Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 70: Chuyện cũ của Tần Vô Hoa - 1
Đây hoàn toàn là một lần rút thưởng ngẫu nhiên miễn phí ngoài ý muốn!
Trái tim bé nhỏ của Nhị thiếu gia lại một lần nữa đập thình thịch không kiềm chế được. Rút kinh nghiệm lần cầu thần trước hiệu quả không tốt, Nhị thiếu gia xoa mạnh hai tay vào nhau rồi ấn nút nhận thưởng --
“Cực phẩm khống thủy thuật”.
Tần Vô Hoa hoàn toàn không hiểu tại sao Ngô Diệp chỉ vào không trung một cái rồi ngẩn người ra, sau đó miệng há hốc, hai mắt sáng rực như đèn pha, khóe miệng kéo dài tận mang tai.
Người tí hon phiên bản Q của Nhị thiếu gia trong lòng chống nạnh ngửa mặt lên trời cười điên cuồng: [Mẹ kiếp, cuối cùng ông đây cũng bùng nổ nhân phẩm một lần, rút được công pháp cực phẩm rồi, ha ha ha ha!]
Hệ thống: [Cậu...]
[Mày đừng nói gì vội để tao cười thêm năm phút nữa.]
Hệ thống im lặng một lát, cảm thấy vẫn nên để ký chủ nhận rõ hiện thực sớm một chút thì tốt hơn: [... 'Cực phẩm khống thủy thuật' chỉ là tên của công pháp thôi.]
Nụ cười tiểu nhân đắc chí của Nhị thiếu gia hơi cứng lại: [... Ha ha ha, ý mày là sao?]
Hệ thống: [Ý là cậu đừng nghĩ nhiều quá.]
Lý trí của Nhị thiếu gia quay trở lại, nụ cười tắt ngấm: [Đừng nghĩ nhiều là ý gì?]
Hệ thống: [”Cực phẩm khống thủy thuật” chỉ là một cuốn công pháp hệ Thủy cơ bản, không phải công pháp đỉnh cấp.]
Nhị thiếu gia ngẩn người tròn một phút rồi từ cười to chuyển sang nổi đóa: [Đậu má, thằng cha thất đức nào đặt cái tên này, hại ông mừng hụt một phen!]
Sau đó, Tần Vô Hoa thấy khóe miệng đang toe toét tận mang tai của Ngô Diệp chớp mắt trở về vị trí cũ còn bĩu môi đầy tủi thân.
Một giây trước còn đắc ý như trúng xổ số độc đắc, một giây sau đã biến thành quả cà tím dập nát, ỉu xìu co ro trên ghế sô pha.
“Sao thế? Có chuyện gì à?” Tần Vô Hoa hỏi.
“Lại rút phải đồ rác rưởi rồi.” Ngô Diệp tức tối nói, sự chênh lệch quá lớn khiến cậu không kìm được cảm xúc tiêu cực, trực tiếp đánh giá một sao.
[”Cực phẩm khống thủy thuật” không phải hàng rác rưởi là một cuốn công pháp cơ bản rất tốt. Nếu cậu có thể lĩnh ngộ thấu đáo và tu luyện đến viên mãn thì sẽ rất có lợi cho việc tu hành sau này, khi học các công pháp hệ Thủy khác sẽ làm ít công to.]
Hệ thống bày tỏ lần này nó tuyệt đối không hố ký chủ ngu ngốc, hơn nữa rút được cái gì đâu phải do nó quyết định? Ký chủ đóng góp không đủ, vận may kém thì sao lại đổ lên đầu nó?
[Nền tảng tốt đến mấy thì có tác dụng quái gì, đằng nào tao cũng đâu định mở khóa các chuỗi gen sau này.]
Mở khóa chuỗi gen cấp hai cần 5000 điểm tích lũy, trước đó còn cần 1000 tinh hạch đỏ để cường hóa gen. Điểm tích lũy hiện giờ Ngô Diệp có hơn 2 vạn, thừa sức, đổi 1000 tinh hạch đỏ cũng chẳng khó khăn gì.
Nhưng dị năng hệ Thủy của cậu trước cấp bốn chẳng có tí lực tấn công nào, nâng cấp cũng phí phạm.
Hơn nữa, trước khi mở khóa chuỗi gen cấp bốn, cậu cần dùng tinh hạch cấp bốn để cường hóa gen, có sức đi gom thứ đó thì cậu thà gom đủ tinh hạch cam đổi thuốc cho A Ly rồi về nhà sống sung sướng còn hơn.
Vì thế theo Ngô Diệp thấy, dị năng chẳng có tác dụng gì lớn thì không cần thiết phải nâng cấp nó, có thừa tinh hạch thì thà mua thêm vài khẩu súng máy, mua thêm mấy thùng đạn còn hơn.
Mỗi khi nhắc đến chủ đề này là hệ thống lại không vui, [Đã không định tiếp tục mở khóa chuỗi gen thì công pháp tốt đến mấy đưa cho cậu cũng như không!] Giọng nói máy móc vô cảm của hệ thống nghe đầy mùi chế giễu max level.
[Hệ thống, sao mày có thể nói tục chứ?!]
[Hừ.] Hệ thống chột dạ hừ một tiếng, gần đây con virus chết tiệt trong chip có vẻ ảnh hưởng đến nó ngày càng nhiều.
[Mày đừng giận, công pháp tốt tao cầm vô dụng nhưng có thể cho đàn em tao dùng mà. Vô Hoa giờ đã liên kết với tao rồi, hắn giết tang thi làm nhiệm vụ tao cũng được chia phần điểm, hắn càng lợi hại giết được càng nhiều tang thi thì tao càng được nhiều điểm... Haiz, thôi bỏ đi, dù sao cũng chẳng rút được đồ tốt, nói nhiều chỉ thêm buồn.]
Nói thì nói vậy nhưng Nhị thiếu gia vẫn hơi không cam lòng, hỏi hệ thống,
[Đều là công pháp cơ bản, tính chất khác nhau, không thể so sánh.]
[Đồ ngốc, mày cho tao xem giá đổi của chúng nó đi.] Là một thổ hào đạt chuẩn, Nhị thiếu gia luôn tin rằng, đồ tốt chưa chắc đã đắt nhưng đồ đắt chắc chắn là đồ tốt.
Hệ thống không lên tiếng, trong chip âm thầm lướt qua dòng thông tin “ký chủ ngu ngốc mới là đồ ngốc”, bảng điều khiển thay đổi --
“Pháp hít thở cơ bản”: 15.000 điểm tích lũy, 500 tinh hạch cam.
“Cực phẩm khống thủy thuật”: 50.000 điểm tích lũy, 1500 tinh hạch cam.
Dù đã biết giá đổi đồ của hệ thống đắt vô lý nhưng Nhị thiếu gia vẫn hít một ngụm khí lạnh. Mẹ ơi, hàng đại trà mà giá thế này, sau này cậu vẫn nên tích đức để hy vọng vào rút thưởng thì hơn.
[Cho tao xem cuốn công pháp đắt nhất của mày đi để tao mở mang tầm mắt.]
Đa số công pháp trong hệ thống đều phải mở khóa chuỗi gen mới tu luyện được, trước đây Ngô Diệp sợ mình không chịu nổi cám dỗ của sức mạnh lại một lòng muốn gom điểm về nhà nên chưa từng tìm hiểu kỹ về việc đổi công pháp.
Giờ rút được hai cuốn công pháp, giá đổi của chúng đã hoàn toàn làm mới nhận thức của cậu.
Một lát sau, trên bảng điều khiển xuất hiện thêm một dòng chữ --
“Hỗn độn song tu quyết”: 1000 ngàn tỷ điểm tích lũy, 100 hạch năng lượng Mẫu Hoàng.
Mẹ ơi, thứ này tên nghe không đứng đắn lắm mà giá cao thế. Khoan đã, Nhị thiếu gia hỏi: [Hạch năng lượng Mẫu Hoàng là cái quái gì?]
[Kết tinh năng lượng của Mẫu Hoàng tộc Trùng, tương tự như kết tinh của người nhiễm virus D, năng lượng cực kỳ mạnh mẽ và thuần khiết.]
Cuối cùng Ngô Diệp cũng nhận ra một vấn đề nghiêm trọng, hệ thống đến từ vũ trụ cao cấp, thậm chí bản thân hệ thống có thể liên kết hai vị diện, vậy cuộc chiến ở thế giới đó sao có thể chỉ giới hạn trong một hành tinh có sự sống?
Virus tang thi cỏn con sao có thể làm khó được nền văn minh khoa học kỹ thuật ở cấp độ đó? Chắc là giết sạch người và tang thi trên Trái Đất cũng chẳng đổi được hai cuốn công pháp ra hồn.
Nói cách khác, cho dù là hàng đại trà do hệ thống cung cấp thì ở thế giới này cũng đã đủ dùng rồi.
Nghĩ thông suốt điểm này, Ngô Diệp không còn bị tư duy lối mòn ảnh hưởng, chấp nhất chuyện công pháp cực phẩm hay không nữa.
Hiện tại các dị năng giả đều tự mày mò kỹ năng tu luyện và sử dụng dị năng, không có người hướng dẫn thì phải đi đường vòng bao xa?
Cứ nhìn các dị năng giả ở Lam Thành hiện nay mà xem, bao nhiêu người mắc kẹt ở cấp một đỉnh cao, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi nhưng mãi không chạm tới ngưỡng cửa thăng cấp.
Càng về sau, cấp độ dị năng càng cao thì độ khó thăng cấp càng lớn, nếu có một cuốn công pháp có thể hỗ trợ hướng dẫn tu luyện thì quý giá biết bao nhiêu?
Ngô Diệp vội nói với hệ thống: [Mày tìm giúp tao xem có công pháp hệ Lôi nào phù hợp cho Vô Hoa tu luyện không, chỉ cần cho tao xem những cuốn tao mua nổi thôi.]
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 70: Chuyện cũ của Tần Vô Hoa - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
