Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 67
“Đứng ngây ra đó làm gì, mau giúp tôi cởi trói đi chứ.” Ngô Diệp loay hoay mãi mới đứng vững được, thấy sắc mặt Tần Vô Hoa hơi lạ, tưởng hắn đang cười nhạo mình nên có chút không vui.
Tần Vô Hoa nhanh chóng thu lại tâm tư, quỳ một gối xuống giúp cậu cởi bỏ những dải vải buộc ở khoeo chân, những bao thuốc lá giả bên trong rơi lả tả xuống đất.
Hắn đứng dậy giữ lấy cổ áo cho Ngô Diệp, Ngô Diệp chui tọt xuống dưới, thoát khỏi chiếc “áo bao tải”, cả người nhẹ nhõm hẳn. Cậu ngồi phịch xuống mép giường lại bắt đầu đắc ý khoe khoang với Tần Vô Hoa:
“Anh xem lần này tôi mang được đồ tốt gì đến này!”
Nói xong cậu lôi từng món đồ ra, đủ loại đồ đạc bày la liệt chiếm hết chỗ trống trong phòng, cuối cùng cậu giơ con gà quay thơm giòn trong tay lên:
“Cái này tôi đặc biệt mang cho anh đấy, chuyện hôm trước là tôi sai, tôi không phải gay nên ghét nhất bị người ta gán ghép linh tinh với người cùng giới, anh nhắc tôi cẩn thận Quý Sùng là có ý tốt, tôi phản ứng thái quá rồi. Xin lỗi nhé, đừng giận tôi được không?”
Tần Vô Hoa còn chưa hoàn hồn sau cú sốc “không phải gay” của Ngô Diệp, cúi đầu đã thấy ánh mắt lấy lòng của cậu, trong đôi mắt đen láy phản chiếu trọn vẹn hình bóng hắn khiến hắn nghẹn lời.
Tần Vô Hoa thực sự muốn nói cậu mở to mắt như thế làm gì, phạm quy rồi biết không?
“Cậu là đại ca, tôi sao dám giận cậu. Chỉ là lần sau đi, xin cậu báo trước một tiếng, ít nhất để tôi biết cậu có quay lại nữa không, đỡ phải để tôi chờ đợi trong vô vọng.”
Tần Vô Hoa cụp mắt, giọng điệu có chút tự giễu, khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú hơi xị xuống, toát ra vẻ tủi thân và thất vọng lờ mờ.
Ngô Diệp thấy vậy càng chột dạ: “Tôi thật sự không cố ý mà. Ban đầu tôi định đợi anh hết giận rồi quay lại, sau đó loay hoay kiếm chỗ hàng này nên trễ nải chút thời gian, tôi đảm bảo lần sau sẽ không thế nữa, thật đấy.”
“Cậu đảm bảo?”
Ngô Diệp cười nói: “Tuyệt đối đảm bảo. Nào, mau nếm thử gà quay bí truyền tôi đặc biệt mang cho anh đi, ngon cực kỳ, người khác không có phần đâu.” Nói rồi Ngô Diệp xé bao bì chân không, mùi thơm mặn mà xộc thẳng vào mũi.
Câu “người khác không có phần” đã thành công xua tan mây mù trong lòng Tần Vô Hoa, dù thế nào thì ít nhất trong lòng Ngô Diệp, hắn cũng khác với những người còn lại.
Tần Vô Hoa đi rửa tay, quay lại vừa gặm xương gà vừa kể cho Ngô Diệp nghe chuyện mấy ngày nay.
“Quý Tường cũng hào phóng đấy chứ nhưng lại dám lén lút đào góc tường của tôi, tưởng Ngô thiếu này dễ bắt nạt à. Vốn định tặng vợ ông ta chai nước hoa, thôi dẹp, giữ lại làm bảo vật trấn tiệm.”
Cuối cùng Ngô Diệp cũng có chút cảm giác nguy cơ, cậu có thể sống sung sướng ở vị diện tang thi này, công lao của Tần Vô Hoa là không thể phủ nhận, tuyệt đối không thể để người ta dụ dỗ mất đàn em số một của mình.
“Tặng một chai, giữ lại một chai để bán.”
Nước hoa lấy về là để dùng, giờ tìm khắp Lam Thành e là không ra chai Chanel No.5 nào, vợ Quý Tường dùng rồi chắc chắn sẽ có người tò mò bà ta kiếm đâu ra, bà ta nói ra chẳng khác nào quảng cáo miễn phí cho cửa hàng của họ sao?
Những thứ Ngô Diệp mang đến, món nào ở Lam Thành cũng là hàng hiếm, thứ cần thiết chính là một nhóm khách hàng có khả năng chi trả trong giới thượng lưu.
Đợi nhóm khách hàng này đông lên, cậu có thể mang những món hàng hiếm hơn nữa đến, ví dụ như mỹ phẩm mà đám chim hoàng yến được các đại lão nuôi dưỡng yêu thích nhất. Cứ từ từ, không lo không moi sạch túi tiền của họ.
Hiểu ra vấn đề, Ngô Diệp cười nói: “Được, cứ làm theo lời anh.”
Đêm đã khuya, Ngô Diệp nằm trên giường, chưa nghe hết báo cáo sắp xếp nhân sự cửa hàng của Tần Vô Hoa đã ngủ say sưa như heo con, trở mình một cái, tay chân không an phận lại quấn lấy mục tiêu.
Tần Vô Hoa cảm thấy người nặng trịch, trong lòng có thêm một vật thể trơn láng ấm áp, mảng da thịt tr*n tr** cọ sát vào nhau khiến Tần Vô Hoa có cảm giác như đang bị nướng trên lửa.
Máu nóng toàn thân dồn lên não, mũi nóng ran, quệt một cái, lòng bàn tay ướt đẫm.
Người lính đặc chủng luôn tự hào về khả năng tự chủ hơn người cuối cùng cũng bại trận, thầm chửi thề trong lòng.
Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua rèm cửa, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của Ngô Diệp dường như có ma lực khó tả, Tần Vô Hoa như bị mê hoặc, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi hơi chu ra của cậu, hoàn hồn lại vội vàng tách ra.
Quệt dòng máu mũi lại trào ra lần nữa, hắn gỡ tay chân Ngô Diệp, nhét cậu vào trong chăn rồi cắm đầu chạy ra khỏi phòng.
Nhị thiếu gia Ngô ngủ say như chết, chép chép miệng trong vô thức, dường như trong mơ cũng được nếm mùi vị gà quay thơm giòn yêu thích.
Lão binh trốn sang phòng bên cạnh tiếp tục hành trình mất ngủ đêm nay, ngón tay mân mê đôi môi khô khốc mềm mại của mình, ánh mắt thâm sâu, tâm trí không biết đã bay về phương nào.
Sáng hôm sau, Ngô Diệp và Tần Vô Hoa lững thững sang tòa nhà nhỏ ăn bữa sáng do giáo sư Lý chuẩn bị lại cho An An ít kẹo sô cô la, mấy hộp sữa bột Bàng Chí gửi chưa kịp chia nhỏ nên đành hẹn lần sau mang cho cậu bé.
Thời gian này An An ăn chung với nhóm giáo sư Lý, ngày ba bữa đúng giờ không hạn chế lại còn thỉnh thoảng có thịt, sắc mặt cậu bé hồng hào lên trông thấy cũng bớt sợ người lạ hơn, cầm kẹo Ngô Diệp cho ngọt ngào cảm ơn, miệng ngậm kẹo phồng lên, nhấm nháp vị chua ngọt thanh mát của kẹo chanh, cười tít cả mắt.
Nhìn cậu bé, Ngô Diệp lại nhớ đến Hoàng Tử nhỏ béo ú lại nhìn An An gầy gò, không khỏi thở dài bất lực.
Trong mạt thế, người lớn sống đã khó, trẻ con sống càng khó hơn.
Ngô Diệp trêu An An một lúc, Kỷ Vân dẫn hai người đàn ông trung niên được vớt từ khu nhà ổ chuột đến trước mặt cậu.
Hai người tự giới thiệu, một người tên Tăng Tân, một người tên Trần Chiêu Dương. Tăng Tân 45 tuổi, từng leo từ nhân viên kinh doanh lên giám đốc kinh doanh của một công ty niêm yết, năng lực nghiệp vụ miễn bàn, tài ăn nói càng khỏi chê.
Sau khi mạt thế ập đến, tiền bạc bị cướp sạch lại trói gà không chặt không thể liều mạng với tang thi, vậy mà dựa vào cái miệng dẻo quẹo ông ta buôn bán ngay trong khu nhà ổ chuột, nuôi một người vợ thần trí không tỉnh táo mà sống còn tốt hơn khối người trong thành.
Trần Chiêu Dương trẻ hơn, mới 30 tuổi là em vợ Tăng Tân, cao to vạm vỡ, trên mặt có vết sẹo dài trông càng thêm hung dữ, trước mạt thế chỉ là nhân viên quèn, so với Tăng Tân thì có vẻ vụng về ăn nói kém cỏi hơn.
Kỷ Vân không quyết định được đành đưa cả hai vào thành, gặp Tần Vô Hoa, hắn cũng không trả lời dứt khoát, chỉ bảo sắp xếp chỗ ở trước, đợi Ngô Diệp về rồi quyết định.
“Được rồi, hai người thì hai người, đãi ngộ Kỷ Vân đã nói với các anh rồi, tôi không nhắc lại nữa.”
Nhị thiếu gia ra dáng thổ hào:
“Làm tốt, doanh số cao thì tiền thưởng không thiếu phần các anh. Làm tròn bổn phận, tôi bảo đảm các anh cơm áo không lo trong thành. Làm tốt nữa thì cho các anh ngày nào cũng ăn thịt cũng không thành vấn đề. Nhưng các anh phải nhớ một điều, tôi ghét kẻ lắm mồm, càng ghét kẻ phản bội, muốn sống sung sướng lâu dài thì giữ mồm giữ miệng cho chặt, đừng có những suy nghĩ không an phận, nếu không hậu quả thế nào các anh tự hiểu.”
Chiêu vừa đấm vừa xoa đơn giản mà hiệu quả, Nhị thiếu gia Ngô cũng biết dùng.
Củ cà rốt cậu đưa ra đã đủ hấp dẫn, cho dù không có cây gậy đe dọa thì Tăng Tân và Trần Chiêu Dương chỉ cần không ngu ngốc cũng biết nên lựa chọn thế nào.
Tăng Tân cúi rạp người chào Ngô Diệp, Trần Chiêu Dương chậm một nhịp cũng vội cúi người theo, hai người đồng thanh nói: “Đảm bảo không làm đại ca thất vọng!”
Ngô Diệp hài lòng gật đầu: “Lát nữa hai người theo tôi đi xem hàng, trong ngày mai lên danh sách giá cả cho tôi, ngày kia chính thức khai trương, có vấn đề gì không?”
“Không vấn đề!” Ngô Diệp trả lương theo tuần, bắt tay vào làm việc sớm ngày nào là được nhận lương sớm ngày đó, hai người họ chỉ mong có việc làm ngay bây giờ.
Đợi xem hàng xong, người điềm tĩnh như Tăng Tân cũng không kìm được kích động. Ông ta cuối cùng cũng hiểu tại sao đại ca lại tự tin bảo đảm cho họ cơm áo không lo, người có bản lĩnh kiếm được những món hàng hiếm này sao có thể là người thường?
Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng chai xịt Bạch Dược Vân Nam trong tay đại ca, theo thông tin ông ta thu thập được từ các cửa hàng sạp hàng ở Lam Thành hai ngày nay thì tuyệt đối là hàng độc nhất vô nhị.
Rượu thuốc, penicillin, thuốc cảm, món nào mà chẳng phải cửa hàng chuyên doanh mới có? Tuy nhiên ngay cả cửa hàng chuyên doanh cũng không thể lấy ra nhiều sô cô la, kẹo, Snickers như vậy, càng không thể lấy ra dù chỉ một chai nước hoa Chanel No.5 nhỏ.
Đại ca rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Bên tòa nhà nhỏ còn phòng trống, Ngô Diệp bảo Kỷ Vân sắp xếp cho hai người Tăng Tân và gia đình họ ở đó. Cậu thỉnh thoảng phải quay về thế giới bên kia lấy hàng, cứ lôi hàng từ trong phòng ra mãi, lâu ngày chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.
Để an toàn, sau khi bàn bạc với Tần Vô Hoa, Ngô Diệp quyết định thuê căn nhà hai tầng nhỏ bên cạnh tòa nhà của họ. Căn nhà chỉ có 8 phòng nhưng mỗi phòng đều rất rộng, tổng diện tích nhà ở lên đến hơn 400 mét vuông.
Bề ngoài căn nhà trông không khác gì nhà nông dân bình thường ở Lam Thành nhưng bên trong nếu trang hoàng lại thì cũng chẳng kém biệt thự nhỏ là bao, sang trọng hơn tòa nhà của Tần Vô Hoa nhiều.
Tất nhiên tiền thuê cũng rất “sang trọng”, thổ hào như Nhị thiếu gia khi móc ra 10.000 tinh hạch tiền thuê mỗi tháng cũng đau lòng không thôi.
Trong lúc làm thủ tục thuê nhà, Ngô Diệp bảo Tiền Hâm mang hộp quà đựng nước hoa đến tặng cho vợ Quý Tường là Vu Huệ.
Vu Huệ vốn không để tâm đến món quà nhỏ này, tối trước khi đi ngủ mở ra xem thấy là một chai nước hoa Chanel No.5 bản giới hạn thì mắt trợn tròn. Ngay cả Quý Tường cũng phải suy nghĩ lại về lai lịch thực sự của Ngô Diệp.
Vu Huệ trước mạt thế là giám đốc tài chính một công ty lớn, kiến thức rộng rãi lại có thủ đoạn, bà năm nay 45 tuổi, trong mắt người ngoài đã là bà già sắp ngũ tuần nhưng lại nắm thóp được Quý Tường.
Quý Tường làm người đứng đầu Lam Thành hơn một năm nay mà không dính chút tin đồn trăng hoa nào.
Không chỉ vậy, bản thân Vu Huệ cũng là một dị năng giả, cấp bậc không cao nhưng uy tín trong đội thợ săn xác sống của Quý Tường rất tốt, bà còn là một trong những người quản lý hệ thống thuế vụ Lam Thành.
Có thể nói ở Lam Thành nhắc đến Quý Tường là người ta lại nhắc đến “bà cọp” ngoài mềm trong cứng này.
Một ngày sau: “bà cọp” không chỉ trang điểm tinh tế sang trọng như mọi khi mà trên người còn tỏa ra mùi hương quyến rũ.
Người sành điệu ngửi cái là nhận ra ngay: Chanel No.5, sự xa xỉ kín đáo.
Cùng lúc đó, một cửa hàng nhỏ nằm trong góc khuất cuối cùng cũng khai trương.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 67
10.0/10 từ 24 lượt.
