Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 228: Hẹn hò - 1
Tám tia sét màu tím đen đồng thời nổ tung dưới chân Lưu Hàng Khánh, kính cửa sổ trước mặt gã vỡ tan tành, mảnh kính văng tứ tung sượt qua má gã để lại một vết máu dài trên mặt.
Lưu Hàng Khánh ngẩn ra một lúc, gã không ngờ có người dám động thủ trong nội thành, hơn nữa lại còn động thủ với gã!
Khu dân cư Giang Nam có hơn 900 vạn người sống sót, trong đó dị năng giả có tới 10 vạn người, trong 10 vạn dị năng giả này, có 50% là dị năng giả cấp một, 45% là dị năng giả cấp hai, 5% còn lại mới là dị năng giả cấp ba.
Gã nổi bật giữa 10 vạn dị năng giả này, dẫn đầu tiến hóa thành dị năng giả cấp bốn, cho dù hiện tại gã không còn là dị năng giả cấp bốn duy nhất của khu dân cư Giang Nam thì cũng tuyệt đối không phải đối tượng để các dị năng giả khác khiêu khích!
Chỉ là một dị năng giả hệ Lôi thôi mà, b*p ch*t hắn dễ như b*p ch*t con kiến. Hôm nay gã phải cho hắn biết thế nào là chênh lệch đẳng cấp!
Tính tình Lưu Hàng Khánh cũng nóng nảy như dị năng của gã, giơ tay một quả cầu lửa khổng lồ bay về phía Tần Vô Hoa.
Giây tiếp theo, một con trăn nước to bằng miệng bát xuất hiện từ hư không, cái miệng mở to đến mức khó tin nuốt chửng quả cầu lửa.
Quả cầu lửa vào “bụng” trăn nước lập tức tắt ngấm, thân trăn sôi sùng sục, bốc lên từng làn hơi nước bao phủ quanh trăn nước, càng thêm phần bí ẩn khó lường, trăn nước không giảm tốc độ, húc mạnh vào Lưu Hàng Khánh khiến gã bay lên, đập mạnh vào tường, bức tường dán giấy dán tường màu trơn xuất hiện vết nứt hình mạng nhện.
Lưu Hàng Khánh ngã nhũn ra đất, hộc ra một ngụm máu lớn, toàn thân ướt sũng như chuột lột, tay, mặt lộ ra ngoài đỏ ửng bốc khói cũng may gã là dị năng giả hệ Hỏa chịu nhiệt tốt, đổi là người khác có khi bị bỏng tróc da rồi.
Im lặng, Lưu Hàng Khánh và đồng bọn đều kinh ngạc đến ngây người.
Một chiêu, chỉ một chiêu gã đã bị đánh bại, đến sức đánh trả cũng không có!
Hơn nữa lại là dị năng hệ Thủy được công nhận là sức tấn công yếu ớt!
Ngô Diệp sầm mặt hừ lạnh:
“Ăn nói cho sạch sẽ chút, chỉ là một dị năng giả cấp bốn sơ cấp mà cũng dám làm càn trên địa bàn của anh Phùng, không biết trời cao đất dày.”
Nếu không phải nội thành nghiêm cấm đánh nhau, Ngô Diệp không chỉ dùng dị năng hệ Thủy dọa Lưu Hàng Khánh đơn giản như vậy đâu.
Tần Vô Hoa không nói gì, đôi mắt phượng dài hẹp sắc bén lạnh lùng nhìn Lưu Hàng Khánh, sát ý trong đáy mắt cuồn cuộn, tinh thần lực đột ngột tỏa ra, tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy một áp lực và nỗi sợ hãi vô hình.
Lưu Hàng Khánh vốn còn chút không cam tâm muốn báo thù, mấy tên đàn em bên cạnh gã vừa định mở miệng chửi bới kêu gào, cảm nhận được khí thế đáng sợ kia, há hốc mồm như gà bị bóp cổ, không dám hó hé tiếng nào.
Đội tuần tra nội thành vừa khéo đi ngang qua, thấy bên này xảy ra ẩu đả, hỏa tốc chạy tới.
Nhưng đội trưởng đội tuần tra không phải kẻ ngốc như Lưu Hàng Khánh, vừa nãy anh ta đã nhận được tin nội bộ, có bốn dị năng giả cấp bốn dẫn theo hơn hai mươi con sói biến dị vào thành.
“Làm gì thế? Làm gì thế? Nội thành cấm đánh nhau, có ân oán gì...”
Anh ta tưởng tên công tử bột không hiểu chuyện nào chọc vào đám người này, ai ngờ lại là Lưu Hàng Khánh.
Lưu Hàng Khánh luôn là nhân vật kiệt xuất trong giới dị năng giả khu dân cư Giang Nam, rất được cao tầng coi trọng, trong tay có một đội thợ săn xác sống, không ít lần dung túng thuộc hạ làm chuyện ỷ thế h**p người.
Khổ nỗi trước kia khu dân cư Giang Nam chỉ có mình gã là dị năng giả cấp bốn, cao tầng cần gã làm mặt mũi, không những nhắm mắt làm ngơ trước hành vi của gã mà còn ngấm ngầm lôi kéo gã.
Lưu Hàng Khánh và thuộc hạ thường xuyên làm chuyện bắt nạt kẻ yếu, hay xảy ra xung đột với đội tuần tra, khổ nỗi bên trên có người đè xuống đội tuần tra không làm gì được gã, hận gã thấu xương, hiếm khi hôm nay thấy gã gặp xui xẻo, đội trưởng đội tuần tra âm thầm like cho nhóm Ngô Diệp, lời nói xoay chuyển, biến “đến Sở quản lý dân sự giải quyết” thành
“... có ân oán gì tự ra ngoài thành giải quyết.”
Khu dân cư Giang Nam có gần mười triệu người sống sót, nếu không có bộ luật hoàn thiện thì loạn mất?
Khu dân cư Giang Nam duy trì một phần luật pháp trước mạt thế, điều chỉnh một số chi tiết, ban hành một số luật mới và cơ quan quản lý phù hợp với hiện tại.
Sở quản lý dân sự tương đương với đồn cảnh sát trước mạt thế, chức quyền lớn hơn đồn cảnh sát, hòa giải giải quyết mọi mâu thuẫn tranh chấp giữa những người sống sót.
Còn ngoài thành thì không chịu sự ràng buộc của pháp luật, dù là đả thương người hay giết người cũng không ai quản.
Phía Ngô Diệp lạnh lùng nhìn nhóm Lưu Hàng Khánh không nói gì, nhóm Lưu Hàng Khánh bị uy áp tinh thần của Tần Vô Hoa đè nén toát mồ hôi lạnh, không dám mở miệng, cuối cùng vẫn là thuộc hạ của Phùng Vũ kiên trì cười khan nói:
“Không, không có chuyện gì đâu, chỉ là đùa giỡn chút thôi.”
Mẹ kiếp, cửa hàng bị phá nát một nửa rồi, đùa vui quá ha?
Hai bên vẫn im lặng, cuối cùng người của Lưu Hàng Khánh đỡ gã, xám xịt rời khỏi cửa hàng.
Lưu Hàng Khánh nghĩ mãi không ra, sao mình lại thua một cách khó hiểu như vậy, chỉ một chiêu! Lúc này gã đã nhận được thông tin về nhóm Ngô Diệp, biết họ là dị năng giả cấp bốn, cùng là cấp bốn, tại sao chênh lệch lại lớn đến thế?
Thậm chí gã còn cảm thấy Ngô Diệp hoàn toàn chưa dùng hết sức. Trong mắt Lưu Hàng Khánh lóe lên sự đố kỵ và oán hận. Nhưng, hình ảnh đôi mắt đầy sát khí của Tần Vô Hoa hiện lên trong đầu khiến gã không khỏi nản lòng.
Cuộc ẩu đả giữa Ngô Diệp và Lưu Hàng Khánh diễn ra rất đột ngột, kết thúc cũng rất nhanh, người xem không nhiều nhưng vừa khéo có một gã đang cầm điện thoại quay phim đường phố với bạn gái, đúng lúc nhìn thấy cảnh này, kịp thời chuyển sang chế độ quay phim, ghi lại chân thực cảnh Ngô Diệp phản kích, Lưu Hàng Khánh không có sức đánh trả, cuối cùng xám xịt bị đàn em dìu đi.
Gã đứng bên kia đường, video không quá rõ nét nhưng tuyệt đối có thể nhận ra người trong video ngay lập tức.
Gã này cũng sợ đắc tội Lưu Hàng Khánh, đặc biệt tìm một người bạn rành kỹ thuật hacker giúp gã đăng video nặc danh lên diễn đàn thợ săn xác sống.
Bài đăng nhanh chóng hot lên, nhanh chóng được ghim lên đầu trang, đến chập tối, thợ săn xác sống làm nhiệm vụ bên ngoài trở về, bài đăng lại hot thêm một đợt nữa.
Lầu xxxx: Mẹ kiếp là kỹ xảo ghép phải không, dị năng giả nhà nào trâu bò thế, chủ thớt có biết không?
Lầu xxxy: Lầu trên IQ có vấn đề không cần giải thích.
...
Lầu xxyy: Quân đoàn sói biến dị oai phong quá, l**m màn hình, bái phục. Đại gia, xin cho ôm đùi cái!
Lầu xyyy: Lầu trên mắt bị phân trâu dính rồi à? Chân nam thần thon dài thế kia, nam thần để em sinh con cho anh nhé!
Lầu yyyy: Lầu trên, vị thành niên mà cũng không tha, có thể cầm thú hơn chút nữa không? Tha cho đứa trẻ đó đi, muốn cầm thú thì cầm thú tôi đây này!
Phía sau thế mà lại là một tràng dài bình luận lạc đề.
Ngô Diệp tức tối ném máy tính bảng đi, sao chẳng giống cậu nghĩ chút nào thế này! Vị thành niên em gái chúng mày! Một lũ dở hơi!
“A Diệp có muốn ra ngoài đi dạo không?” Tần Vô Hoa lái xe liên tục một ngày một đêm, ngủ bù cả buổi chiều, tinh thần rất tốt.
Mắt Ngô Diệp đảo một vòng, gật đầu: “Được! Chỉ hai chúng ta thôi, không mang Thỏ đại ca và Đại Hôi.”
Nụ cười trên mặt Tần Vô Hoa càng đậm hơn: “Được.” Trong lòng ngọt ngào nghĩ, thế này chắc được tính là hẹn hò nhỉ?
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 228: Hẹn hò - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
