Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 232: Khu dân cư tây thục - 2


Phó Soái chưa từng giết tang thi cấp ba lần nào, phần lớn thời gian cậu ta đều hoạt động một mình ở khu vây săn bên ngoài cũng không mua nổi súng ngắm, nhìn thấy tang thi cấp ba chỉ có nước co giò chạy.


Hôm nay thấy Thỏ đại ca ra tay giải quyết năm con tang thi cấp ba trong nháy mắt, trong lòng cậu ta ngoài kinh ngạc, lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ muốn nuôi một con thú khế ước.


Chứng kiến màn trình diễn của Thỏ đại ca, ai mà không muốn nuôi thú khế ước chứ? Ra tay một cái là 5 tinh hạch cam, tương đương 1500 tinh hạch trong suốt, quá hời.


Thỏ đại ca ngẩng khuôn mặt tròn vo béo múp, tận hưởng ánh mắt chú ý của mọi người, khí thế mười phần đi đến trước mặt Ngô Diệp, ra hiệu cho Phó Soái đưa tinh hạch cam cho chủ nhân nhà mình.


Nhóc con nhìn chủ nhân chằm chằm, muốn được khen ngợi, muốn làm nũng nhưng lại phải giữ vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo trước mặt người ngoài, cái bộ dạng mâu thuẫn đó thật sự vừa ngốc vừa đáng yêu.


Ngô Diệp dùng dị năng rửa sạch vết bẩn não tang thi trên tinh hạch lại bế Thỏ đại ca lên, rửa sạch bẩn trên móng vuốt mập mạp của nó, nhóc con cuối cùng cũng thấy thỏa mãn, cọ cọ chạy đến bên cạnh Đại Hôi kêu chít chít nhỏ nhẹ, trông như đang khoe khoang.


Đại Hôi ngồi xổm trên đất như lão tăng nhập định, thỉnh thoảng dùng cái đuôi to quét qua quét lại cái đầu tròn vo của Thỏ đại ca.


Những con sói biến dị khác hiểu rõ tập tính của Đại Hôi đều nhận ra tâm trạng thủ lĩnh có vẻ rất tốt, thi nhau vẫy đuôi.


Các thương nhân hoàn toàn bị trấn áp, không, phải là sợ đến ngây người, ai nấy đều ngoan ngoãn hơn, xếp hàng nộp danh sách trả tiền lấy hàng, nhanh chóng chia xong chút hàng cuối cùng rồi rời đi.



Về đến trong thành, người của Phùng Vũ đã chuẩn bị xong toàn bộ tinh hạch trị giá 2000 vạn, trời vừa tối đã đưa mấy rương đầy ắp tinh hạch đến cho Ngô Diệp xem qua.


Ngô Diệp bảo các cận vệ lần lượt kiểm kê số lượng với họ, kiểm kê mất mấy tiếng đồng hồ mới xong lô tinh hạch này.


Tinh hạch vàng đất: 240 viên (1:1 vạn)


Tinh hạch cam: 17.600 viên (1:300)


Tinh hạch đỏ: 2 vạn viên (1:50)


Tinh hạch đỏ sẫm: 30 vạn viên (1:10)


Tinh hạch hồng: 100 vạn viên (1:5)


Tinh hạch trong suốt: 300 vạn viên (1:1)


Ngoài ra còn có 110 vạn tinh hạch quy đổi thành vàng và trang sức đồ cổ.


Đáng tiếc là tinh hạch vàng giá trị quá cao quá hiếm, thuộc hạ của Phùng Vũ thực sự không kiếm được.



Lần này số tinh hạch gã tích trữ cơ bản đưa hết cho Ngô Diệp mà vẫn chưa đủ còn phải nhờ quan hệ dùng hàng hóa và thú khế ước đổi một lô tinh hạch với mấy vị cao tầng khu dân cư Giang Nam lại cho người thu mua giá cao một lô ở điểm giao dịch lưu động ngoài thành.


Dùng nhiều cách mới gom đủ số tinh hạch này.


Nhìn đống tinh hạch này, Nhị thiếu gia có cảm giác một giây biến thành đại gia nhưng giây tiếp theo, cậu tỉnh táo lại từ sự cám dỗ của của cải. Trong đống này, chỉ có 450 vạn tinh hạch là của cậu, số còn lại đều thuộc về tài chính Lam Thành.


Hiện tại trong tay cậu còn một ít tiền, chắc đủ để chiếm hết số tinh hạch vàng đất và tinh hạch cam làm của riêng.


Tuy nhiên chỉ riêng tinh hạch cam, nhìn thì nhiều thực ra chẳng đủ tiêu, “Tu luyện tinh thần lực nhập môn” giá khởi điểm đã là tinh hạch cam, nếu liên kết Phó Soái làm đồng đội, chắc chắn phải đổi cho cậu ta một cuốn, riêng tinh hạch cam đã đành, điểm tích lũy còn tốn 40 vạn nữa.


Mẹ kiếp, nuôi một đồng đội hệ Tinh thần tốn kém quá. Còn cái hố siêu to khổng lồ Cây Sinh Mệnh kia, Ngô Diệp chẳng định quan tâm đến nó, tốn bao nhiêu điểm tích lũy và tinh hạch thế kia, thà cậu cứ đổi vắc-xin với hệ thống còn rẻ hơn.


Không biết có phải ảo giác không, Phó Soái cứ cảm thấy mấy ngày nay ánh mắt Ngô thiếu nhìn mình không bình thường, cậu ta tự kiểm điểm đi kiểm điểm lại vẫn không phát hiện ra mình sai ở đâu.


Đại Tần trong lòng chua loét, nhịn hai ngày cuối cùng không nhịn được hỏi Ngô Diệp: “Mấy ngày nay sao em cứ nhìn chằm chằm Phó Soái thế?”


Trên xe chỉ có Ngô Diệp và Tần Vô Hoa, cậu phồng má bánh bao thao thao bất tuyệt một tràng, tư tưởng trung tâm rất rõ ràng -- điểm tích lũy tinh hạch không đủ tiêu.


Tâm trạng Đại Tần lập tức chuyển từ mây mù sang nắng đẹp:



Về thiên phú của Phó Soái, hắn đã sớm nghe Ngô Diệp nói rồi.


Thuần thú sư đỉnh cấp có thể khế ước mười con thú biến dị, thiên phú kém hơn chút cũng ít nhất khế ước được ba con trở lên.


Cùng với việc tang thi không ngừng tiến hóa, tác chiến bằng dị năng sẽ ngày càng quan trọng, Thuần thú sư một người có thể điều khiển nhiều thú biến dị tác chiến, một khi phối hợp ăn ý, tác dụng phát huy tuyệt đối không chỉ đơn giản là 1+1=2.


Mà Thuần thú sư còn có một đặc điểm lớn nhất là cậu ta không giống người khác, giả sử thú khế ước của cậu ta chết, thực lực sẽ bị tổn hại ở mức độ nhất định nhưng sau đó lại có thể khế ước thú biến dị thích hợp khác, lấp vào chỗ trống.


Mặt khác, Thuần thú sư không chỉ có thể sai khiến điều khiển thú khế ước của mình mà còn có thể trấn an thú khế ước của người khác, lợi hại hơn thậm chí có thể giao tiếp trực tiếp với thú biến dị.


Vì thế, nếu Thuần thú sư thực sự được nuôi dưỡng thành tài, tuyệt đối có thể trở thành chủ lực chiến đấu trong đội.


Thuần thú sư vô cùng hiếm có và quý giá, có thể gặp mà không thể cầu. Ngô Diệp hiện tại còn một suất đồng đội, trong lòng cậu đã mặc định dành suất này cho Phó Soái nhưng Phó Soái mới gia nhập đội còn cần quan sát thêm một thời gian.


“Nhiều tinh hạch cam thế, đợi cậu ta trả hết không biết đến mùa quýt nào.” Nhị thiếu gia bĩu môi, không vui.


Tâm trạng Tần Vô Hoa hoàn toàn thoải mái, hắn cũng tiêu tốn của Nhị thiếu gia rất nhiều tinh hạch và điểm tích lũy nhưng Nhị thiếu gia chưa bao giờ đòi hắn cũng chưa bao giờ than phiền.


Nghĩ đến đây, Đại Tần sờ mũi, dạo này hắn hình như hơi hẹp hòi, hơi ghen tuông linh tinh. Nhưng mà, A Diệp hoàn hảo thế, hắn vẫn phải trông chừng kỹ mới yên tâm.



“Anh còn giữ một ít tinh hạch, nếu cần, anh có thể đưa cho em bất cứ lúc nào.”


Nhị thiếu gia xua tay: “Chút tiền đó của anh giữ lại mà dùng. Nhưng mà, đừng để em bắt được anh lăng nhăng tán gái gì đấy nhé, nếu không tịch thu hết.”


Đại Tần nghiêm túc nhìn Ngô Diệp: “Trong mắt em, anh là người mất phẩm giá thế sao?”


Ngô Diệp dùng ngón tay chọc vào má hắn, bảo hắn nhìn đường sau đó tìm đường chết nói: “Tuy bây giờ không phải nhưng ai đảm bảo sau này anh có thay đổi không? Biết đâu ngày nào đó anh gặp được tình yêu đích thực, quên béng em luôn thì sao.”


Đại Tần: “...”


Một tiếng đồng hồ tiếp theo, Đại Tần mặt đen sì không nói với Nhị thiếu gia ngốc nghếch một câu nào. Nhị thiếu gia nhận ra mình chọc giận người ta, nói ngọt xin lỗi cả rổ nhưng Đại Tần cứ lờ đi.


Nhị thiếu gia cũng giận, nhắm mắt giả tự kỷ, giả vờ giả vờ rồi ngủ thiếp đi. Đại Tần nghe tiếng thở đều đều của cậu, không kìm được thở dài một hơi, dừng xe bên đường, lấy chăn len cashmere ở ghế sau đắp lên người cậu.


Ngón tay nhẹ nhàng véo má Ngô Diệp, than thở:


“Đúng là đồ nhóc con vô tâm vô tư.”


Nhóc con vô tâm vô tư tỉnh dậy đã quên sạch chuyện không vui vừa nãy lại cười nói vui vẻ với Đại Tần.


---


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 232: Khu dân cư tây thục - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...