Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 293: Ngửa bài - 2


Ngô Diệp nghĩ ngợi một chút rồi tạm gác chuyện này sang một bên, với thực lực của nhà họ Triệu, mười gia tộc Âu Dương buộc lại cũng không phải đối thủ, cậu cứ ngồi chờ xem kịch hay là được.


Quay đầu lại, cậu an ủi Bàng Chí: “Thôi, mày cũng đừng buồn nữa, chuyện cỏn con ấy mà, tìm người khác là được chứ gì?”


“Đương nhiên, ông đây đẹp trai thế này còn lo không tìm được người tốt sao?” Bàng Chí kể hết đầu đuôi câu chuyện cho Ngô Diệp nghe, tâm trạng cũng khá hơn chút.


Ngô Diệp vô cùng khinh bỉ nhìn cậu ta từ trên xuống dưới ba lần, bĩu môi nói: “Da mặt dày thật!” So với Đại Tần nhà cậu còn kém xa.


Bàng Chí vươn tay véo má phúng phính của Nhị thiếu gia, mồm gào lên: “Ông đây đẹp trai hơn mày đấy, không phục à?”


Nhị thiếu gia độc mồm độc miệng: “Đẹp trai có tác dụng quái gì, chẳng phải vẫn bị phụ nữ xoay như chong chóng à.”


Bàng Chí bắt đầu vạch trần: “Mày cũng chẳng khá hơn tao đâu!”


Hai người nhanh chóng lao vào đánh nhau, Nhị thiếu gia vô sỉ gọi ngoại viện, hai anh em hợp sức, phút mốt đánh Bàng Chí nằm bẹp.


“... Hai thằng nhóc khốn nạn.” Bàng Chí ôm mặt r*n r*.



Đồng Hoàng đặt tay cầm game xuống, sờ cằm nhẵn nhụi thầm nghĩ, tuổi trẻ thật tốt.


Bữa cơm tất niên buổi tối vô cùng thịnh soạn, đầy một bàn thức ăn, Ngô Dung, Bàng Chí ăn chẳng bao nhiêu đã no để Ngô Diệp và Đồng Hoàng bao trọn.


Hai người quét sạch bàn ăn vẫn chưa đủ, đến nửa đêm, cái bánh sinh nhật Ngô Ly tự tay làm cho Ngô Diệp cũng bị hai người ăn sạch sành sanh.


Đồng Hoàng ăn no uống say còn nhận thù lao Ngô Diệp trả trước cả năm, tạm biệt gia đình Ngô Diệp, ra ngoài khu biệt thự vẫy taxi ung dung về nhà.


Bàng Chí cũng đưa mẹ về chỗ ở của mình.


Nhà họ Ngô nhanh chóng yên tĩnh trở lại, ồn ào cả ngày ai cũng mệt, Ngô Dung và Hà Uyển Thục đều tắm rửa chuẩn bị đi ngủ thì bị Ngô Diệp gọi lại.


Ngô Dung cau mày nhìn Ngô Diệp: “Có chuyện gì thì nói thẳng, ấp úng làm gì?”


Hà Uyển Thục rất hiểu Ngô Diệp, thấy cậu vẻ mặt chột dạ sợ sệt, y hệt hồi nhỏ làm sai chuyện gì, trong lòng bỗng có dự cảm không lành, buột miệng nói: “A Diệp, muộn thế này rồi, có chuyện gì mai nói không được sao?”


Nhị thiếu gia khó khăn lắm mới lấy hết dũng khí ngửa bài, chuyện đến nước này sao có thể lùi bước, cậu quỳ phịch xuống trước mặt hai người, cúi đầu nói: “Con, con có người mình thích rồi.”


Hà Uyển Thục sững sờ tại chỗ, Ngô Dung im lặng một lát rồi hỏi: “Là ai?”



Nhị thiếu gia ngẩng đầu nhìn cha mẹ, rất nghiêm túc nói: “Tần Vô Hoa, con thích anh ấy.”


“Ai? Con nói ai?” Hà Uyển Thục không thể tin nổi nhìn Ngô Diệp.


“Tần Vô Hoa.” Ngô Diệp hơi cúi đầu, không dám nhìn biểu cảm trên mặt cha mẹ.


Hà Uyển Thục hơi choáng váng, giọng nói nghe có vẻ mơ hồ: “Tần, Tần Vô Hoa không phải đàn ông sao? Sao con lại thích cậu ta?”


Ngô Dung rõ ràng cũng không ngờ Ngô Diệp lại giở trò này, ông vốn tưởng con trai trưởng thành có dã tâm rồi, muốn lập công dựng nghiệp ở thế giới bên kia, kết quả lại là vì một người đàn ông!


“Hai đứa ở bên nhau bao lâu rồi?” Ngô Dung nén giận hỏi.


Cổ Nhị thiếu gia càng cúi thấp hơn: “Một năm trước.”


Hà Uyển Thục lùi lại một bước, ngã ngồi xuống sô pha, nghẹn ngào nói:


“Một năm, hai đứa ở bên nhau một năm rồi sao?!”


Cảm giác trong lòng Hà Uyển Thục lúc này không thể diễn tả bằng lời, xưa nay bà yêu cầu đối với hai đứa con trai không cao, chỉ mong chúng sống an lạc hạnh phúc cả đời là được.



Con trai mãi không chịu rời khỏi thế giới kia, bà biết chắc chắn có nguyên nhân, bà không chỉ một lần nghi ngờ con trai có phải thích ai bên đó rồi không.


Tiếc là bà chỉ đoán đúng một nửa, con trai không chỉ thích người thế giới bên kia mà đối phương còn là đàn ông!


Nhị thiếu gia kiên trì nói: “Mẹ, ba, xin lỗi là con sai là con bất hiếu nhưng con thực sự rất thích Đại Tần, con muốn sống với anh ấy cả đời.”


Giọng Hà Uyển Thục bỗng trở nên the thé: “Con muốn sống với cậu ta cả đời? Con sống với cậu ta cả đời thì chúng ta phải làm sao? Con không cần mẹ, không cần ba con và em trai con nữa à?”


Nhị thiếu gia lờ mờ cảm thấy điểm mẹ cậu xoắn xuýt hình như không giống cậu nghĩ lắm, cậu vội nói:


“Sao con lại không cần mọi người chứ? Cổng dịch chuyển của hệ thống tiện lắm, con có thể về nhà với mọi người bất cứ lúc nào mà cũng giống như người khác lập gia đình ra ở riêng thôi.”


“Giống nhau à? Con thấy giống nhau à? Cách nhau hai thế giới, con sống cuộc sống người bình thường kiểu gì?” Ngô Dung nói trúng tim đen.


Hà Uyển Thục khóc lóc van xin: “A Diệp, con đã hứa với mẹ rồi mà, con hứa với mẹ lấy được công nghệ trí não sẽ ổn định ở bên này, không bao giờ sang thế giới bên kia nữa. A Diệp, con hứa với mẹ rồi mà...”


Ngô Diệp bị tiếng khóc của mẹ làm cho cay mắt, cậu im lặng một lát, bấm vào lòng bàn tay nhẫn tâm nói dối:


“Mẹ, muộn rồi.”



Trong tay Ngô Diệp lóe lên ánh sáng trắng, một đóa hoa sen nước xinh đẹp xuất hiện trong lòng bàn tay cậu, ngay sau đó, nước ngưng tụ thành băng, Ngô Diệp đặt đóa hoa sen băng trong suốt lên bàn trà.


Đây là lần đầu tiên Ngô Diệp thể hiện dị năng trước mặt cha mẹ, cậu trầm giọng nói:


“Ba, mẹ, con đã sớm nhiễm một loại virus đặc hữu của thế giới bên kia, thức tỉnh năng lực thần kỳ này, cái giá phải trả là con bắt buộc phải có một loại hạch năng lượng đặc hữu của thế giới đó... Thích Tần Vô Hoa, chỉ là một tai nạn.”


Nhị thiếu gia xảo quyệt đánh tráo khái niệm, tất nhiên, cậu cũng không hoàn toàn nói dối, cậu thực sự cần tinh hạch để nâng cao cấp bậc dị năng. Còn ba mẹ tự bổ não thế nào thì không phải việc của cậu.


Nhị thiếu gia lờ mờ cảm thấy, mẹ cậu dường như không quá bài xích việc cậu thích người đồng giới.


Hà Uyển Thục và Ngô Dung lập tức mềm nhũn người trên sô pha như già đi mười tuổi trong nháy mắt, hồi lâu sau, Ngô Dung mấp máy môi: “... Là ba hại con...”


Nhị thiếu gia chưa bao giờ nghe người cha luôn mạnh mẽ nói lời như vậy, trong lòng chua xót, suýt chút nữa không nhịn được nói ra sự thật. Nhưng cuối cùng, Ngô Diệp vẫn nhịn được. Cậu cúi đầu, lưng thẳng tắp quỳ đó, thầm nói xin lỗi cha mẹ trong lòng.


Vì lời nói dối thiện ý của Ngô Diệp, sự chú ý của cha mẹ Ngô nhanh chóng bị chuyển hướng, so với chuyện tính mạng con trai thì chuyện thích đàn ông rõ ràng không quan trọng bằng.


Hai người già kéo Ngô Diệp hỏi đi hỏi lại, nhìn đi nhìn lại, dù Ngô Diệp cam đoan năm lần bảy lượt mình rất khỏe, hai người già vẫn không yên tâm, cuối cùng dưới sự thuyết phục của Ngô Diệp, hai người mới lo lắng về phòng nghỉ ngơi.


Ngô Diệp thở phào nhẹ nhõm, quay người lại thấy Ngô Ly mặt đen sì đứng sau lưng, nắm chặt tay trừng trừng nhìn Ngô Diệp hạ giọng hỏi: “Anh, vừa nãy anh nói dối đúng không?”


---


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 293: Ngửa bài - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...