Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 33: Bbq tang thi - 1


Khi hệ thống nói với Ngô Diệp rằng giấc mơ đó rất có thể là đoạn ký ức cậu đã đánh mất, Ngô Diệp trở nên suy sụp hẳn, đến chuyện hệ thống tự tiện dùng tinh hạch cường hóa gen cho cậu cũng chẳng còn tâm trạng truy cứu.


Cậu thật sự không hiểu tại sao anh cả lại làm như vậy?


Nếu anh là một người đầy dã tâm thì việc anh phòng bị cậu còn có thể hiểu được. Nhưng bản thân cậu có bao nhiêu cân lượng người khác không biết chẳng lẽ anh còn không biết sao?


Cậu học một trường đại học hạng hai bình thường do tự mình thi đỗ, học một chuyên ngành nhan nhản ngoài đường, chưa từng nghĩ đến chuyện ra nước ngoài du học mạ vàng cũng chẳng có chút hứng thú nào với tập đoàn của ông già.


Lý tưởng lớn nhất đời cậu là cầm cổ phần ăn không ngồi rồi hưởng thụ sung sướng cả đời, chưa bao giờ có dù chỉ một ý định tranh giành quyền thừa kế với anh cả.


Còn mẹ nữa, bà hiểu rõ cái tính lười biếng ham ăn của cậu hơn cả ông già. Bà chưa bao giờ kỳ vọng cậu làm nên việc lớn gì, chỉ mong cậu sống bình an suôn sẻ, hưởng thay cả phần phúc của Ngô Ly.


Hơn nữa bao năm qua từ khi cậu bắt đầu hiểu chuyện, mẹ đối xử với hai anh em họ đều công bằng như nhau, chuyện sức khỏe Ngô Ly không tốt thì không nói làm gì.



Cậu dám vỗ ngực đảm bảo với bất kỳ ai rằng mẹ tuyệt đối chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với con riêng của chồng như những bà mẹ kế khác, vậy tại sao anh cả nhất định phải trăm phương ngàn kế trừ khử cậu?


Còn người khác thì sao? Ngô Diệp nổi tiếng là phế vật ăn chơi trong giới, cậu tiêu tiền như nước nhưng về bản chất vẫn là một công dân tuân thủ pháp luật, chưa từng gây thù chuốc oán sâu sắc với ai.


Ngoài người anh cả gọi điện thoại gọi cậu ra ngoài lúc nửa đêm trước khi cậu tắt máy đi ngủ thì cậu thật sự không nghĩ ra ai còn để ý đến cái mạng nhỏ của cậu nữa.


Cậu đến vị diện này đã hơn hai mươi ngày rồi, không biết tình hình ở nhà hiện giờ ra sao?


Kỷ Vân thấy Ngô Diệp hôm nay rất bất thường, cả người u ám, đôi mắt vốn linh động nay ẩn chứa cơn giận bị kìm nén như núi lửa sắp phun trào, nhìn mà rợn người. Cậu ta tìm một cơ hội thì thầm hỏi Tần Vô Hoa:


“Đại ca sao thế? Ai chọc giận anh ấy à?”


Tần Vô Hoa lắc đầu nói: “Đừng quan tâm cậu ấy, chuyển đồ trước đã.” Miệng nói vậy nhưng ánh mắt hắn lại dừng trên người Ngô Diệp cách đó không xa, đôi mắt thâm trầm như đang suy tư điều gì.


“Được rồi.” Kỷ Vân nghe vậy trực giác cho rằng vấn đề không lớn, nghĩ đến căn nhà mới thuê, trong lòng lại dâng lên sự kích động.



Căn nhà mới thuê nằm gần khu giao dịch Lam Thành, cách một con phố là Hiệp hội Thợ săn xác sống, vô cùng tiện lợi.


Căn nhà nằm ở tầng ba, ba phòng ngủ một phòng khách có điều hòa, Tần Vô Hoa còn đặc biệt để lại một phòng cho hai thầy trò họ làm phòng làm việc.


Diện tích căn nhà không lớn, tường chỉ trát xi măng chứ chưa sơn vôi nhưng điện nước đầy đủ, đồ nội thất thiết bị cần thiết đều có, tốt hơn nhiều so với căn lều thấp bé ẩm thấp nóng nực kia.


Kỷ Vân vừa thu dọn đống “bảo bối” của mình và thầy giáo vừa cảm thán vận may hiếm có của mình khi đi theo được một đại ca tốt, tiền thuê nhà 30 viên tinh hạch một ngày mà cho họ hẳn hai phòng lại chẳng lấy một xu.


Đồ đạc của Ngô Diệp và Tần Vô Hoa không nhiều, chưa đầy nửa tiếng đã thu dọn xong.


Đồ của Kỷ Vân và giáo sư Lý thì quá nhiều, thật không biết làm sao họ nhét được đầy một xe tải đồ đạc vào trong căn nhà rách nát mười mét vuông đó.


Mãi đến hơn hai giờ chiều mới dọn dẹp xong xuôi. Giáo sư Lý lớn tuổi chuyển nhà mệt lử nên người nấu nướng tự nhiên là Kỷ Vân.


Tay nghề của Kỷ Vân so với giáo sư Lý thì kém xa lắc, Ngô Diệp vốn tâm trạng đã không tốt, ăn xong bữa cơm chuyển nhà này mặt mày càng thêm u ám như sắp có bão tố.



Thời gian qua Kỷ Vân liên tục làm nhiệm vụ đã thu thập được không ít dữ liệu hữu ích, rất có hy vọng thành công thậm chí là đột phá.


Ngô Diệp về phòng, một hơi đổi hết điểm tích lũy thành muối ăn, tổng cộng được 36 cân.


Số muối này bán theo giá chợ đen thì cậu có thể lãi ròng hơn 2000 viên tinh hạch trong suốt (tinh hạch cấp 1), cộng với số tinh hạch còn lại trên người thì khoảng 3000 viên.


Nghe Vô Hoa nói lựu đạn ở chợ đen giá 100 tinh hạch một quả, số tinh hạch này đủ mua 30 quả rồi. Mật độ tang thi ở bức tường tang thi kia khá dày đặc, một quả lựu đạn chắc diệt được kha khá nhỉ?


Nếu có bom cháy thì càng tuyệt, mấy hôm nay trời nóng thế này, tin rằng đám tang thi kia dù không có dầu cũng bị nướng khô, ném mấy quả bom cháy xuống, tưới thêm hai thùng xăng, BBQ tang thi gì đó, nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch rồi!


Theo kế hoạch này thì việc gom đủ 1000 điểm tích lũy chẳng phải chuyện trong tầm tay sao?!


Nhị thiếu gia tự thưởng cho sự thông minh của mình 32 like!


Khi Tần Vô Hoa gõ cửa bước vào thì thấy Ngô Diệp đã tươi tỉnh trở lại, đang mân mê túi muối trong tay với nụ cười gian xảo. Tần Vô Hoa cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn, khóe môi đang mím chặt từ từ giãn ra.



“Vô Hoa, anh đến đúng lúc lắm!” Ngô Diệp tuôn một tràng như súng liên thanh, nói hết kế hoạch của mình trong một hơi.


Mặc dù Tần Vô Hoa chưa từng hỏi về bí mật của Ngô Diệp nhưng hai người ăn cùng mâm ngủ cùng giường, cộng thêm lúc nửa mê nửa tỉnh hắn thỉnh thoảng nghe được cuộc đối thoại giữa Ngô Diệp và hệ thống nên gần như có thể khẳng định số muối từ trên trời rơi xuống này chắc chắn là do Ngô Diệp dùng cách nào đó trao đổi với một thế lực bí ẩn.


Số muối này, vắc-xin trước đó, thuốc xua đuổi tang thi... chắc chắn Ngô Diệp phải trả giá nào đó, cái giá đó là gì?


Ngô Diệp biết rõ ở bức tường tang thi có quá nhiều tang thi, dù giết hết cũng không có thời gian thu thập tinh hạch nhưng cậu vẫn kiên quyết làm một vụ lớn bất chấp giá cả, tại sao?


Tần Vô Hoa dễ dàng tìm ra điểm mấu chốt của vấn đề nhưng hắn không hỏi gì cả:


“Bom cháy đắt hơn, bom tự chế giá tương đương lựu đạn nhưng hiệu quả có hạn; bom quân dụng hiệu quả tốt nhưng giá đắt và bị kiểm soát chặt chẽ, hôm trước ở chợ đen chỉ thấy có 3 quả, chủ sạp đòi 1000 tinh hạch.”


Mặc dù tang thi bị virus và cơn đói làm mất hết trí tuệ và lý trí, virus bản thân nó nằm giữa ranh giới sinh vật và phi sinh vật, giới học thuật tạm thời chưa có kết luận nhưng không thể phủ nhận chúng cũng có bản năng sinh tồn.


Bản năng cầu sinh cầu mạnh này thể hiện đặc biệt rõ ràng trên virus D vượt qua nhận thức khoa học hiện tại. Vì thế dưới sự thôi thúc của bản năng này, tang thi sẽ không ngu ngốc đứng trong lửa cho người ta đốt.


Dù không có cảm giác đau nhưng chúng vẫn có thể dựa vào bản năng để phân biệt mối đe dọa từ đó tìm cách loại bỏ mối đe dọa.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 33: Bbq tang thi - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...