Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 291: Quà tặng - 3


Ngô Ly hơi mắc bệnh sạch sẽ kiêm rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ, bình thường đồ đạc gì phải để ở vị trí nào, môi trường sống phải giữ sạch sẽ thoáng mát, thấy nhà Đồng Hoàng bừa bộn thế này còn thoang thoảng mùi lạ, vô thức nhíu mày lại nhìn trên bàn trà nhà ông ta bày đầy đồ ăn vặt linh tinh còn có mấy cái bát mì ăn liền dính dầu mỡ, hình tượng cao nhân tuyệt thế của Đồng Hoàng trong lòng cậu bé sụp đổ ầm ầm.


Có lẽ vẻ mặt từ sùng bái chuyển sang thất vọng của Ngô Ly quá rõ ràng, dù Đồng Hoàng có da mặt dày như tường thành cũng thấy hơi nóng mặt, giải thích gượng gạo:


“Sống một mình lôi thôi quen rồi, các cậu đừng để ý nhé.”


Nói rồi, ông ta nhanh nhẹn gạt đống rác trên bàn trà vào thùng rác đã đầy ắp, một số rác vương vãi trên đất, nước canh trong bát mì đổ lênh láng, mùi lạ trong phòng càng nồng nặc hơn.


Ngô Ly ngoan ngoãn ngồi cạnh Ngô Diệp, nhìn phòng khách bừa bộn không ra hình thù gì của Đồng Hoàng, rất muốn tự tay dọn dẹp sạch sẽ từ đầu đến chân cho ông ta một lần.


“Đồng Hoàng, nhà ông bừa bộn thế này, chẳng có chút không khí Tết nào cả, hay là dứt khoát đến nhà tôi ăn Tết đi?”


Ngô Diệp giao lưu với Đồng Hoàng thực ra không nhiều từ lần đầu gặp mặt đến giờ, số lần gặp đếm trên đầu ngón tay. Hơn nữa lần nào gặp, nói chuyện chưa được bao lâu đã đi rồi.


Tuy nhiên ấn tượng của cậu về Đồng Hoàng khá tốt, tuy già đời xảo quyệt một chút nhưng làm người rất giữ chữ tín.



Ngô Diệp có ý muốn mời ông ta đến nhà, một mặt cảm thấy Đồng Hoàng đón Tết một mình không có không khí, một mặt cũng muốn lôi kéo quan hệ giữa ông ta và gia đình.


Do hạn chế về cấp độ gen, hệ thống không thể liên kết gia đình với cậu thành chiến hữu, Ngô Diệp có lòng muốn dạy gia đình chút công pháp dưỡng sinh ích thọ cũng không được.


Cậu tính toán Đồng Hoàng dù sao cũng sống hai ba trăm năm, trong đầu chắc chắn không thiếu công phu dưỡng sinh ích thọ, tùy tiện để lộ vài chiêu cũng đủ cho người nhà dùng rồi.


Tất nhiên, nếu có thể, ông ta thu nhận A Ly làm truyền nhân y bát thì càng tốt. Thiên phú của em ấy, công pháp của em ấy, đến hệ thống còn khen ngợi cơ mà.


Đồng Hoàng xưa nay tùy tâm tùy tính, bỗng thấy đề nghị của Ngô Diệp cũng không tồi, đến nhà cậu ta ăn chực bữa cơm tất niên gì đó còn đỡ tốn công tự nấu.


“Được, vậy hai cậu đợi tôi chút, tôi đi thay bộ quần áo rồi ra ngay.”


Đồng Hoàng nói xong, nhìn Ngô Ly nhăn nhó mặt mũi nhìn chằm chằm đống rác dưới đất không rời, không khỏi bật cười trong lòng, trong đầu không hiểu sao lại nhớ đến một người bạn cũ đã mất từ lâu.


Trước kia người đó đến nhà ông ta cũng là vẻ mặt này, chớp mắt đã bao năm trôi qua, tiếc là...


Đồng Hoàng vuốt vuốt mái tóc bết dầu, ừm, vẫn là tắm rửa sạch sẽ rồi hẵng ra ngoài.



Ngô Ly ngồi cùng Ngô Diệp trên sô pha phòng khách, mắt không tự chủ cứ liếc về phía thùng rác đầy tràn kia, một phút, hai phút, ba phút...


cuối cùng Ngô Ly không nhịn được nữa, biết rõ là thất lễ nhưng vẫn đứng dậy tìm cái chổi trong góc quét hết rác dưới đất đổ vào túi rác to lại vào bếp tìm giẻ lau định lau cái bàn trà dính đầy dầu mỡ, kết quả nhà bếp càng thảm hại hơn, Ngô Ly nhìn thấy lớp nấm mốc dày trong bồn rửa bát, da gà da vịt nổi lên từng lớp, gần như phản xạ có điều kiện, xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp.


Thính giác của Đồng Hoàng nhạy bén cỡ nào, chuyện xảy ra bên ngoài ông ta biết rõ mồn một, nghe thấy tiếng nước chảy rào rào và tiếng rửa bát trong bếp, Đồng Hoàng quyết định ngâm bồn thêm lúc nữa rồi hãy ra.


Thật không ngờ, em trai Ngô Diệp lại chăm chỉ thế, tiếc là Ngô Ly hiện tại cứ ở mãi nước ngoài, nếu không một tuần mời cậu bé đến nhà làm khách một hai lần, đỡ tốn tiền thuê người giúp việc theo giờ.


Đồng Hoàng ung dung ngâm bồn, sờ cái cằm nhẵn nhụi, ánh mắt xa xăm, trong đầu không biết đang tính toán quỷ kế gì.


Đợi Đồng Hoàng tắm rửa thoải mái đi ra, phòng khách bên ngoài đã hoàn toàn Huân nhiên nhất tân (thay đổi diện mạo mới), ngay cả chậu lan xám xịt dở sống dở chết ông ta trồng trong góc phòng khách cũng được lau sạch sẽ, lộ ra mầm non xanh biếc, toàn thân toát lên vẻ tươi mới.


Tất nhiên, trong chuyện này, Nhị thiếu gia cũng góp chút sức lực. Người khác sai bảo cậu không được, bị em trai sai bảo thì gọi đâu đánh đó.


Đồng Hoàng nhìn khuôn mặt bánh bao hơi phồng lên của Ngô Diệp, tâm trạng sảng khoái vô cùng.


Vừa nãy chỉnh trang dung nhan một chút, thay bộ vest len cashmere đen cao cấp đặt may thủ công, khuôn mặt nhẵn nhụi góc cạnh nhìn qua tuyệt đối không quá ba mươi tuổi, cử chỉ toát lên vẻ quý phái bẩm sinh, ai ngờ được đây là lão quỷ lôi thôi sống hơn hai trăm tuổi?



Nhị thiếu gia giơ ngón tay cái với ông ta, làm màu đến mức này, không hổ là lão yêu quái sống hơn hai trăm tuổi.


Ngô Ly tay xách hai túi rác to từ bếp đi ra, ánh mắt rơi vào người Đồng Hoàng, không hiểu sao mặt đỏ bừng lên.


“Nhà lâu lắm không sạch sẽ thế này, làm tôi cũng thấy hơi không quen. Chàng trai trẻ chăm chỉ thế này, không tồi, có tiền đồ.”


Ngô Diệp: “...” Da mặt có thể dày hơn chút nữa được không?


Ngô Ly: “...”


Cao nhân gì đó, quả nhiên là --


Chỉ! Có! Thể! Nhìn! Từ! Xa!


Đồng Hoàng không biết tìm đâu ra một hộp quà trông cũng ra dáng, xách hộp quà, vui vẻ cùng anh em Ngô Diệp đi ăn chực.


Trên đường, Ngô Diệp khơi mào, nói chuyện về game online, Đồng Hoàng và Ngô Ly nhanh chóng bắt chuyện, sôi nổi bàn luận về các loại game, sự xa lạ giữa hai người nhanh chóng biến mất.



Đợi về đến nhà, Ngô Ly còn chủ động lấy game nhỏ do mình và bạn bè cùng lớp phát triển ra cho Đồng Hoàng chơi, Đồng Hoàng trong lĩnh vực game có thể coi là cấp chuyên nghiệp, đưa ra cho Ngô Ly khá nhiều ý kiến và đề xuất xác đáng.


Hai người càng nói chuyện càng hợp, Ngô Ly quên béng cao nhân, lôi thôi gì đó, coi Đồng Hoàng như bạn tri kỷ.


Nhị thiếu gia chua loét nhìn em trai nói chuyện vui vẻ với người khác, trong lòng bỗng nhiên hơi không chắc chắn về kế hoạch để Đồng Hoàng nhận A Ly làm đồ đệ nữa.


Ngô Dung và Hà Uyển Thục đã sớm biết một số chuyện về Đồng Hoàng, tuy nhiên họ biết không nhiều, chỉ biết Đồng Hoàng là cao thủ ẩn thế mà Triệu Trình Viễn, đại sư Viên Mộc... đều kính sợ kiêng dè, đối với ông ta khá kính trọng.


Kết quả nhìn thấy ông ta trẻ trung như vậy, nói chuyện game với hai đứa con trai vui vẻ hợp ý như vậy, đều có chút không chắc chắn ông ta rốt cuộc có phải là người họ biết hay không.


Ăn xong bữa trưa, hơn bốn giờ chiều, Bàng Chí mới cùng mẹ cậu ta đủng đỉnh đến.


Mẹ Bàng nghỉ ngơi một lát không chịu ngồi yên, vào bếp giúp làm cơm tất niên.


Nhị thiếu gia thấy Bàng Chí ủ rũ, bèn hỏi cậu ta: “Mày sao thế? Nhìn cái mặt đưa đám này, thất tình rồi à?”


Bàng Chí hừ hừ, cứng cổ nói: “Đại trượng phu lo gì không có vợ.”


Ngô Diệp không ngờ mình chỉ nói bừa, thế mà đoán trúng thật, với mức độ quan tâm của Bàng Chí đối với người kia, sao có thể chia tay nhanh thế được, cậu cau mày hỏi: “Chuyện gì thế?”


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 291: Quà tặng - 3
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...