rồi hả? Hàng giả mà đòi bán giá bằng hàng thật à? Thế chẳng phải là lừa đảo người tiêu dùng sao? Đổi lại là anh, anh có chịu bỏ 1200 tinh hạch ra mua Mộc Phù Dung giả không? Theo tôi thấy thì giá cả Ngô Diệp bọn họ đưa ra rất hợp lý, hàng giả thì phải có giá của hàng giả, sau này đừng có mang mấy chuyện nhảm nhí này đến làm phiền tôi!”


Phó chủ nhiệm vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi hương quyến rũ trên người Vu Huệ, trong lòng đã có dự cảm không lành, lúc này chỉ biết giả làm cháu trai liên tục xin lỗi, về đến nơi lập tức lôi tên thuộc hạ hiến kế ngu ngốc ra mắng cho một trận.


Gã coi như đã hiểu, nhóm Ngô Diệp chắc là đã móc nối được với Quý Tường, có thể dỗ cho “bà cọp” vui vẻ như vậy thì sau này phải chiếu cố họ nhiều hơn chút.


Không nhắc đến sóng gió nhỏ bên phía Ban tuần tra, những người đến xem nước hoa tuy không trả nổi cái giá trên trời kia nhưng cũng không ngại mua vài thứ khác trong cửa hàng.


Hết một ngày, Bạch Dược Vân Nam, rượu thuốc, kẹo đều bán sạch; thuốc lá giả cũng bán được hơn 40 bao; sô cô la và Snickers giá quá cao, đa phần mọi người không nỡ mua, tất nhiên cũng có người vì dỗ dành bạn gái (trai) vui vẻ mà cắn răng móc hầu bao; penicillin và thuốc cảm giá đều cao lại không có bao bì nên mọi người sợ không để được lâu, trừ khi đang cần gấp thì ít người mua, dù vậy lượng bán ra cũng không ít.


Mặt hàng bán ế nhất trong cửa hàng là muối ăn và lương khô ép.


Do quy định của cao tầng, giá muối trong cửa hàng bằng giá cửa hàng chuyên doanh, đối với những dị năng giả có mối quan hệ thì họ thà mua muối rẻ hơn ở chợ đen.


Còn lương khô ép thì thuần túy là do mọi người thấy không đáng, thịt lợn ngon ở Lam Thành cũng chỉ 30 tinh hạch một cân, một gói bánh quy một hai lạng mà bán 30 tinh hạch, người tiêu dùng đều thấy quá đắt.



Mặc dù kẹo cứng vị hoa quả bé tí tẹo bán 20 tinh hạch một viên nhưng lại có rất nhiều người mua vì mục đích mua là để giải thèm hoặc mang về dỗ vợ con.


Trong mạt thế đồ ăn vặt ít đến đáng thương, nhiều người đã lâu không biết mùi vị kẹo là gì. Thỉnh thoảng xa xỉ một lần cũng chẳng sao.


Lương khô ép thì khác, mùi vị chưa chắc đã ngon, mua ăn là để no bụng nên mọi người sẽ vô thức so sánh nó với lương thực thịt thà, so ra mới thấy thứ này còn đắt hơn cả thịt lợn, tự nhiên chẳng mấy ai nỡ mua.


Hàng trong quán không nhiều, 8 giờ tối đóng cửa, Tăng Tân và Trần Chiêu Dương thu dọn số hàng còn lại vào chiếc vali mua giá rẻ rồi mang về tòa nhà nhỏ. Ban tuần tra buổi tối có đi tuần thật nhưng người ta đâu có cam kết mất đồ sẽ đền.


Người sống sót ở Lam Thành không dám đánh chủ ý lên năm thế lực lớn nhưng không có nghĩa là họ sẽ kiêng dè bốn cửa hàng nhỏ mới mở.


Buổi tối nghe Tăng Tân báo cáo doanh thu, Ngô Diệp quyết định về sẽ biếu Bàng Chí số lương khô ép chưa bóc vỏ, bán hết chỗ đã thay bao bì thì không bán nữa.


Có người muốn mua thuốc dạ dày thì có thể mang; Bồi Nguyên Hoàn là cái gì, lát nữa hỏi Vô Hoa; còn có người muốn bán băng vệ sinh, không biết ở Lam Thành bán giá thế nào, nếu được giá thì có thể cân nhắc.


Ừm, lần sau phải mang nhiều kẹo và đồ ăn vặt một chút. Chuyện xưởng thực phẩm về còn phải bàn bạc kỹ với ông già.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 72: Chuyện cũ của tần vô hoa - 3
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...