Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 60: Mùa thu hoạch - 2
“Thuốc men ở Lam Thành rất khan hiếm, chỉ cần thuốc cậu mang sang có hiệu quả thì chắc chắn bán được.”
“Anh nói xem tôi nên mang loại thuốc gì thì tốt? Thuốc cảm? Kháng sinh? Thuốc trị chấn thương? Anh có thấy dạo này muỗi nhiều kinh khủng không, tôi có nên mang ít hương muỗi sang không nhỉ? Mang thêm cả nước hoa nữa.”
Dạo gần đây không hiểu sao muỗi bỗng nhiên nhiều lên, ra vào nhà chú ý đóng cửa sổ thì đỡ hơn chút, chứ lúc ngồi xổm trên tường thành bắn súng thì muỗi cứ gọi là hoành hành, vớ được người là đốt.
Ngô Diệp vốn thu hút muỗi, da thịt lại nhạy cảm, bị đốt xong phải đổi thuốc xịt muỗi với hệ thống xịt lên người mới đỡ.
Thuốc xịt muỗi của hệ thống khá xịn, loại rẻ nhất cũng 300 điểm một chai 300ml, tốt thì tốt thật nhưng Ngô Diệp tiếc đứt ruột không dám dùng nhiều.
“Thuốc khác cậu tự xem mà mang, mang nhiều kháng sinh và thuốc trị chấn thương vào, bên cậu có thuốc Bạch Dược Vân Nam không?”
“Có!” Nhị thiếu gia vui vẻ gật đầu, cuối cùng cũng tìm được một thương hiệu chung.
“Loại thuốc này có thể mang nhiều một chút.”
Hoa Quốc cũng giống Thiên triều, đều áp dụng biện pháp kiểm soát súng đạn dao kiếm nghiêm ngặt, sau mạt thế mới dỡ bỏ lệnh cấm.
Đa số thợ săn xác sống ban đầu hoàn toàn không biết dùng súng, hậu quả của việc thiếu kỹ năng là bắn không chuẩn và chịu lực giật lớn hơn, lâu ngày sẽ gây gánh nặng lớn cho vai và cổ tay.
Bạch Dược Vân Nam có hiệu quả hoạt huyết hóa ứ rất tốt, chắc chắn sẽ được thợ săn xác sống săn đón.
“Được.”
Ngô Diệp nghĩ ngợi rồi nói:
“Quý Tường mời chúng ta đến ăn cơm phải không? Anh xem tôi mang cho vợ ông ta ít nước hoa được không?”
Đã đến nhà người ta ăn cơm làm khách thì chắc chắn không thể đi tay không. Quý Tường là thành chủ Lam Thành, đồ tầm thường ông ta không thiếu chắc cũng chẳng để vào mắt.
Sau khi có cửa hàng miễn thuế, Ngô Diệp đã đặc biệt đi dạo một vòng quanh các cửa hàng tự doanh của Lam Thành, kết quả khảo sát là cậu phát hiện mỹ phẩm ở đây ít đến đáng thương mà đắt đến kinh người.
Một thỏi son chất lượng kém bình thường nhất cũng được niêm yết giá 500 tinh hạch, thế mà còn có hai nhóm người tranh nhau mua, nếu chủ cửa hàng không lấy ra thỏi son khác thì khéo họ đánh nhau to rồi.
Những người phụ nữ sống dựa vào đàn ông đương nhiên phải tìm mọi cách để mình xinh đẹp như hoa.
Khi người sống sót chạy trốn khỏi thành phố lúc ban đầu, thứ mang theo nhiều nhất là thức ăn và tiền, vào cửa hàng cướp bóc cũng chẳng ai đi cướp mỹ phẩm vô dụng.
Đợi đến bây giờ khi các khu dân cư lớn nhỏ đã tạm ổn định, 20% số người leo lên lại đỉnh kim tự tháp thì những nhu cầu xa xỉ bắt đầu mọc lên như nấm sau mưa.
Mạt thế nay sống mai chết khiến nhiều người tin vào việc hưởng lạc kịp thời cũng khiến nhiều người liên tục phá vỡ sự ràng buộc của luân thường đạo lý.
Mạt thế, thứ sụp đổ đầu tiên chính là lòng người.
“Tùy cậu.” Tần Vô Hoa khựng lại một chút, nhìn Ngô Diệp nói: “Tránh xa Quý Sùng một chút.”
“Tại sao?” Ngô Diệp ngạc nhiên hỏi.
“Hắn ta thích đàn ông.”
Mạt thế khiến phụ nữ giảm mạnh, tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng, hậu quả trực tiếp là chuyện đàn ông cặp kè với nhau trở nên quá bình thường.
Ngô Diệp luôn rất “thẳng” nhưng khổ nỗi lại sở hữu khuôn mặt gây họa, chuyện nhảy nhót bị sờ mông, đánh người ta thừa sống thiếu chết rồi bản thân vào đồn cảnh sát luôn bị cậu coi là một trong những lịch sử đen tối nhất, thường xuyên bị bọn Bàng Chí lôi ra trêu chọc.
Bản thân Ngô Diệp không có thành kiến gì với đồng tính luyến ái nhưng chỉ cần nghĩ đến việc có kẻ đánh chủ ý lên đầu mình là cậu lại muốn xù lông.
Khoan đã.
“Quý Sùng thích đàn ông thì liên quan quái gì đến ông đây!” Ngô Diệp ghét nhất là bị người khác gán ghép mờ ám với người cùng giới, cậu tức đến trợn tròn mắt: “Họ Tần kia, anh có ý gì hả?”
Tần Vô Hoa không ngờ phản ứng của Ngô Diệp lại lớn đến thế, hắn vừa nói một câu không có ý gì khác thì trong phòng lóe lên ánh sáng trắng, bóng dáng Ngô Diệp đã biến mất tăm.
Gương mặt lạnh lùng thường ngày không chút gợn sóng của Tần Vô Hoa lập tức đen như đáy nồi: “Rắc” một tiếng giòn tan, nòng súng trong tay hắn gãy làm đôi.
Ngô Diệp tức đến xù lông cũng không quên mang theo túi vải bạt đựng vàng bạc châu báu.
Cha Ngô đang dìu A Ly đi vệ sinh, thấy con trai thứ đột ngột xuất hiện ở phòng khách thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng, mẹ Ngô thì nước mắt trào ra ngay lập tức.
“Mẹ, mẹ khóc cái gì?”
“Mau đừng khóc nữa, khóc nữa là mắt sưng lên đấy, mắt sưng là không đẹp nữa, không đẹp là ông già lại đi tìm vợ bé đấy.”
Câu này Ngô Diệp nói từ bé đến lớn không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng hiệu nghiệm.
“Thằng ranh con, mồm miệng mày có thể nói được câu nào tử tế không hả? Ông đây đi tìm vợ bé bao giờ?” Cũng chỉ có Ngô Diệp vừa về là chọc cho cha Ngô tức điên lên được.
“A Diệp vừa mới về, ông mắng nó làm gì? Nó chỉ nói đùa thôi, ông không làm chuyện trái lương tâm thì vội cái gì?” Mẹ Ngô quả nhiên nín khóc, hai mắt dán chặt vào người con trai, xem kỹ xem cậu có bị thương không.
Ngô Diệp giận nhanh quên cũng nhanh, thấy ông già cứng họng thì cơn giận tan biến ngay lập tức, đắc ý làm mặt quỷ với ông, vẻ mặt dương dương tự đắc hệt như đứa trẻ chưa lớn. Cha Ngô tức đến mức lắc đầu, chẳng biết nói gì cho phải.
“... Sao gầy đi nhiều thế này? Con ở bên đó có gặp chuyện gì không? Con bảo mấy ngày là về, giờ hơn hai mươi ngày rồi, con có biết ba mẹ lo lắng thế nào không?”
Ngô Diệp đặt túi vải bạt xuống đất, cười hì hì vẻ không quan tâm:
“Dạo này bên đó chiến sự hơi căng thẳng nhưng giờ vấn đề đã được giải quyết rồi, quân địch đã bị bọn con đánh lui. Con với bạn dùng quân công đổi được một cửa hàng trong thành phố, lần này về con định mang thêm ít đồ sang đó bán đây.”
Ngô Diệp vì muốn cha mẹ yên tâm nên nói ba phần thật bảy phần giả về chuyện ở vị diện tang thi, mải mê khoe khoang của cải đổi được bằng thuốc lá giả mà không để ý A Ly đứng lặng lẽ bên cạnh, hai tay nắm chặt, mắt ngấn lệ.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 60: Mùa thu hoạch - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
