Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 196: Chữa trị - 2
Ngô Diệp cười khẽ: “Được, có câu này của Triệu lão là tôi yên tâm rồi. Đã Triệu lão tin tưởng tôi, lát nữa cho tôi một phòng phẫu thuật yên tĩnh, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực cứu anh Triệu.”
Trong lòng Triệu Trình Viễn nhen nhóm tia hy vọng, khuôn mặt căng thẳng giãn ra đôi chút: “Không thành vấn đề.”
Các bác sĩ của bệnh viện đều cho rằng Triệu Trình Viễn và Ngô Diệp đang làm bậy, Triệu Trình Viễn không nói hai lời ký ngay giấy miễn trách nhiệm dưới sự chứng kiến của luật sư bệnh viện.
Mấy chuyên gia hàng đầu của bệnh viện thấy Ngô Diệp trông như trẻ vị thành niên đều lắc đầu, có người tính tình thẳng thắn mắng thẳng Ngô Diệp là kẻ lừa đảo còn đòi Ngô Diệp xuất trình giấy phép hành nghề y.
Ngô Diệp lười để ý đến ông ta, bệnh viện thấy Triệu Trình Viễn kiên quyết, đằng nào cũng đã ký giấy miễn trách nhiệm, có chuyện gì cũng không trách được họ.
Cũng có một số ít người tò mò, chẳng lẽ thiếu niên đến từ phương Đông này thực sự có thuật hồi sinh?
Trong mắt nhiều người nước ngoài, họ hoàn toàn không thể hiểu nổi thuốc Đông y, châm cứu nhưng thực tế đã chứng minh, những phương pháp chữa trị cổ xưa này trong một số trường hợp thực sự có hiệu quả kỳ diệu.
Khi những người này đứng trước màn hình giám sát chờ đợi xem kịch hay, Ngô Diệp trực tiếp lấy mấy cái khăn tắm, che kín tất cả camera trong phòng phẫu thuật không sót cái nào.
Nhờ hệ thống xác nhận không còn sót cái nào, Ngô Diệp đứng trước mặt Triệu Quân, vén chăn mỏng trên người gã ra, tháo băng gạc quấn kín nửa thân trên như xác ướp.
Trước khi máu chảy ra, Ngô Diệp đặt hai tay lên vết thương của gã, vận dụng dị năng chữa trị.
Một màng nước tỏa ánh sáng trắng nhanh chóng bao phủ toàn thân Triệu Quân, một luồng năng lượng dịu dàng mà mạnh mẽ theo vết thương đi vào cơ thể gã, nội tạng bị tổn thương trong cơ thể Triệu Quân lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, bừng lên sức sống dưới sự bao bọc của ánh sáng trắng.
Vài phút sau, Ngô Diệp hỏi hệ thống:
[Giờ anh ta chắc không chết được đâu nhỉ?]
Dị năng hiện tại của Ngô Diệp ít nhất có thể giúp Triệu Quân hồi phục tám phần nhưng như thế thì quá kinh người, Ngô Diệp còn muốn làm người khiêm tốn, cái gì nên thể hiện, cái gì không nên cậu tự có chừng mực.
Hệ thống: [200 điểm tích lũy, 2 tinh hạch đỏ.]
Nhị thiếu gia: [... Đồ tham tiền, tao phục mày thật đấy. Mày tự trừ đi, tinh hạch lát nữa tao đưa.]
Hệ thống mãn nguyện, kiệm lời như vàng: [Không chết được.]
Ngô Diệp buông tay, thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại khó xử, đống băng gạc này cậu chịu chết không biết quấn.
Thấy vết thương của Triệu Quân rỉ máu, Ngô Diệp dốc toàn lực giải ph*ng t*nh thần lực để mình trông có vẻ xanh xao yếu ớt một chút, sau đó ấn chuông báo động trong phòng phẫu thuật, nhân viên y tế chờ bên ngoài nghe tiếng lập tức ùa vào.
Thấy Triệu Quân nằm trên bàn mổ người đầy máu, các chuyên gia vốn đã không hài lòng với Ngô Diệp cau mày đến mức kẹp chết được con ruồi.
Ngô Diệp chẳng thèm để ý đến họ, giả bộ bước đi loạng choạng ra khỏi phòng phẫu thuật, tháo khẩu trang ném vào thùng rác bên cạnh nói với Triệu Trình Viễn và mọi người:
“Không sao rồi.”
Ngô Diệp mặc kệ họ kinh ngạc hay vui mừng, bảo thẳng Thẩm Minh đưa mình đi nghỉ ngơi.
Thẩm Minh đã đặt sẵn phòng khách sạn cao cấp gần bệnh viện, đích thân đưa Ngô Diệp và Bàng Chí qua đó.
Bàng Chí đợi người trong phòng đi hết mới lấy hết can đảm hỏi Ngô Diệp: “A Diệp, cậu cứu sống Triệu Quân thật à?”
Ngô Diệp nhếch mép: “Anh ta vốn đã chết đâu, thôi, mày đừng lo lắng nữa, đi ngủ một giấc cho ngon. Đợi mai mày tỉnh dậy, mày sẽ thấy một thế giới hoàn toàn mới mở ra trước mắt.”
Bàng Chí: “A Diệp.”
Nhị thiếu gia vẫn giữ nụ cười cao thâm khó lường: “Hả?”
“Không làm màu thì chết à?”
“... Thằng béo chết tiệt tin không ông đấm chết mày!”
“Có giỏi thì đấm đi... Á, mày đấm thật đấy à? Đồ khốn không được đấm vào khuôn mặt đẹp trai của tao...”
Mặc dù Ngô Diệp có vẻ không đáng tin cậy nhưng sau khi được cậu chữa trị, cơ thể Triệu Quân như được tiêm vào năng lượng sống, các chỉ số đều tốt lên một cách kỳ diệu.
Đến nửa đêm, Triệu Quân thậm chí còn tỉnh táo lại một hai phút, gã tưởng mình hồi quang phản chiếu, nắm chặt tay Thẩm Thông, cuối cùng cũng nói ra những lời chôn giấu trong lòng bao năm nay.
Ngoài Thẩm Thông luống cuống tay chân ra, những người khác bao gồm cả ông cụ Triệu đều tỏ vẻ đã biết từ lâu. Qua chuyện này, ông cụ Triệu thở dài một hơi, cuối cùng quyết định không can thiệp vào chuyện của lớp trẻ nữa.
Con trai bình an vô sự là tốt hơn tất cả.
Rất nhanh, sau khi kiểm tra chi tiết, bác sĩ tuyên bố Triệu Quân tạm thời qua cơn nguy kịch, trái tim treo lơ lửng của Triệu Trình Viễn và nhóm Thẩm Thông cuối cùng cũng hạ xuống.
“Chuẩn bị một phần hậu lễ, ngày mai tôi đích thân đến cảm ơn Ngô Diệp.” Triệu Trình Viễn nói với Thẩm Minh.
“Vâng!”
Thẩm Minh nhận lời, lần này anh ta thực sự đã cược đúng.
Là một thuộc hạ trung thành và thông minh, Thẩm Minh không cần Triệu Trình Viễn mở lời, toàn bộ tư liệu về cuộc đời Ngô Diệp, người thân bạn bè của cậu mà họ tra được đều được đưa đến tay Triệu Trình Viễn.
Triệu Trình Viễn xem xong tư liệu về Ngô Diệp ngay trong đêm, đáy mắt lóe lên tia sáng:
“Thằng nhóc khá lắm, giấu kỹ thật. Cậu ta... liệu có phải là đệ tử của người đó không?”
Triệu Trình Viễn không biết nghĩ đến điều gì, chìm vào trầm tư. Một lúc sau, ông gọi liền mấy cuộc điện thoại. Một số người nhận lệnh bắt đầu hành động, một số người nhận được tin tức bắt đầu kích động.
Một vòng tròn nhỏ hẹp, vì một người trẻ tuổi hoàn toàn xa lạ mà sôi sục.
Bên kia đại dương, Bàng Quốc Hoa lần này quyết tâm ly hôn với vợ cả, cứ tưởng mọi sự đã đâu vào đấy, nào ngờ có một nhóm người đang điều tra tài sản ông ta tẩu tán và che giấu, các bằng chứng ngoại tình cũng như bằng chứng trốn thuế, vi phạm pháp luật của ông ta.
Giả Lệ Quyên sau khi được Hà Uyển Thục khuyên giải, cuối cùng cũng đau lòng quyết định rời bỏ gã đàn ông tồi tệ đó, sau này sống tốt cùng con trai.
Điều thực sự khiến bà hạ quyết tâm là Ngô Dung nói với bà, sau này sẽ dẫn dắt Bàng Chí làm việc cho ông.
Còn về nhà họ Âu Dương, vốn đã bị Ngô Diệp quấy cho rối tung rối mù, sau khi một thế lực bí ẩn can thiệp, nhanh chóng lôi ra thêm nhiều chuyện, nhiều thế lực muốn chia phần nổi lên mặt nước, tập đoàn Âu Dương hoàn toàn nổ tung.
Cổ phiếu của họ bắt đầu lao dốc không phanh, ngừng giao dịch.
Âu Dương Hinh vốn cứng rắn dần hoảng loạn, lần đầu tiên cô ta tỏ ra yếu đuối trước mặt Ngô Sâm: “A Sâm, lần này anh nhất định phải giúp em.”
Trên khuôn mặt tuấn tú nho nhã của Ngô Sâm nở nụ cười trấn an, đôi mắt sau cặp kính sâu thẳm lạ thường, hắn v**t v* mái tóc xoăn được chăm sóc kỹ lưỡng của Âu Dương Hinh, dịu dàng cười nói:
“Yên tâm, chúng ta nhất định sẽ vượt qua khó khăn này.”
Nước nhà Âu Dương rốt cuộc là bị ai khuấy đục? Nhưng mà, đục cũng tốt.
Rủi ro và lợi ích luôn song hành, Ngô Diệp đang ngồi trên xe đến trường A Ly, vẫn chưa biết mình lần này đã làm được một vụ làm ăn “một vốn bốn lời”.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 196: Chữa trị - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
