Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 184: Kết đồng minh - 1


Biệt thự? Siêu xe? Trang sức? Hàng hiệu? Mạt thế rồi mà còn khoe mấy thứ này thì quê quá, giờ mốt là khoe thú khế ước cơ!


Cận vệ thành chủ mỗi người một con sói biến dị, ngầu hơn mấy cái dàn siêu xe đắt tiền trước mạt thế gấp trăm lần, đi đến đâu cũng có một đám người vây quanh nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị hận, sáng chói mù mắt luôn.


Sói biến dị giá niêm yết từ 4 vạn đến 10 vạn tinh hạch một con, đại gia bình thường đúng là không mua nổi. Nhìn khắp cả Lam Thành, chỉ có cận vệ thành chủ mới chịu chơi như vậy.


Ngay cả đội trưởng mấy đội thợ săn xác sống có thế lực trong thành cũng chỉ biết đứng nhìn mà thèm nhỏ dãi.


Giống như trước mạt thế mua được xe mà không nuôi nổi xăng, sói biến dị mỗi ngày ăn thịt sống cũng phải hai ba mươi cân, hai ba mươi cân thịt lợn thường giá cũng mấy trăm tinh hạch rồi.


Chỉ cho ăn thịt thôi chưa đủ còn phải cung cấp tinh hạch cho sói biến dị tiến hóa lại là một khoản chi lớn. Thú biến dị sau khi kết khế ước đều phải đăng ký còn phải đóng thuế cư trú theo ngày như người.


Thú biến dị chiến đấu mạnh thật nhưng tuyệt đối không mạnh đến mức đó, họ cầm súng bắn nhau với tang thi một ngày cũng chẳng kiếm được 1000 tinh hạch, thú biến dị làm sao làm được?


Tính kỹ thì nuôi thú khế ước chẳng khác gì nuôi ông tổ sống.



Nuôi không nổi thú biến dị ăn thịt, một số người chuyển mục tiêu sang thú biến dị ăn cỏ. Không thấy con thỏ biến dị nhà Ngô thiếu trấn áp cả quân đoàn sói biến dị sao? Ngầu lòi luôn!


Tất nhiên những người này chưa thấy lúc Thỏ đại ca ăn thịt, nếu không họ nghĩ cái thân hình béo tròn như quả bóng đó chỉ ăn cỏ mà ra được à? Thế nên mới bảo, mấy người này ngây thơ quá!


Dù biết một người cả đời chỉ được khế ước một con thú biến dị, một số người không kìm được vẫn bỏ tiền khế ước vài con thú biến dị ăn cỏ loại nhỏ, nhờ hiệu ứng “ngôi sao” không đáng tin cậy của Thỏ đại ca, mấy con thỏ biến dị trong khu chăn nuôi được bán với giá từ một nghìn đến vài nghìn tinh hạch.


Thú biến dị rõ ràng thông minh hơn động vật thường, mấy con thỏ biến dị đó tuy không tinh ranh bằng Thỏ đại ca nhưng đi theo Thỏ đại ca cũng học được tuyệt chiêu bán moe, dỗ mấy nữ dị năng giả vui vẻ ra mặt, chẳng thấy lỗ chút nào.


Còn chuyện người khế ước thỏ biến dị toàn là nữ dị năng giả, Nhị thiếu gia cho rằng đây tuyệt đối là lịch sử đen tối, ai nhắc lại ném cho tang thi ăn!


“Ngô thiếu, tôi muốn đặt trước một con sói biến dị hệ Kim được không?” Trong vô thức, Phùng Vũ đã đặt Ngô Diệp ở vị trí khá cao, lời nói lộ rõ vẻ tôn trọng.


Ngô Diệp cười nói:


“Chuyện này có gì khó? Tuy nhiên, bên chúng tôi không biết bao giờ mới có hàng lại, anh quan hệ rộng, nếu anh kiếm được thú biến dị hệ Kim ở khu dân cư khác, có thể mang đến đây, tôi cho người giúp anh khế ước, anh tùy ý trả chút tiền công cho họ là được.”


Hiện tại ở khu dân cư Lam Thành, người nắm được bí quyết khế ước thú biến dị thực sự chỉ có Lý Hạ Tri, anh ta đã dạy cho mấy đồ đệ, mấy người đó đã biết cách chải chuốt năng lượng cho thú biến dị.



Quá trình không quá phức tạp, chỉ cần kiên nhẫn, thời gian và kỹ năng.


Ngoài việc được hưởng phần trăm theo giá bán thú biến dị, thông qua việc giúp thú biến dị chải chuốt năng lượng tinh hạch kết thú hạch, các cận vệ cũng hiểu sâu hơn về tu luyện dị năng, không ít người nhờ đó mà nâng cao tu vi.


Cận vệ dưới trướng Ngô Diệp ai nấy đều là tiểu đại gia, chẳng để ý chút thù lao cỏn con của khu chăn nuôi, họ quan tâm đến những cảm ngộ thu được trong quá trình làm nhiệm vụ, phát hiện có lợi cho việc tu hành, không cần Ngô Diệp ra lệnh, rảnh rỗi là tự giác đến khu chăn nuôi giúp đỡ.


Phùng Vũ thăm dò: “Vậy thủ hạ của tôi có thể làm vậy được không? Về thù lao, Ngô thiếu cứ yên tâm, tôi tuyệt đối không để ngài khó xử đâu.”


Ngô Diệp nghĩ ngợi, uống ngụm trà nhuận giọng rồi nói: “Anh Phùng, anh em mình cần gì khách sáo thế? Bên anh cứ việc tìm thú biến dị, tôi cho người giúp các anh làm là được. Có điều, anh Phùng, anh có nghĩ đến chuyện kinh doanh thú biến dị không?”


Phùng Vũ kinh ngạc nhìn Ngô Diệp, nén sự kích động trong lòng, bình tĩnh hỏi: “Ngô thiếu, ý ngài là sao?”


Ánh mắt Ngô Diệp trở nên thâm sâu, ra vẻ cao siêu khó lường, âm thầm like cho mình một cái trong lòng sau đó nói:


“Anh Phùng có thể chưa biết, dị năng giả sau khi khế ước thú biến dị, không chỉ có thêm một trợ thủ đắc lực mà còn có thể san sẻ gánh nặng khi hấp thụ lượng lớn năng lượng tinh hạch. Nói đơn giản là có thú khế ước, dị năng giả gặp tình huống khẩn cấp có thể dốc toàn lực hấp thụ năng lượng tinh hạch với cái giá nhỏ nhất.”


Phùng Vũ nghe mà trợn mắt há hốc mồm, lần đầu tiên gã biết thú khế ước còn có tác dụng này.



Ngô Diệp hài lòng nhìn sắc mặt Phùng Vũ trở nên nghiêm trọng, cậu tiếp tục nói:


“Bí mật về thú khế ước hiện tại chỉ có Lam Thành chúng tôi nắm giữ nhưng Lam Thành đất chật người nghèo, dị năng giả tích lũy không nhiều, thú biến dị chất lượng cao cũng ít. Tôi muốn để nhiều dị năng giả sở hữu thú khế ước hơn, lớn mạnh thực lực dị năng giả, không biết anh Phùng có muốn hợp tác không.”


Ngô Diệp và Tần Vô Hoa đều biết rõ thú khế ước là một miếng bánh lớn, họ càng rõ với thực lực hiện tại của Lam Thành, muốn nuốt trọn miếng bánh này một mình chỉ có nước nghẹn chết.


Lam Thành hiện tại nhiều mặt mới bắt đầu, chưa thể tự chủ hoàn toàn, tuyệt đối không thể vì chuyện thú khế ước mà thu hút sự chú ý và phong tỏa của các bên.


Thú khế ước đúng là một hạng mục kiếm tiền rất tốt nhưng so với vắc-xin virus D quý giá, thiết bị chuyển đổi năng lượng tinh hạch thì chẳng là gì cả.


Ngô Diệp không cam lòng để người khác dễ dàng lấy đi thành quả nghiên cứu, lợi ích là phụ, chủ yếu là sẽ tạo thói quen xấu cho một số người khiến họ nghĩ Lam Thành là nơi muốn gì được nấy thì hỏng bét.


Một mình cậu không nuốt trôi cả miếng bánh, lúc này rất cần một đồng minh mạnh mẽ. Ngô Diệp vẫn luôn giấu chuyện thú khế ước, ngay cả bên cận vệ cũng không nói nhiều, mãi đến mấy hôm trước mới thực sự đưa chuyện này ra ánh sáng.


Đúng vậy, Phùng Vũ chính là đồng minh mà cậu và Tần Vô Hoa nhắm trúng.


Nhà họ Phùng ở Thủ đô, một trong mười quân phiệt lớn, xếp hạng trung lưu, kín tiếng nhưng có thực lực không thể lay chuyển. Phùng Vũ có thể làm mưa làm gió ở các khu dân cư lớn nhỏ khắp cả nước chính là nhờ dựa hơi nhà họ Phùng.


Nhiều người tưởng Phùng Vũ là con cháu dòng thứ nhà họ Phùng ở Thủ đô nhưng nếu gã thực sự chỉ là một con cháu dòng thứ không quan trọng, cao tầng thế lực phức tạp ở các khu dân cư lớn làm sao nể mặt gã đến thế, gã làm sao có thể tùy tiện mang nhiều vật tư khan hiếm ra khỏi Thủ đô như vậy?



Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 184: Kết đồng minh - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...