Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 58: Nhân tài - 3


Tối qua sau khi nhận ra việc nhặt của rơi không dễ như vậy, Ngô Diệp đã chấp nhận số phận rồi.


“Một năm thì một năm, đợi qua đợt tang thi vây thành này, tôi sẽ bảo Kỷ Vân đi thuê căn nhà rộng hơn chút. Mấy ngày nay anh cứ suy nghĩ xem cần thiết bị gì, tôi sẽ cố gắng tìm cách kiếm cho anh. Nếu cần trợ lý thì anh cứ việc tuyển, đãi ngộ ưu đãi, tôi chỉ có một yêu cầu là giao tài liệu trí tuệ nhân tạo hoàn chỉnh cho tôi càng nhanh càng tốt.”


Lệ Dân Sinh được Ngô Diệp đảm bảo, càng thêm nắm chắc hoàn thành nhiệm vụ của Ngô Diệp trong vòng một năm, liên tục cam đoan nhất định sẽ không làm đại ca thất vọng.


Lúc này An An đã tỉnh, tỉnh dậy thấy mình nằm trên chiếc giường lạ lại không thấy cha đâu, sợ quá co giò chạy ra ngoài.


“Cha!” An An chạy lon ton đến sau lưng Lệ Dân Sinh, ôm chân cha, lén nhìn Ngô Diệp.


Tối qua An An tắm rửa xong, đứa trẻ xấu xí bẩn thỉu cuối cùng cũng lộ ra diện mạo thật, bỏ qua cái đầu tóc như chó gặm thì thằng bé có đôi mắt to tròn đen láy rất đẹp, chỉ là khuôn mặt quá gầy, da dẻ vàng vọt làm mất đi vài phần đáng yêu của trẻ con.


“Đây là con trai tôi An An, An An gọi...” Gọi chú? Hay anh? Lệ Dân Sinh do dự một thoáng rồi quả quyết nói: “Chào đại ca.”



An An thấy người lạ rõ ràng hơi sợ, nấp sau lưng Lệ Dân Sinh thò cái đầu to ra rụt rè nói: “Chào đại lão.”


Ngô Diệp nghe mà dở khóc dở cười, bất lực xua tay:


“Đã bảo đừng nghiêm túc thế mà, sau này cứ gọi chú Ngô là được. Nhóc con gầy quá, phải bảo chú Lý tẩm bổ cho thật tốt mới được.”


Ngô Diệp nhìn An An càng nhìn càng thấy quen mắt, cứ cảm giác như đã gặp ở đâu rồi mà nhất thời không nhớ ra.


An An được dạy dỗ rất tốt, nở nụ cười nhỏ: “Cảm ơn chú Ngô.”


Ngô Diệp cười, xoa xoa mái tóc lởm chởm của thằng bé. Từ góc độ của cậu nhìn xuống vừa vặn có thể qua cổ áo rộng thùng thình của thằng bé nhìn thấy từng cái xương sườn nhô lên trên bụng, cái bụng lép kẹp khiến cậu không khỏi nảy sinh chút thương cảm.


Đợi lần sau về nhà, mang cho nhóc con mấy hộp sữa bột sang vậy, coi như là mua chuộc lòng người.


Đang nói chuyện thì Tần Vô Hoa và Tiền Hâm tập thể dục xong đã về. Giáo sư Lý hấp bánh bao cải thảo xong bê lên bàn, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện.



Theo thông tin Tần Vô Hoa mang về, tình hình bên ngoài không đến mức quá tệ, đợt tang thi vây thành này chỉ khoảng một triệu con, chỉ cần tích cực nghênh chiến, không để tang thi triều tiếp tục ngưng tụ thì nếu không có gì bất ngờ Lam Thành sẽ vượt qua được khủng hoảng lần này.


Cao tầng Lam Thành rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, Ngô Diệp và mọi người chưa ăn xong bữa sáng thì Quý Tường lại ra thông báo, yêu cầu tất cả thợ săn xác sống đã đăng ký tập hợp ở tường thành, chia đợt luân phiên nghênh chiến tang thi triều.


Trong thời gian chiến đấu, Lam Thành cung cấp súng ống, đạn dược, thức ăn thống nhất. Cuối cùng không quên khích lệ sĩ khí, tỏ thái độ thề sống chết cùng Lam Thành.


Người sống sót ở Lam Thành hơn 10 vạn chưa đến 11 vạn, trong đó có 2 ngàn vệ binh đặc chủng do Thủ đô trực tiếp điều đến, 1 vạn lính phòng vệ thành phố trung thành với Lam Thành, số còn lại có 2/5 là thợ săn xác sống đã đăng ký.


Vì thế lực lượng chiến đấu khả dụng của Lam Thành khoảng 5 vạn người. Để phát huy tối đa sức chiến đấu, Lam Thành biên chế lực lượng chiến đấu thành hai đại đội một tiểu đội.


Đại đội mỗi đội 2 vạn người, giới hạn tám tiếng, hai đội luân phiên chiến đấu liên tục. Tiểu đội 1 vạn người, toàn bộ do lính phòng vệ thành phố đảm nhiệm, tác chiến lưu động.


Nhóm Ngô Diệp được phân cùng nhau ở đại đội một, sau khi tập hợp xong lập tức cầm vũ khí của mình và đạn dược được phân phát lên tường thành.


Mấy người quen biết ở cùng một chỗ, phối hợp ăn ý, giết địch cực kỳ hiệu quả, khá thu hút sự chú ý.



Tần Vô Hoa khá hơn chút, tắm rửa xong vào phòng thấy cậu nằm ngang trên giường giày cũng chưa tháo, mặt mũi lấm lem, không khỏi hơi nhíu mày.


Hắn quay người vào nhà tắm vắt khăn mặt, nhẹ nhàng lau sạch mặt cho cậu lại tháo giày cho cậu, cuối cùng leo lên giường ôm người đặt ngay ngắn lên gối rồi ngủ.


Thấy Ngô Diệp thoải mái cọ cọ vào gối, khuôn mặt búng ra sữa vốn đã trẻ con càng thêm vài phần đáng yêu, hắn mới hài lòng giãn cơ mặt. Đợi Ngô Diệp theo thói quen ôm lấy hắn, Tần Vô Hoa nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ say sưa trong tích tắc.


Nghỉ ngơi ngắn ngủi vài tiếng, nhóm Ngô Diệp quay lại chiến trường. Đêm khuya tang thi càng thêm xao động, có mấy lần tang thi cấp ba giẫm lên xác đồng loại suýt nữa thì nhảy lên được tường thành.


Những con tang thi này một khi vào thành thì hậu quả khôn lường, may mà đội vệ binh đặc chủng ra tay kịp thời, chặn giết chúng bên ngoài tường thành.


Trận chiến này vì liên tục có tang thi tụ tập nên kéo dài suốt hai mươi ngày mới kết thúc. Chiến đấu cường độ cao ép khô tiềm năng của mỗi người, sau khi trận chiến kết thúc, đại đa số dị năng giả đều thăng một đến hai cấp.


Tần Vô Hoa thăng hạng vững chắc lên hệ Lôi cấp ba sơ cấp.


Tiền Hâm thăng lên hệ Phong cấp hai đỉnh cao.



Dương Khởi thăng lên hệ Thổ cấp hai đỉnh cao.


Người thăng cấp nhiều nhất là Dương Lệ Na, cô từ hệ Kim cấp hai sơ cấp nhảy vọt lên cấp hai đỉnh cao.


Trong hai mươi ngày này, Ngô Diệp cũng thu hoạch khá khẩm, cậu đời nào chịu bỏ qua cơ hội cày điểm miễn phí công khai thế này. Cậu dựa vào kỹ thuật bắn súng xuất thần nhập hóa giành được sự tán thưởng của đội vệ binh đặc chủng.


Ngô Diệp mồm mép khéo léo biết cách cư xử, tặng vài bao thuốc lá để kết giao tình cảm xong thì móc nối được với một tiểu đội trưởng quản lý đạn dược trong đội vệ binh đặc chủng.


Năm ngày cuối cùng, ném lựu đạn, bom cháy sướng tay, điểm tích lũy tăng vùn vụt.


Trong thời gian này thông qua việc giết tang thi và hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, Ngô Diệp không những trả hết nợ nần mà còn tích cóp được tròn 3 vạn điểm, vui đến mức mắt đào hoa híp tịt lại.


Ngoài ra, khi khủng hoảng vây thành được giải trừ, nhiệm vụ bắt buộc của hệ thống [Bảo vệ Lam Thành] cũng thuận lợi hoàn thành. Trừ phần thưởng điểm tích lũy, Ngô Diệp lại có thêm một cơ hội nhận thưởng ngẫu nhiên.


“Cầu xin Quan Âm Bồ Tát, Ngọc Hoàng Đại Đế, Như Lai Phật Tổ, Chúa Jesus phù hộ cho con, lần này nhất định nhất định phải rút được đồ tốt! Nhẫn không gian, túi càn khôn gì đó mau chui vào bát con đi.”


Ngô Diệp lầm rầm khấn vái, cẩn trọng ấn vào nút xác nhận.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 58: Nhân tài - 3
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...