Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 198: Ra oai - 2
Ngô Diệp đợi vết thương của Triệu Quân hoàn toàn ổn định mới rời đi, lần này trở lại, Triệu Quân đã hoàn toàn tỉnh táo.
Sau khi được Ngô Diệp dùng dị năng điều trị, bản thân gã lại là cao thủ ngoại gia, nền tảng sức khỏe rất tốt, hiện đã chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng VIP thường.
Khi Ngô Diệp đến, gã đang nằm trên giường trừng mắt nhìn nhau với Thẩm Thông, sắc mặt vẫn hơi nhợt nhạt nhưng tinh thần trông khá tốt.
Triệu Trình Viễn đã về nước Z tọa trấn, tiện thể lôi cổ hung thủ ra báo thù cho con trai, trong bệnh viện chỉ còn lại thân tín của Triệu Quân. Ngô Diệp và Bàng Chí đến bệnh viện, Thẩm Minh thông báo một tiếng, Triệu Quân vội mời Ngô Diệp vào.
Có một số chuyện gã cần nói chuyện riêng với Ngô Diệp, những người khác thức thời rời khỏi phòng bệnh.
“Ngô thiếu, lần này may mà có cậu, ơn cứu mạng không lời nào cảm tạ hết được, sau này có việc gì cần đến Triệu Quân tôi, cứ việc mở lời, tôi và nhà họ Triệu nguyện ý làm trâu làm ngựa.”
Nếu Ngô Diệp thực sự là đệ tử thân truyền của người đó, dù phải trả giá thế nào để lôi kéo cậu cũng đáng.
Ngô Diệp chẳng khách sáo:
“Không cần sau này, giờ tôi có việc muốn nhờ anh đây.”
Ân tình cái thứ này, không dùng ngay thì quá hạn mất hiệu lực, con người luôn giỏi quên hơn là nhớ. Quay đi quay lại đợi người ta khỏi bệnh hết đau, thời gian trôi qua, ai còn nhớ anh đã góp sức gì?
Triệu Quân không sợ Ngô Diệp đưa ra yêu cầu chỉ sợ Ngô Diệp không có gì cầu, gã cười nói: “Ngô thiếu cứ việc sai bảo.”
Ngô Diệp gật đầu cười:
“Thái tử Triệu quả nhiên sảng khoái, vậy tôi nói thẳng nhé. Thời gian tới tôi có việc phải làm, tôi hy vọng anh có thể cử người âm thầm bảo vệ ba mẹ và em trai tôi. Lương thưởng của người được cử đi tính cho tôi.”
Chuyện xảy ra với Ngô Ly, Ngô Diệp tuyệt đối không cho phép xảy ra lần thứ hai. Và chuyện này cũng nhắc nhở cậu -- cậu quan tâm đến gia đình vẫn còn quá ít, sức mạnh bảo vệ gia đình quá nhỏ.
Mấy tên côn đồ chưa ra khỏi trường học đã dám trấn lột A Ly giữa đường, đổi lại là người khác thì sao? Cậu hiện tại qua lại với Triệu Quân, Victor...
những người trong thế giới ngầm ngày càng nhiều, sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ nhiều hơn trong thế giới không ánh sáng đó, cậu lại không thể lúc nào cũng ở bên cạnh gia đình, an toàn của gia đình buộc phải đưa vào lịch trình.
Trong thời gian ngắn, cậu không thể tập hợp được lượng lớn cao thủ như ở Lam Thành, chỉ có thể tạm thời nhờ Triệu Quân giúp đỡ.
Triệu Quân không ngờ Ngô Diệp lại đưa ra yêu cầu như vậy, đối với gã đây chẳng khác nào buồn ngủ gặp chiếu manh.
Ngô Diệp giao an toàn của gia đình cho gã chứng tỏ điều gì, chứng tỏ Ngô Diệp rất tin tưởng gã. Gã vốn còn đang nghĩ cách lấy lòng Ngô Diệp, giờ chỉ cần làm tốt việc này còn có ích hơn làm bao nhiêu việc khác!
“Ngô thiếu khách sáo quá, lát nữa tôi bảo Thẩm Minh chọn mấy người giỏi đưa cho cậu xem, nếu cậu thấy được, sau này để họ đi theo cậu, sống chết đều nghe lệnh Ngô thiếu.”
Ngô Diệp sảng khoái gật đầu:
“Được. Ngoài ra tôi còn muốn nhờ anh giúp một việc nữa.”
Ngô Diệp cố ý hạ thấp giọng:
“Giúp tôi rửa một lô vàng và trang sức, giá cả anh cứ đưa ra hợp lý là được. Thương trường như chiến trường, phần tiền anh đáng được hưởng, không cần khách sáo với tôi.”
Triệu Quân thấy vẻ mặt Ngô Diệp trịnh trọng, biết là con số không nhỏ, không vòng vo hỏi thẳng: “Ngô thiếu muốn rửa bao nhiêu hàng?”
“6 tấn vàng, 1 rương trang sức.”
Có lẽ chỉ có siêu đại gia như Ngô Diệp mới dám mở miệng tính vàng bằng tấn, trang sức bằng rương. Trong lòng Ngô Diệp cũng đã ước tính con số, lô hàng này bán đi, dù Triệu Quân có cắt phế cao đến đâu, ít nhất cậu cũng thu về được mười tỷ.
Có số tiền này lót tay, không lo sự nghiệp bên này không triển khai được, cậu rất tin tưởng vào ông già bà già nhà mình.
Dù Triệu Quân là người từng trải, lúc này cũng bị khí thế hào phóng “Trời lạnh rồi cho Vương thị phá sản đi” của Nhị thiếu gia làm cho chấn động nhẹ, gã suy nghĩ một chút rồi nói việc nào ra việc nấy:
“Hàng hơi nhiều, bên tôi nuốt trôi cần chút thời gian. Ngoài ra số tiền này có thể không về một lần được, tốt nhất ở giữa có bước trung chuyển.”
Ngô Diệp nói:
“Chuyện trung chuyển anh không cần lo, bên tôi sẽ sắp xếp, bên anh chỉ cần chuyển tiền vào một số tài khoản công ty và cá nhân tôi chỉ định là được. Cụ thể, sau này tôi sẽ bảo Bàng Chí liên hệ bàn bạc với người của anh.”
Lợi dụng những thông tin thân phận giả này, đăng ký một số công ty ma ở nước ngoài kiềm chế lẫn nhau, có khối cơ hội để số tiền này từ từ nổi lên mặt nước, đường hoàng cho cậu sử dụng.
Chính vì những việc này giao cho người ngoài làm Ngô Diệp không yên tâm, cha mẹ hai người lại không lo xuể, Ngô Diệp mới quyết tâm kéo Bàng Chí vào phe mình. Nói cho cùng, nền tảng của cậu ở thế giới này vẫn còn quá nông, trong tay quá thiếu nhân tài.
Ở thế giới này muốn chiêu mộ nhân tài trung thành tuyệt đối không dễ, không giống vị diện tang thi, chút lương thực, chút thịt, chút thù lao bèo bọt là có thể trói chặt người sống sót bình thường.
Thế giới này không có áp lực nay sống mai chết, bên ngoài cám dỗ quá nhiều, tuyển chọn bồi dưỡng nhân tài trung thành đáng tin cậy vẫn phải đi từng bước một từ từ.
Triệu Quân nghe Ngô Diệp nói vậy thì hoàn toàn yên tâm, hẹn đợi gã khỏe lại về nước xem hàng xong sẽ báo giá cho Ngô Diệp.
Chuyện bán vàng coi như tạm thời xong xuôi, Ngô Diệp và Bàng Chí nghỉ ngơi ở khách sạn một đêm, sáng sớm hôm sau đi máy bay về nước.
Trong nước, đặc biệt là thành phố H, nhà Âu Dương, nhà họ Bàng, hai gia tộc hoàn toàn có thể gọi là hào môn trong mắt người thường, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi liên tiếp lộ ra bê bối.
Âu Dương Chính sau khi tỉnh lại trong bệnh viện, vốn định làm con rùa rụt cổ một thời gian đợi sóng gió qua đi, nào ngờ quan hệ công chúng của tập đoàn hoàn toàn không có hiệu quả, ngược lại cùng với sự can thiệp của một thế lực bí ẩn, vũng nước càng khuấy càng đục.
Tập đoàn Âu Dương vốn là công ty niêm yết, tình hình phức tạp hơn tập đoàn Ngô thị trước kia nhiều, sau khi cổ phiếu ngừng giao dịch, Ủy ban Chứng khoán vốn có quan hệ khá tốt với tập đoàn Âu Dương thế mà lại đòi điều tra triệt để.
Không ít công ty niêm yết ở nước Z đều có chút mờ ám không thể đưa ra ánh sáng, tập đoàn Âu Dương đương nhiên không ngoại lệ.
Chuyện còn chưa xong, bên Ủy ban Chứng khoán đang chuẩn bị thì một kế toán của tập đoàn Âu Dương bất ngờ nhảy lầu tự tử. Lần này thì hay rồi, đến cả cơ quan tư pháp cũng vào cuộc.
Các cổ đông mua cổ phiếu tập đoàn Âu Dương phát điên, không ít người chạy đến dưới tòa nhà tập đoàn Âu Dương biểu tình đòi quyền lợi, tập đoàn Âu Dương giờ đừng nói đến chuyện phát triển khu công nghiệp cũ gì đó, mấy dự án bất động sản đang xây dựng đều đối mặt với nguy cơ ngừng thi công.
Một khi ngừng thi công, có thể tưởng tượng được những chủ nhà đã trả trước tiền nhà chắc chắn sẽ ăn tươi nuốt sống người của tập đoàn Âu Dương.
Ban đầu chỉ là Ngô Diệp ngẫu hứng tung video nhạy cảm của Âu Dương Chính, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, phát triển đến hiện tại, tập đoàn Âu Dương thế mà đã đến mức sắp sụp đổ, lộ rõ vẻ suy tàn.
Âu Dương Chính lần này hết đường làm rùa rụt cổ, hội đồng quản trị bỏ phiếu tập thể bãi miễn chức chủ tịch của ông ta, Âu Dương Hinh lâm nguy nhận mệnh.
Cô ta cuối cùng cũng được ngồi vào vị trí mơ ước bấy lâu trước thời hạn, tiếc là dưới mông cô ta không phải chiếc ghế ông chủ êm ái mà là một ngọn núi lửa đang hoạt động có thể phun trào bất cứ lúc nào.
Ngô Sâm vốn còn định đục nước béo cò, kiếm thêm ít cổ phiếu tập đoàn Âu Dương, thuận lợi vào hội đồng quản trị từ đó từng bước tằm ăn rỗi nuốt chửng tập đoàn Âu Dương.
Hắn nhân lúc cổ phiếu tập đoàn Âu Dương lao dốc, rủ rê hai ông cậu, một hơi ném 3,5 tỷ vào đó.
Vì kéo giá cổ phiếu tập đoàn Âu Dương lên trong thời gian ngắn còn được Âu Dương Hinh cảm ơn rối rít, nào ngờ quay đi quay lại, tiền của hắn và các cậu hắn sắp biến thành giấy vụn.
Sự việc phát triển có vẻ không đúng lắm.
Đợi vài ngày sau, tin tức thị trưởng mới nhậm chức thành phố H bị đình chỉ công tác điều tra truyền ra, một đám hiểu chuyện của tập đoàn Âu Dương bao gồm cả Ngô Sâm mới toanh, đồng loạt liệt trên ghế, trong đầu mọi người chỉ có hai chữ: Toang rồi.
So với tập đoàn Âu Dương náo loạn cả thành phố, chuyện nhà họ Bàng có vẻ hơi nhỏ nhặt. Chỉ có Bàng Quốc Hoa đối mặt với cảnh sát đột ngột tìm đến cửa, có cảm giác trời sập xuống.
Ông ta chỉ muốn ly hôn thôi mà, sao lại dính líu đến nhiều chuyện thế này. Lần này không phải toi rồi chứ?
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 198: Ra oai - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
