Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 212: Giao thừa - 1
Ngô Diệp cười vô cùng chân thành: “Muốn làm gì vừa nãy tôi chẳng nói với anh Phùng rồi sao? Chỉ muốn nhờ anh Phùng giúp chúng tôi đổi một lô tinh hạch thôi.”
Phùng Vũ ngồi lại ghế sô pha, hai mắt đỏ ngầu, cả người rơi vào trạng thái hưng phấn b*nh h**n: “Tôi tưởng, chúng ta đang thảo luận cách làm sụp đổ nhà họ Lý.”
Ngô Diệp nhìn Tần Vô Hoa, vẻ mặt vô tội hỏi: “Chúng ta có nói thế à?”
Tần Vô Hoa lắc đầu nghiêm túc.
Phùng Vũ bị hai người này chọc tức đến nghiến răng nghiến lợi, vừa định nổi đóa thì nghe Ngô Diệp cười nói: “Anh Phùng thật không biết đùa, thôi được rồi, nói thế này nhé, nhà họ Lý đang nghiên cứu vắc-xin virus D, Lam Thành chúng tôi cũng đang nghiên cứu.”
Phùng Vũ cười khẩy: “Thế này thì tính là thành ý gì? Khu dân cư nào trên cả nước chẳng nghiên cứu vắc-xin, cậu dựa vào đâu mà tin chắc các cậu nhất định sẽ nghiên cứu ra vắc-xin thật sự trước nhà họ Lý?”
Tần Vô Hoa trầm giọng nói: “Dựa vào việc chúng tôi tạo ra được thú khế ước, các khu dân cư khác không làm được. Dựa vào việc chúng tôi đánh chiếm được huyện thành, các khu dân cư khác vẫn không làm được.”
Ngô Diệp tiếp lời: “Đúng vậy, anh muốn thành ý, tôi còn có thể cho anh biết một tin tức, côn trùng có biến.”
Sắc mặt Phùng Vũ hơi đổi: “Ý là sao?”
Ngô Diệp nói: “Chính là ý trên mặt chữ, anh báo tin cho cậu và ông ngoại anh biết, bảo họ cẩn thận là được.”
Thực ra Phùng Vũ cũng biết chút ít về chuyện côn trùng biến dị, phòng nghiên cứu riêng của nhà họ Phùng có người chuyên nghiên cứu mảng này nhưng kết quả nghiên cứu của họ là côn trùng quả thực có biến dị nhưng không có khuynh hướng tang thi hóa, sau khi bị chúng đốt cũng sẽ không nhiễm virus D.
Nhưng Ngô Diệp bây giờ rõ ràng không có ý đó, chẳng lẽ số liệu thí nghiệm của họ sai?
Phản ứng đầu tiên của Phùng Vũ không phải nghi ngờ Ngô Diệp mà là nghi ngờ phía mình, rõ ràng, trong tiềm thức, gã luôn tin tưởng Ngô Diệp.
Phùng Vũ đấu tranh tư tưởng hồi lâu rồi nói: “Tôi có thể đồng ý giúp cậu đổi tinh hạch nhưng cậu cũng phải hứa với tôi, nếu Lam Thành thực sự nghiên cứu ra vắc-xin virus D, phải cho nhà họ Phùng chúng tôi một bản công thức.”
Ngô Diệp lắc đầu nói: “Công thức thì không thể nhưng tôi có thể cho nhà họ Phùng các anh giá chiết khấu ưu đãi nhất.”
Phùng Vũ nhìn cậu: “Nếu vắc-xin virus D thực sự được nghiên cứu ra, cậu nghĩ cậu giữ được không?”
Ngô Diệp cười tự tin: “Đến lúc đó anh sẽ biết.”
Tiếp theo, họ bàn bạc một số chi tiết, vụ giao dịch này coi như thành công, Ngô Diệp đưa một lần cho Phùng Vũ thẻ tinh hạch định mức thông dụng trị giá 6500 vạn, 6000 vạn là cậu muốn đổi, 500 vạn là thù lao cho Phùng Vũ, ngoài ra còn 400 vạn thù lao đợi việc thành sẽ trả sau.
Họ hẹn một tháng sau, Ngô Diệp có thể đến khu dân cư Phùng Vũ chỉ định để “lấy hàng”, địa điểm và số tiền cụ thể lúc đó sẽ có người chuyên trách đưa thư cho Ngô Diệp.
Phùng Vũ đúng là sợ sau này thẻ tinh hạch định mức xảy ra vấn đề, đắc tội với những khu dân cư đó nhưng nếu có vắc-xin virus D Ngô Diệp hứa hẹn, gã không tin có ai từ chối được.
Nhà họ Phùng cũng có thể mượn cơ hội này tiến thêm một bước, có thể thấy Ngô Diệp và Tần Vô Hoa đều có hiềm khích cũ với nhà họ Lý, kẻ thù của kẻ thù là bạn. Một mũi tên trúng nhiều đích, Phùng Vũ không thể từ chối.
Tất nhiên, tiền đề của tất cả là Lam Thành phải nghiên cứu ra vắc-xin virus D thực sự hiệu quả. Do ám thị tinh thần kép của Ngô Diệp và Tần Vô Hoa, Phùng Vũ rất khó nảy sinh nghi ngờ về điều này.
Phùng Vũ mang theo khoản tiền khổng lồ Ngô Diệp đưa, chở đầy xe hàng hóa, lên đường đi về phía Bắc.
Trên phố người qua lại tấp nập rất náo nhiệt, gia đình nghèo đến mấy cũng bỏ ra hai ba mươi tinh hạch mua chút thịt lợn vụn về, hoặc gói sủi cảo, hoặc xào nấu ăn mừng năm mới.
Đây là truyền thống ngàn đời của người Hoa đã khắc sâu vào xương tủy mỗi người.
Gia đình có điều kiện hơn chút, không chỉ mua thịt, chuẩn bị một bữa tất niên thịnh soạn mà còn sắm cho người nhà một hai bộ quần áo “mới” ấm áp, mua cho con mấy cái kẹo, mua gói hạt dưa lạc rang ăn cho vui miệng.
Thợ săn xác sống kiếm được món hời lớn ở huyện Thanh Mân, cái Tết này còn sung túc hơn nữa. Không chỉ mua đủ thịt thà về nhà mà còn sắm cho người nhà quần áo mới thực sự.
Họ là những người tiêu thụ lớn nhất của thuốc lá rượu bia bánh kẹo, mứt quả, các loại đồ ăn vặt.
Cái Tết thế này chắc chắn không thể so với trước mạt thế nhưng so với hai tháng trước khi chưa đánh chiếm huyện Thanh Mân thì tuyệt đối là điều họ không dám mơ tới.
Sau khi Ngô Diệp lên nắm quyền, người sống sót bình thường làm việc cho Lam Thành tích lũy trên ba tháng, tính theo đầu người, trung bình mỗi người được phát ba cân bột mì, hai cân cải thảo, một cân thịt lợn.
Trẻ em trong trại huấn luyện khu trồng trọt, nếu người thân còn sống cũng được hưởng đãi ngộ như trên, ngoài ra còn được phát thêm năm viên kẹo trái cây.
Trẻ mồ côi thì ăn Tết ở trại huấn luyện từ giao thừa đến mùng hai, ba ngày ăn no không giới hạn thịt, ngoài 5 viên kẹo, tài khoản mỗi em còn có 300 điểm tín dụng tiền lì xì.
Tiền được chuyển trực tiếp từ tài khoản của Ngô Diệp để các em mua vài món đồ chơi nhỏ mình thích, coi như chút tấm lòng của Ngô Diệp. Đội ngũ của Lệ Dân Sinh đã thiết kế chương trình riêng, không để số tiền lì xì này bị trừ nợ.
300 điểm tín dụng, nếu mua lương thực thì mua được mấy chục cân, nếu mua kẹo thì 3 viên là hết. Bất kể tiền nhiều hay ít, đối với những đứa trẻ mồ côi này, cái tên “tiền lì xì” tốt đẹp này đủ để gợi lại ký ức về cha mẹ người thân.
Lam Thành hiện có khoảng 2000 trẻ mồ côi có hồ sơ, mỗi em 60 tinh hạch, tổng cộng cũng chỉ 12 vạn tinh hạch, đối với Ngô Diệp hiện tại chỉ là muối bỏ bể nhưng khoản đầu tư này lại giúp cậu thu phục được trái tim của từng đứa trẻ.
Mất đi sự chăm sóc của cha mẹ người thân, những đứa trẻ này trưởng thành nhanh chóng, chúng sẽ không khóc lóc đòi mua đồ chơi mình thích trước cửa kính như trước kia nữa.
Chúng sẽ tiết kiệm điểm tín dụng, mua một gói khoai lang khô rẻ tiền mà ngon nhấm nháp từ từ, hoặc mua một nắm đậu tương rang ăn cho đỡ buồn mồm. Khoai lang khô và đậu tương rang có 5 điểm tín dụng một cân, 300 điểm đủ cho chúng ăn rất lâu.
Người già neo đơn mất con cái người thân cũng được ưu đãi thêm, những người này đều là “nhân viên lâu năm” của Lam Thành, ngoài phần bột mì rau thịt như những người khác, tài khoản mỗi người còn có 500 điểm tín dụng tiền ăn Tết.
Giống như trẻ mồ côi, không bị trừ nợ. Người già không háu ăn như trẻ con, họ sẽ chỉ tiết kiệm số tiền này để dành cho lúc không còn sức lao động nữa.
500 điểm tín dụng đủ mua 100 cân lương thực thô, một người già ăn ít hoàn toàn có thể ăn trong ba bốn tháng.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 212: Giao thừa - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
