Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 205: Đánh chiếm huyện thành (hạ) - 1
Ngô Diệp cười lơ đễnh: “Nếu chúng ta có thể luôn hợp tác vui vẻ thì cũng không tính là quá thiệt. Các anh thấy sao?”
Thầu phố Bắc Uẩn, không nghi ngờ gì nữa đã trở thành giấy chứng nhận trung thành của nhóm Hứa Nham. Một khi nhóm Hứa Nham gật đầu đồng ý, sau này trên người họ sẽ đóng mác Ngô Diệp.
Đã là “hợp tác” thì chắc chắn có lập trường và lợi ích của đôi bên, chứng tỏ Ngô Diệp không muốn họ cúi đầu xưng thần, tương tự đã là đối tác thì phải đứng trên cùng một chiến tuyến.
Nói cách khác, nếu muốn có lợi ích lâu dài thì họ phải đồng lòng với Ngô Diệp.
Trước mắt, mỗi đội trả 3 vạn tinh hạch, mười đội là 30 vạn, phố Bắc Uẩn là con phố tập trung nhiều khu dân cư nhất huyện Thanh Mân, đồ đạc bên trong vét sạch mang ra bán, giá trị đâu chỉ dừng lại ở 30 vạn cỏn con?
Mỗi đội kiếm được 30 vạn tinh hạch cũng không thành vấn đề.
Nếu họ có thể tích lũy được mấy chục vạn tinh hạch, muốn mở rộng đội ngũ hoàn toàn không thành vấn đề, thậm chí có thể thành lập một thương đoàn nhỏ, rủi ro của thương đoàn lớn hơn nhưng tỷ suất lợi nhuận lại lớn hơn nhiều so với việc đơn thuần làm nhiệm vụ, giết tang thi.
Về lâu dài, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, Ngô Diệp chắc chắn ngồi vững ghế thành chủ Lam Thành, không thấy Quý Tường cũng ngoan ngoãn như cún sao? Giao hảo với Ngô Diệp, đối với họ hiện tại chỉ có lợi chứ không có hại.
Thậm chí có thể nói, bản thân họ cũng mong chờ có cơ hội như vậy, điều đáng tiếc duy nhất là Ngô Diệp một lần trọng dụng mười đội không phân biệt. Lợi ích chia đều cho mỗi đội, mỗi đội nhận được sẽ ít đi, ngược lại càng dễ hình thành cạnh tranh.
Trong mắt Hứa Nham, đây mới là chỗ khôn ngoan thực sự của Ngô Diệp -- hỗ trợ không phân biệt các đội thợ săn xác sống ở Lam Thành, mỗi đội đều có thể lớn mạnh hơn nhưng tài nguyên họ nhận được đều như nhau, đứng trên cùng một vạch xuất phát, giữa họ sao có thể không cạnh tranh?
Bất kể họ nhảy nhót thế nào để kiếm được nhiều lợi ích hơn càng phải ngoan ngoãn “hợp tác” với Ngô Diệp. Như vậy, họ dâng lên tờ giấy chứng nhận trung thành này, địa vị sau này của Ngô Diệp càng vững chắc hơn.
Nhưng họ có thể từ chối sao?
Họ không thể. Lam Thành có hàng trăm đội thợ săn xác sống cố định lớn nhỏ, họ không đồng ý, Ngô Diệp vẫn có khối đội để nâng đỡ. Chèo thuyền ngược nước không tiến ắt lùi, đến lúc đó, họ sẽ không ngồi vững vị trí hiện tại nữa.
Đây là một âm mưu công khai mà tất cả những người ngồi đây đều không thể từ chối. Biết rõ mục đích của đối phương mà vẫn phải ngoan ngoãn đưa đầu ra cho người ta chém cảm giác thực sự không dễ chịu.
Nhưng Ngô Diệp đường đường chính chính bày ra mục đích như vậy, chứ không phải một mực chèn ép, bóc lột họ hay ngấm ngầm giở trò mưu mô không đưa ra ánh sáng được lại khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng kính phục.
Dù sao đi nữa, họ vẫn hy vọng người quang minh lỗi lạc như Ngô Diệp làm thành chủ hơn, phải không?
Văn phòng im lặng một lúc, Hứa Nham mở lời trước, nâng ly rượu trên bàn lên uống cạn một hơi: “Cảm ơn Ngô thiếu nâng đỡ, sau này Hứa Nham tôi nhất định duy thiên lôi sai đâu đánh đó!”
Chín người còn lại vừa thầm mắng Hứa Nham quá xảo quyệt quá không ra gì, vừa vội vàng nâng ly rượu lên, nhao nhao bày tỏ thái độ.
Ngô Diệp và Tần Vô Hoa cũng nâng ly, chạm cốc xong, uống cạn rượu vang trong ly, cười nói: “Tôi đảm bảo, chỉ cần sự hợp tác của chúng ta luôn vui vẻ, tương lai các anh nhất định sẽ không hối hận về quyết định ngày hôm nay.
Bản đồ chi tiết phố Bắc Uẩn tôi đã bảo Quý Tường chuẩn bị xong, khu vực phân chia cho mỗi người cũng đã đánh dấu trên bản đồ, tôi thực tâm hy vọng mỗi đội các anh đều có thể lớn mạnh, chứ không phải để các anh đấu đá nội bộ.
Làm cho tốt, tầm nhìn xa một chút, huyện Thanh Mân chỉ là bắt đầu thôi.”
Lời này của Ngô Diệp vừa là khích lệ vừa là cảnh cáo, cậu quả thực muốn thông qua việc thu phục và bồi dưỡng mười đội thợ săn xác sống mạnh nhất trong thành để đạt được mục đích thu gom thế lực thợ săn xác sống trong thành từ đó củng cố sự thống trị của mình.
Mạt thế mạng người rẻ mạt nhưng muốn xây dựng một căn cứ lớn không có người sao được? Hơn nữa, cậu muốn thu hút người sống sót từ các khu dân cư khác đến Lam Thành, ai biết được đến là cá con hay cá mập lớn?
Không muốn bị người ta dễ dàng nuốt chửng thì phải lớn mạnh trước một bước, nắm chắc cục diện trong tay.
Lúc này, nhóm Hứa Nham vẫn chưa thực sự hiểu ý nghĩa thực sự của câu “huyện Thanh Mân chỉ là bắt đầu” mà Ngô Diệp nói, đợi khi họ xông vào huyện Thanh Mân mới phát hiện --
Mẹ kiếp, họ chắc chắn đang nằm mơ phải không? Tang thi trong huyện thành sao có thể ít như thế lại còn dễ giết như thế?!
Lúc này, nhóm Hứa Nham mới thực sự hiểu ý của Ngô Diệp -- một người nếu có thể dọn sạch phần lớn tang thi cấp cao trong huyện thành để họ đánh chiếm một huyện Thanh Mân, lo gì không đánh chiếm được các huyện thành khác!
Ngày 12 tháng 1 năm 2015.
Hai năm sau mạt thế, đối với đại đa số người sống sót là một ngày bình thường lại tràn ngập giết chóc sợ hãi tuyệt vọng nhưng đối với Lam Thành, thậm chí đối với cả mạt thế đều có ý nghĩa vạch thời đại.
Vì ngày này, một căn cứ cỡ trung do người sống sót bình thường thành lập và cấu thành đã thành công thu hồi huyện thành. Dưới lớp mây mù dày đặc của mạt thế, cuối cùng cũng có tia nắng hy vọng đầu tiên phá kén chui ra.
Quá trình tấn công toàn diện huyện Thanh Mân diễn ra suôn sẻ như dự kiến, tất nhiên, suôn sẻ không có nghĩa là không có hy sinh và cái chết.
Ngô Diệp không thể cung cấp vắc-xin virus D cho những người không cấy Trung Tâm Phù, địa hình trong huyện thành phức tạp, bất cứ ngóc ngách nào cũng có thể có tang thi lao ra, những đội thợ săn xác sống mua hoặc thuê máy báo động tang thi còn đỡ hơn một chút, không có thì tỷ lệ thương vong cao hơn nhiều so với ở khu vây săn.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 205: Đánh chiếm huyện thành (hạ) - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
