Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 250: Thành công bước đầu
Việc khu dân cư Việt Thủy xảy ra chuyện dường như là tín hiệu của tai họa, phía Nam liên tục xuất hiện rất nhiều người chạy nạn về phía Bắc, những người này mang theo tin dữ về sự sụp đổ của hết khu dân cư vừa và nhỏ này đến khu dân cư khác.
Khi đi qua Lam Thành, một bộ phận nhỏ người sống sót chọn ở lại, phần lớn vẫn chọn tiếp tục đi về phía Bắc.
Nhưng thực tế, tình hình phía Bắc cũng chẳng tốt đẹp như họ tưởng. Cá tang thi và giun biến dị không chỉ xuất hiện ở phía Nam, phía Bắc cũng lần lượt xuất hiện, một số khu dân cư vừa và nhỏ gần biển cũng lần lượt bị tiêu diệt.
So với phía Nam, thời tiết phía Bắc khô hạn hơn, bước vào cuối tháng 4, nhiệt độ tăng nhanh, đến nay là cuối tháng 7, chỉ có vài cơn mưa nhỏ, nhiều nơi đất đai nứt nẻ những khe dài như tiếng r*n r* đau đớn tuyệt vọng của mặt đất.
Vùng Tây Bắc hạn hán càng nghiêm trọng hơn, khu dân cư Hồi Lan lớn nhất Tây Bắc đã hạn hán đến mức nước uống sinh hoạt cũng sắp không cung cấp nổi, mặt đất nứt nẻ những vết nứt to bằng nắm tay người lớn, ngoài thực vật biến dị kiên cường sống sót, cây lương thực bình thường gần như chết khô hết.
Tuy nhiên môi trường sống ở Hồi Lan khắc nghiệt là thế nhưng đất rộng người thưa, thời tiết nóng bức khô hạn, tang thi và sâu bọ đều không thích đến đó, xét theo một ý nghĩa nào đó, áp lực sinh tồn còn nhỏ hơn những nơi khác.
Cùng với việc cá tang thi lên bờ, nhiều người sống sót cảm thấy chẳng đâu an toàn bằng sâu trong nội địa, không ít người biết rõ điều kiện sống ở vùng Tây Bắc khắc nghiệt nhưng vẫn ùn ùn kéo đến đó.
Lam Thành nhờ có Ngô Diệp và Tần Vô Hoa cùng là dị năng giả cấp 5, đích thị là hai tấm biển hiệu sống, cộng thêm quản lý nội bộ Lam Thành tương đối dân chủ trật tự, đồng thời cũng có nhiều bảo đảm thiết thực, dù không giết được tang thi cũng có thể sống sót.
Chỉ dựa vào hai điểm này cũng đủ hấp dẫn người sống sót.
Vì vậy, tính đến cuối tháng 7, người sống sót ở Lam Thành từ 14 vạn đầu năm đã nhanh chóng tăng lên 20 vạn, trong bối cảnh các khu dân cư vừa và nhỏ nhanh chóng thu hẹp, biến mất như hiện nay, Lam Thành quả là một ngoại lệ hiếm hoi.
“Thành công rồi, thành công rồi, cuối cùng cũng thành công rồi!” Giáo sư Lý dán mắt vào viên tinh hạch tỏa sáng rực rỡ ở trung tâm thiết bị trên bàn thí nghiệm, vui mừng khôn xiết.
Giáo sư Cố cũng kích động đi vòng quanh thiết bị, ông đến Lam Thành mới được hai tháng, mái tóc hoa râm đã bạc trắng nhưng đôi mắt lại sáng rực, không hề thấy vẻ mệt mỏi.
Kỷ Vân kích động nói: “Em đi tìm đại ca, em đi báo tin vui cho đại ca.”
Để tránh lộ bí mật nghiên cứu, điện thoại trong viện nghiên cứu chỉ có thể gọi nội bộ, không gọi ra ngoài được, trong vòng trăm mét quanh viện nghiên cứu có thiết bị gây nhiễu sóng chuyên dụng, đến điện thoại di động cũng không gọi được.
Lúc này vẫn là buổi sáng, Ngô Diệp đã sớm cùng Tần Vô Hoa dẫn đội cận vệ ra ngoài săn giết tang thi, đợi đến tối họ về, cậu không chỉ nhận được tin chế tạo thành công thiết bị chuyển đổi năng lượng tinh hạch mà còn biết giáo sư Cố và học trò đã xây dựng được mô hình dữ liệu lá chắn năng lượng tinh hạch.
Ngô Diệp và Tần Vô Hoa cùng thở phào nhẹ nhõm, đều cảm thấy áp lực trên vai nhẹ đi nhiều.
Tần Vô Hoa vừa xem dữ liệu mô hình vừa hỏi: “Cần bao lâu nữa mới chế tạo được lá chắn năng lượng?”
Giáo sư Cố thu lại vẻ vui mừng thở dài:
“Đây chỉ là mô hình lý thuyết của chúng tôi, muốn chế tạo được lá chắn năng lượng này cần một loại siêu kim loại có cấu trúc sắp xếp đặc biệt theo lý thuyết của chúng tôi, theo tôi biết, loại kim loại này từ trước đến nay chỉ tồn tại trong dữ liệu lý thuyết, môi trường Trái Đất không thể sản sinh ra loại kim loại này.”
Ngô Diệp hơi chần chừ, hỏi hệ thống: [Mô hình dữ liệu lý thuyết của họ có khả thi không?]
Thời gian trước Ngô Diệp thu nạp Phó Soái làm đồng đội, đổi cho cậu ta “Pháp hít thở cơ bản” và “Tu luyện tinh thần lực nhập môn” lại đổi cho tất cả cận vệ mỗi người một bộ quần áo bảo hộ cấp thấp cải tiến, loại này có thể bảo vệ cả lòng bàn tay, lòng bàn chân, tránh tối đa việc bị giun biến dị ký sinh trong chiến đấu.
Ngoài ra cậu còn phải thường xuyên bật giám sát, theo dõi tình hình xung quanh Lam Thành, kịp thời tiêu diệt tang thi cấp cao ở gần, tốn của cậu rất nhiều điểm tích lũy và tinh hạch.
Thông qua giao dịch liên tục, hệ thống đã ngầm tích trữ được rất nhiều năng lượng, cấp độ cũng tăng lên, trước kia nó chỉ có thể bao phủ giám sát khu dân cư Lam Thành, giờ phạm vi giám sát không chỉ bao phủ toàn bộ Lam Thành mà còn có thể giám sát đồng bộ tình hình trong vòng một trăm km ngoài Lam Thành.
Xét thấy sự nâng cấp trong thời gian qua, hệ thống hiếm khi hào phóng trả lời thẳng câu hỏi của ký chủ ngốc nghếch:
[Lý thuyết quá thô sơ nguyên thủy, chỉ có tác dụng ngăn cản nhất định, không có chức năng cách ly, chức năng tàng hình của lá chắn năng lượng do hệ thống cung cấp, theo lý thuyết của họ, lá chắn năng lượng tối đa chỉ có thể chống lại tang thi triều cấp bảy triệu và côn trùng biến dị.]
Lá chắn năng lượng khác với tường thành, tường thành chỉ bao quanh một vòng, theo lý thuyết của giáo sư Cố, lá chắn năng lượng họ tạo ra có thể bao phủ toàn bộ Lam Thành theo hình cầu bầu dục, lấy thiết bị lá chắn năng lượng làm trung tâm, mở rộng lên không trung và xuống lòng đất mỗi chiều 50 mét, bao bọc hoàn toàn Lam Thành.
Dù không thể cách ly con người và dao động năng lượng, cấp độ an toàn cũng tuyệt đối cao hơn bức tường thành vô dụng với sâu bọ.
Nhị thiếu gia vội hỏi hệ thống: [Thế tao có thể đổi loại siêu kim loại đó không?]
Hệ thống nhanh nhẹn trừ điểm tra cứu của ký chủ ngốc nghếch, giao diện điều khiển hiện ra hai ba trang các loại quặng tên kỳ lạ từ loại thứ năm trở đi đều không nằm trong phạm vi xem xét của Ngô Diệp.
Ngay cả loại rẻ nhất xếp đầu tiên, 1 kg cũng tốn 5000 điểm tích lũy, 10 tinh hạch cam, mấy loại sau giá đổi mỗi kg đều trên vạn điểm.
Nhị thiếu gia có dự cảm không lành, [Nếu muốn xây dựng một lá chắn năng lượng che phủ toàn bộ Lam Thành thì cần bao nhiêu loại quặng rẻ nhất này?]
Giọng máy móc lạnh lùng của hệ thống lộ ra vẻ vui mừng con buôn “có mối làm ăn rồi”, [Không nhiều, nếu đúc thuận lợi thì 200 kg quặng là đủ.]
200 kg, 200 kg là 100 vạn điểm tích lũy, 2000 tinh hạch cam.
Nhị thiếu gia nhìn bảng điều khiển, vất vả tích cóp bao lâu nay, trong tài khoản miễn cưỡng duy trì ở mức 120 vạn điểm tích lũy, thế là đi tong.
Người tí hon Q trong lòng Nhị thiếu gia rưng rưng nước mắt nhìn số điểm sắp tan thành mây khói, đau đớn nói:
Haiz, đầu tư lớn lợi nhuận cao, sau này sớm muộn gì cũng kiếm lại được từ người khác! Ít nhất còn rẻ hơn nhiều so với mua trực tiếp lá chắn năng lượng từ hệ thống đúng không? Nhìn theo góc độ khác, cậu vẫn lãi, Nhị thiếu gia âm thầm tự AQ.
Hệ thống nhanh chóng trừ điểm tích lũy trên tài khoản và tinh hạch cam trong nhẫn không gian của ký chủ ngốc nghếch, túi quần Ngô Diệp nặng trịch, suýt tụt quần.
Cậu vội thò tay vào túi nắm lấy cục quặng, cục quặng nặng 4 cân (2kg) chỉ to bằng quả trứng gà, cậu rất nghi ngờ chút này có đủ cho giáo sư Cố làm thí nghiệm ban đầu không.
Cậu cất cục quặng vào nhẫn trước, sau đó tự tin nói: “Vạn sự đều có khả năng, bác viết đặc tính của loại kim loại này ra, cháu cho người đi tìm, biết đâu tìm được thì sao.”
Giáo sư Cố rõ ràng không mấy tin tưởng đề nghị của Ngô Diệp nhưng ông vẫn bảo Kỷ Vân viết đặc tính kim loại ra, đưa cho Ngô Diệp.
Nói chuyện năng lượng tinh hạch thêm một lúc, trước khi đi, Ngô Diệp đổi ba viên Đan Cường Thân Kiện Thể với hệ thống còn trấn lột hệ thống cái lọ, cậu bỏ thuốc vào lọ đặt lên bàn thí nghiệm:
“Thời gian qua mọi người vất vả rồi, thứ trong này là phần thưởng cho ba người, lát nữa uống xong nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy tiếp tục nghiên cứu. Đợi mọi người làm xong hết những thứ cháu cần, cháu sẽ còn phần thưởng khác cho mọi người.”
Môi trường làm việc trong phòng thí nghiệm luôn có hại cho sức khỏe, giờ đang là lúc cần người, Ngô Diệp không muốn vắt kiệt sức lực khiến mấy người phụ trách nghiên cứu chính ốm đau bệnh tật.
Rời khỏi viện nghiên cứu cùng Tần Vô Hoa, Ngô Diệp thở dài thườn thượt: “Cuối cùng cũng có tiến triển cũng yên tâm hơn chút rồi.”
Tần Vô Hoa vừa lái xe vừa hỏi: “Siêu kim loại...”
Ngô Diệp lấy từ nhẫn không gian ra một cục quặng màu xanh lục hình dạng không theo quy tắc to bằng quả trứng gà: “Hai hôm nữa đưa cho giáo sư Cố, thứ này đắt chết đi được, hy vọng họ sớm làm xong lá chắn năng lượng.”
Tần Vô Hoa im lặng giây lát rồi nói: “A Diệp, cảm ơn em.”
Nhị thiếu gia giỏi nhất là được đằng chân lân đằng đầu: “Cho em nằm trên, em sẽ tin anh thật lòng.”
Tần Vô Hoa nở nụ cười bất lực mà cưng chiều: “Trừ yêu cầu này ra. Tất nhiên, nếu em muốn chủ động một chút, anh cũng không ngại đâu, giống hôm sinh nhật anh lần trước ấy...”
Nhị thiếu gia đỏ bừng mặt: “Phì, mơ đi! Đồ khốn, chuyện hôm đó ông đây còn chưa tính sổ với anh đâu...”
Hai người cười nói vui vẻ về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ, ăn qua loa bữa tối, Nhị thiếu gia lại dính lấy game, Tần Vô Hoa bảo dưỡng từng khẩu súng xong thì gọi Đại Hôi đến cùng tu luyện.
Thỏ đại ca cũng giống chủ nhân chẳng có tí tiền đồ cầu tiến nào, nằm trên đùi chủ nhân xem chủ nhân chơi game, chẳng biết có hiểu không mà trông có vẻ phấn khích lắm. Tiếc là phấn khích chẳng được bao lâu đã ngủ khò trên đùi chủ nhân.
Một ngày đầy giết chóc và bận rộn cuối cùng cũng qua, khi Tần Vô Hoa ôm chặt người trong lòng, hắn cảm thấy dù ở trong mạt thế cũng không quá khó khăn.
Hai ngày sau, Ngô Diệp đưa cục quặng “vô tình nhặt được” cho Kỷ Vân, bảo anh ta mang đi làm thí nghiệm.
Kỷ Vân đã chứng kiến đủ loại thủ đoạn thần kỳ của Ngô Diệp, anh ta trực giác cục quặng chưa từng thấy bao giờ này có thể chính là thứ họ cần, không nói hai lời mang về kiểm nghiệm.
Qua kiểm nghiệm nghiêm ngặt, loại quặng này hoàn toàn phù hợp với “siêu kim loại” chỉ tồn tại trong dữ liệu lý thuyết, hàm lượng kim loại trên 80%, dụng cụ bình thường không thể tinh luyện loại kim loại này, cuối cùng phải nhờ Dương Lệ Na giúp đỡ, mất nửa ngày mới tinh luyện hoàn toàn được “siêu kim loại”.
Kim loại sau khi tinh luyện có độ dẻo dai cực tốt, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt từ bên trong, rất đẹp.
Có vật liệu thí nghiệm, giáo sư Cố, giáo sư Lý sau khi dùng Đan Cường Thân Kiện Thể sức khỏe tốt hơn, dẫn dắt các nghiên cứu viên ngày đêm nghiên cứu không ngừng, cuối cùng nửa tháng sau đã chế tạo thành công một lá chắn năng lượng có thể bao phủ phạm vi toàn viện nghiên cứu, thí nghiệm cuối cùng cũng thành công.
Lúc này, phía Bắc truyền đến tin tức, khu dân cư Thủ đô đã nghiên cứu ra vắc-xin virus D.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 250: Thành công bước đầu
10.0/10 từ 24 lượt.
