Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 244: Thảm họa mới (hạ) - 1


Tần Vô Hoa hỏi nhỏ: “Sao thế?”


Mặt Ngô Diệp hơi tái, gần một năm qua cậu cũng giết không ít tang thi, gan cũng to ra rồi nhưng giờ cậu mới thấy so với vật thể lây nhiễm dung hợp virus D mà hệ thống nói thì tang thi hình người chỉ là muỗi, mẹ kiếp đây mới là hàng khủng.


Thứ kia là lươn đúng không... Mẹ kiếp từ giờ không bao giờ ăn lươn nữa. Mạt thế đáng sợ quá, muốn về nhà quá đi QAQ.


Nhị thiếu gia mặt tái mét giải thích với Tần Vô Hoa: “Phía trước xuất hiện vật thể lây nhiễm dung hợp virus D, cẩn thận một chút.”


Tần Vô Hoa nghe xong sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng.


Cái gọi là vật thể lây nhiễm dung hợp virus D, chính là chỉ côn trùng biến dị ký sinh lên người tang thi, hai bên hợp thể sau đó xảy ra biến dị lần hai, không phải côn trùng cũng chẳng phải tang thi, sau khi kết hợp, tang thi với tư cách là vật chủ trải qua biến dị lần hai sẽ sản sinh ra năng lực mới, sức chiến đấu mạnh hơn và quỷ dị hơn.


Nói cách khác, vật thể lây nhiễm dung hợp virus D sẽ không còn chỉ dựa vào răng, móng vuốt mà sẽ giống như dị năng giả sản sinh ra một số năng lực “siêu nhiên”.



Đáng sợ hơn là tang thi nổ đầu là chết nhưng côn trùng biến dị ký sinh trong cơ thể nó không chết, không cẩn thận, con người sẽ trở thành vật chủ mới của chúng.


Côn trùng biến dị không hứng thú với dịch lỏng thịt thối của tang thi, cùng lắm chỉ là chia sẻ năng lượng tinh hạch trong cơ thể tang thi, kéo dài tuổi thọ hấp thụ năng lượng trở nên mạnh hơn nhưng máu thịt ngọt ngào của con người lại khác, không chỉ giúp chúng no bụng, đẩy nhanh tiến hóa mà còn là một trong những nguồn năng lượng quan trọng cần thiết để chúng sinh sản hậu duệ.


Tất nhiên cũng giống như côn trùng biến dị cần con người làm thức ăn và năng lượng tiến hóa, côn trùng biến dị cấp cao hơn cũng sẽ giống như tang thi dần dần ngưng tụ ra hạch năng lượng, trong thế giới vũ trụ cao cấp, những hạch năng lượng này là nguồn năng lượng quan trọng để con người sinh tồn và phát triển, giống như dầu mỏ than đá trong xã hội hiện nay.


Một số bộ phận cơ thể của côn trùng biến dị cũng sẽ trở thành nguyên liệu quan trọng cho một số vũ khí trang bị, dược phẩm, đồ phòng hộ...


Vì vậy, cuộc chiến giữa hai chủng tộc, ngay từ đầu đã định sẵn là không chết không thôi.


Xe chạy thêm hơn hai tiếng nữa, mặt trời dần lặn về phía Tây, xe dẫn đường truyền đến lệnh dừng xe nghỉ ngơi. Mọi người lần lượt đỗ xe dưới bóng cây ven đường làng, xuống xe kiểm tra xe, đổ xăng, đi vệ sinh.


Ngô Diệp và Tần Vô Hoa nhảy xuống xe, Ngô Diệp kéo tay hai người Dương, Hà đang định đi tìm chỗ giải quyết nỗi buồn, dặn dò nhỏ:


“Xung quanh không an toàn, đi nhanh về nhanh, trong bụi cỏ có thể có thứ gì đó, tuyệt đối không được để chúng đến gần.”



Dương, Hà hai người lập tức rùng mình, Ngô Diệp là cường giả dị năng có thể dễ dàng tiêu diệt cả tang thi cấp bốn, lúc họ trốn trong ổ tang thi huyện Thanh Mân săn giết tang thi cũng chưa thấy cậu cẩn trọng nghiêm túc thế này, chuyện chắc chắn không đơn giản.


Hai người vội gật đầu cũng không dám cậy tài cao gan lớn đi sâu vào bụi cỏ nữa, dù sao cũng toàn đàn ông con trai chẳng sợ bị ai nhìn thấy, đi vài bước, giải quyết xong nỗi buồn lập tức quay lại xe, vừa dỏng tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh, vừa kiểm tra xe, mặt dày nhờ đội đặc nhiệm đổ xăng cho xe mình.


Ngô Diệp và Tần Vô Hoa tìm một chỗ khuất hơn chút, giải quyết xong, trên đường về nghe thấy mấy tiếng súng nổ. Hai người nhìn nhau, trong mắt đều không giấu nổi vẻ lo lắng.


Hai người vừa về đến bên xe thì Trình Lượng đã đi tới, thuộc hạ của gã đeo găng tay cao su cẩn thận cầm nửa khúc cá tang thi đầu bị bắn nát bét vảy rơi lả tả lộ ra những chỗ mưng mủ, vẻ mặt lo âu nói với Ngô Diệp:


“Ngô thiếu, cậu xem thứ này chắc là cá nhỉ?”


Cá tang thi không lớn lắm đã không nhìn ra giống gì, nửa khúc thi thể còn lại dài khoảng 20 cm, rộng bằng bàn tay, hai bên bụng mọc đầy những cái chân đốt giống chân bọ ngựa nửa xương nửa thịt, dù đã mất đầu nhưng những cái chân này vẫn giật giật.


Ngô Diệp chưa kịp nói gì, mấy con giun biến dị nửa trong suốt bỗng chui ra từ thịt thối rữa của cá tang thi. Thuộc hạ của Trình Lượng giật mình, phản xạ có điều kiện ném xác cá tang thi đi.


Ngô Diệp phản ứng cực nhanh, ngưng kết một bức tường băng từ hư không, hất ngược con cá tang thi đang bay về phía mình ra ngoài. Xác cá xui xẻo rơi ngay xuống chân Trình Lượng, Trình Lượng lùi lại mấy bước, sợ đến biến sắc.



Từ bao giờ trong cơ thể tang thi cũng xuất hiện ký sinh trùng? Loại côn trùng này và loại côn trùng trong truyền thuyết kia, có phải cùng một loại không?


Người vừa cầm xác cá lúc nãy sắc mặt khó coi dọa người, gã hơi thần hồn nát thần tính nghĩ, vừa nãy liệu đã có con giun nào chui vào người mình chưa?


Người gã vốn đã bị muỗi đốt nổi đầy nốt, trong chốc lát chỉ thấy toàn thân ngứa ngáy khó chịu, mặt mày đưa đám còn khó coi hơn cha chết mẹ chết.


Ngô Diệp nhanh chóng dùng băng đóng băng con giun đang định chui xuống đất, sắc mặt không tốt nói với Trình Lượng: “Tôi khuyên anh nên tập trung những người vừa tiếp xúc với con cá tang thi này lại.”


Trình Lượng vô thức gật đầu, sau đó lại có chút bất mãn, gã mới là đại ca đội đặc nhiệm, dựa vào đâu mà Ngô Diệp ra lệnh?


Tuy nhiên, bất mãn thì bất mãn, Trình Lượng cũng sợ xảy ra chuyện nên tập trung hơn mười lính đặc nhiệm vừa tiếp xúc với cá tang thi lên một chiếc xe.


Hơn mười lính đặc nhiệm đó trong lòng vô cùng sợ hãi bất an, lên xe rồi mặt mày ngẩn ngơ.


Đội đặc nhiệm trước đó đã chết mấy chục người vì nhiễm trùng máu do muỗi đốt, không khí đã vô cùng nặng nề, giờ lại xảy ra chuyện này, trong lòng mọi người như có tảng đá đè nặng, thở không nổi.



Hành trình phía trước chưa biết thế nào càng thêm phần nặng nề và áp lực.


Nửa đêm, trên chiếc xe bị cách ly riêng biệt đó bỗng vang lên tiếng hét thảm thiết.


Một lính đặc nhiệm ngã gục trong thùng xe, toàn thân co giật liên hồi, máu thịt trên người biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tay, chân, đầu những chỗ ít thịt lộ ra xương trắng hếu.


Dưới ánh đèn khẩn cấp sáng trưng, từng con giun nửa trong suốt ăn no căng bụng, bò lổm ngổm trên người anh ta gặm nhấm.


Đây, tuyệt đối là cảnh tượng địa ngục.


Hơn mười lính đặc nhiệm bị cách ly khác đầu tiên là sợ chết khiếp, sau đó từng người bất chấp tất cả nhảy xuống khỏi chiếc xe đang chạy tốc độ cao, một số người chạy trối chết về phía cánh đồng hoang vu tối tăm, một số người gào thét điên cuồng chặn xe phía sau.


Trong lúc hoảng loạn, lính đặc nhiệm cuối cùng cũng nổ súng vào đồng đội của mình.


Tài xế chiếc xe này phát hiện không ổn nhưng nhảy xe chỉ có con đường chết, không nhảy xe cũng chỉ có chết, trong tuyệt vọng, gã bẻ tay lái, chắn ngang cả chiếc xe giữa đường, định chặn xe phía sau lại, cầu mong một con đường sống.


Tài xế phía sau rõ ràng đã bị biến cố bất ngờ dọa sợ, đạp phanh chậm một nhịp, đâm sầm vào, ầm một tiếng nổ lớn, lửa bốc lên ngùn ngụt.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 244: Thảm họa mới (hạ) - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...