Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 219: Du thuyền - 2
Thắng tiền thì hôn nhau say đắm, thua tiền thì nhẹ thì chửi mắng nặng thì động thủ.
Đèn neon liên tục đổi màu, dưới ánh đèn rực rỡ, nơi đây như tiên cảnh lại như ma vực.
Cả tầng sáu là khu vực chơi bài, trong đó Texas Hold'em được chơi nhiều nhất. Một bàn ít nhất 10 người, mỗi lần tố tối thiểu 5 vạn tệ, một ván bài thường có dòng tiền lưu chuyển hàng triệu thậm chí hàng chục triệu, chơi chính là cảm giác tim đập chân run.
Ngô Diệp tùy ý chọn một bàn ngồi xuống, lát sau Thẩm Thông mang tiền phỉnh cậu cần đến. Các con bạc đã đỏ mắt vì cờ bạc, trừ người chia bài nhìn thấy Thẩm Thông hơi ngạc nhiên ra, những người khác đến liếc mắt cũng không thèm.
Khi lá bài chung cuối cùng được chia ra, ván bài đã vào giai đoạn gay cấn, ai nấy đều nín thở, hoặc cố tình làm bộ làm tịch, người có bài đẹp hận không thể tất tay, người không có bài đẹp nhưng không chịu bỏ cuộc thì liên tục phô trương thanh thế, hoặc cố tình dụ người khác vào tròng.
Hư hư thực thực biến hóa khôn lường, một canh bạc lớn, thể hiện hết nhân tình thế thái.
Ngô Diệp ngoắc tay, đợi Thẩm Thông cúi xuống ghé tai vào, cậu nói nhỏ: “Tôi chơi một mình, anh không cần lo cho tôi.”
Thẩm Thông gật đầu:
“Được.”
Nói xong rời khỏi khu vực sòng bạc, đi thẳng đến phòng giám sát, bên trong chi chít màn hình camera, hơn hai mươi người tập trung trong căn phòng giám sát nhỏ bé này, mắt dán chặt vào từng cử động trên tầng sáu.
Một khi phát hiện có gì bất thường hoặc có người báo tin bảo họ theo dõi ai, họ sẽ tập trung chú ý vào đó, bất kỳ động tác nhỏ nào cũng không thoát khỏi mắt họ.
Thẩm Thông đứng trước một nhóm màn hình camera, nói với nhân viên giám sát: “Theo dõi kỹ bàn số 9 cho tôi, đặc biệt là người này.” Ngón tay Thẩm Thông chỉ vào Ngô Diệp vừa tham gia ván bài.
Ngô Dung quản rất nghiêm, Ngô Diệp hầu như không dám ngồi chơi ở sòng bạc chính thống bao giờ, tuy nhiên cậu cũng có hiểu biết nhất định về Texas Hold'em, biết luật chơi cơ bản.
Đùa à, thời phim Thần Bài thịnh hành, Nhị thiếu gia là một trong những fan trung thành đấy, không ít lần cầm bài tây làm màu ở nhà, cuối cùng bị mẹ véo tai tịch thu “công cụ gây án” mới chịu thôi.
Ván mới bắt đầu, Ngô Diệp trực tiếp tham gia. Có giám sát hệ thống gian lận, cậu có thể nhìn rõ từng lá bài trong tay mỗi người, bao gồm cả xấp bài trước mặt người chia bài.
Từ khoảnh khắc người chia bài xào bài, Ngô Diệp có thể từ từ tính toán ra lá bài cuối cùng đến tay mình là gì.
Vì nghiệp vụ chưa thành thạo, Ngô Diệp tính sai bài hai lần, hai ván đi tong hơn hai trăm vạn, ngốc đến mức hệ thống không nỡ nhìn thẳng.
Chơi thêm hai ván nữa, Ngô Diệp cuối cùng cũng có thể tính toán bài chính xác và nhanh chóng, ván này vận may không tồi, cậu có hai đôi, tốt hơn bài của tất cả mọi người, vững vàng theo cược tố thêm.
Có hai tay chơi lão luyện rõ ràng cầm bài rác nhưng mặt tỏ ra nguy hiểm dọa một người cầm đôi bỏ bài. Kết quả đợi đến khi Ngô Diệp tố thêm, hai người này lập tức chọn bỏ bài.
Đây chính là cao thủ, chỉ dựa vào ánh mắt động tác của đối phương là có thể phán đoán đối phương có bài đẹp thật hay không.
Tinh túy và bản chất của Texas Hold'em chính là chữ “lừa”, nhiều khi gặp phải tay chơi lão luyện, cầm bài xấu vẫn có thể dọa người cầm cù lũ bỏ bài, cuối cùng giành chiến thắng.
Ngô Diệp đương nhiên không có kỹ thuật cờ bạc và lừa đảo cao siêu như vậy, cộng thêm là gương mặt mới, trước mặt chất đống cả chục triệu tiền phỉnh lại nói giọng địa phương, những đặc điểm này trong mắt những tay chơi lão luyện sống bằng nghề cờ bạc thì chính là đại gia mới nổi từ đại lục đến, gà mờ, dê béo, không thịt cậu thì thịt ai?
Tuy nhiên Nhị thiếu gia rất biết làm màu, ngồi đó với vẻ mặt cao thâm khó lường, đôi mắt đào hoa trong veo sạch sẽ dường như có thể nhìn thấu bài tẩy của mỗi người, nhìn thấu tâm can mỗi người.
Tiếc là Ngô Diệp có “thần khí” giám sát hệ thống, bất kể ai có bài đẹp thật hay không, cậu đều nắm rõ trong lòng bàn tay, nói cách khác, kỹ thuật cờ bạc cao siêu đến mấy đến chỗ cậu đều vô dụng, phô trương thanh thế cũng được, dọa nạt cũng được, Ngô Diệp chỉ dựa vào điểm bài trong tay để quyết định đặt cược.
Chơi thêm vài ván, người trên bàn bài, đặc biệt là đám lão luyện đều có thể nhận ra Ngô Diệp đúng là gà mờ, vì cậu hoàn toàn không biết gì về chiến thuật tâm lý, oái oăm thay lần nào thắng cũng là thắng nhờ bài lớn, chỉ có thể quy kết là người mới vận đỏ.
Nhưng Thẩm Thông và các nhân viên giám sát trước màn hình lại không nghĩ vậy, đứng ở góc độ của họ, họ có thể nhìn thấy bài tẩy trong tay mỗi người, có mấy lần Ngô Diệp rõ ràng cầm bài rất đẹp nhưng cậu lại chọn bỏ bài ngay.
Và người chiến thắng cuối cùng, không ngoại lệ, đều có bài đẹp hơn cậu.
Nếu nói Ngô Diệp chọn giải pháp an toàn thì có mấy lần cậu rõ ràng chỉ cầm một đôi nhưng lại liên tục tố thêm, có hai tay chơi lão luyện muốn dụ cậu vào tròng, liên tục theo cược, theo đến cuối cùng đành phải chọn bỏ bài.
Trùng hợp là mấy lần đó, cả bàn đều chỉ có bài rác, đôi của Ngô Diệp điểm không lớn nhưng quả thực là bài lớn nhất.
Trùng hợp nhiều lần thì không còn là trùng hợp nữa, Ngô Diệp dường như thực sự có thể nhìn thấu bài tẩy của tất cả mọi người.
Thẩm Thông trầm ngâm bảo nhân viên giám sát liên tục điều chỉnh góc độ nhưng trên video hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ dấu vết gian lận nào của cậu, quá tà môn.
May mà Ngô Diệp chỉ là người mới, không rành kỹ thuật cờ bạc lắm. Thẩm Thông thầm nghĩ.
Ngô Diệp chơi hai ba tiếng đồng hồ thì thấy chán, mỗi lần tính bài khiến cậu rất phiền, vì một khi có người bỏ bài giữa chừng, thứ tự chia bài sẽ bị đảo lộn, cậu lại phải tính toán lại xem có theo hay không.
Việc tốn não thế này thực sự không hợp với Nhị thiếu gia lắm, thắng hơn hai ngàn vạn, đủ tiền chuyển trường, mua biệt thự nhỏ và chi phí ba năm cấp ba cho A Ly, Ngô Diệp chọn rút lui.
Có mấy con bạc thua đỏ mắt thấy cậu rời đi rất không vui còn chửi đổng nói bóng gió vài câu, thấy Thẩm Thông đích thân đến đón Ngô Diệp rời đi mới ngậm miệng.
Rời khỏi sòng bạc, Ngô Diệp theo Thẩm Thông đi ăn chút đồ ăn khuya rồi về phòng tổng thống của mình ngủ.
Đại hội giới giang hồ này kéo dài ba ngày mới kết thúc, trong ba ngày, Ngô Diệp lần lượt thắng hơn sáu ngàn vạn từ sòng bạc, sau khi làm thủ tục “quẹt thẻ”, Triệu Quân không thu bất kỳ khoản phí thủ tục nào của cậu, tiền được chuyển đầy đủ vào tài khoản cậu chỉ định.
Nhị thiếu gia tỏ vẻ, vẫn là buôn đồ cổ đỡ tốn sức hơn, kiếm được nhiều hơn thế này. Vì năm ngàn vạn này mà cậu sắp mọc tóc bạc rồi.
Hệ thống tỏ vẻ, quả nhiên không thể trông mong gì vào chỉ số thông minh của ký chủ ngốc nghếch.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 219: Du thuyền - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
