Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 180: Cứu viện nguyên thủy (hạ) - 1


Đây là một bầy sói toàn là sói biến dị, cùng với quá trình tiến hóa, mũi và tai của chúng trở nên vô cùng thính nhạy, chúng phát hiện bên ngoài có rất nhiều thú hai chân.


Không phải loại quái vật điên cuồng không ăn được kia mà là loại có thể làm thức ăn.


Bầy sói không kìm nén được sự hưng phấn nhanh chóng trở nên xao động, chỉ có sói khổng lồ và vài con sói biến dị cấp ba khác nhạy bén cảm nhận được mối đe dọa nồng nặc. Chúng gầm nhẹ một tiếng, bầy sói nhanh chóng yên lặng trở lại.


Sói khổng lồ đã bắt đầu có trí tuệ, nó nhìn tảng đá lớn chặn trước hang sói, đôi mắt xanh lục ánh lên vẻ lo lắng mang chút tính người.


Bên ngoài có ba con thú hai chân rất mạnh, không, không đúng còn có một con... thỏ rất mạnh nữa.


Ngô Diệp ra hiệu dừng lại: “Dừng lại hết, trong đường hầm có gì đó.”


Mọi người đồng loạt im lặng, bỏ dụng cụ đào đất trong tay xuống, căng thẳng nắm chặt súng, cảnh giác nhìn xung quanh.



“Người của đội cận vệ theo tôi vào trong, những người khác ở lại cửa hang!” Ngô Diệp nói xong đá vào mông Thỏ đại ca một cái, Thỏ đại ca lăn hai vòng, dưới ánh mắt “hung dữ” của chủ nhân, vạn bất đắc dĩ đi vào đường hầm.


Đường hầm rất tối, bốn bề toàn là vách đá, chỉ đủ cho hai người đi song song, Ngô Diệp dẫn mọi người đi hơn năm trăm mét cuối cùng cũng đến trước một tảng đá lớn.


Tảng đá cực lớn, chặn kín mít cả đường hầm, xung quanh tảng đá rất sạch sẽ, không thấy dấu hiệu sạt lở nào, nhìn là biết không phải tự nhiên xuất hiện ở đó.


Bên kia tảng đá vang lên tiếng sói tru trầm thấp, âm thanh hung dữ chứa đầy sự cảnh cáo.


Chưa bắt đầu chiến đấu, về khí thế, bầy sói lên tiếng trước đã thua một bậc.


Tần Vô Hoa trầm giọng nói: “Dời tảng đá đi.”


Vài dị năng giả hệ Thổ trong đội cận vệ lập tức bước ra, vận dụng dị năng, dễ dàng biến tảng đá lớn thành những viên đá vụn nhỏ rơi vãi đầy đất.


Sau tảng đá là một hang động dung nham tự nhiên rộng hơn trăm mét vuông, dưới ánh đèn sáng trưng, bầy sói dưới sự chỉ huy của sói khổng lồ bày ra tư thế phòng thủ, bảo vệ mười mấy con sói con chưa đầy một tuổi ở giữa bầy, những con sói biến dị trưởng thành hung tợn nhìn chằm chằm nhóm Ngô Diệp, nhe răng nanh, nước miếng thèm thuồng chảy ra từ kẽ răng, chúng cụp đuôi, chân trước cào đất bất an là cảnh cáo cũng là chuẩn bị chiến đấu.



Bên này, Ngô Diệp và Tần Vô Hoa đều chưa lên tiếng, mọi người giương súng, họng súng đen ngòm nhắm vào bầy sói, đồng thời âm thầm vận dụng dị năng, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.


Hai bên rơi vào thế đối đầu vi diệu, dường như đang tích lực để một đòn tiêu diệt đối phương.


Lúc này hệ thống đột nhiên ban hành nhiệm vụ ngẫu nhiên: [Thu phục bầy sói biến dị.]


Ngô Diệp: [Mẹ kiếp, mày có thể đừng lúc nào cũng hố tao vào thời khắc quan trọng được không? Nhiều sói thế kia, mày bảo tao thu phục kiểu gì?]


Hệ thống: [...]


Ngô Diệp đảo mắt, trong lòng có ý, [Thôi kệ, mày cứ nhận nhiệm vụ giúp tao trước đi.]


Ngô Diệp hiểu biết về loài sói rất ít, chỉ biết chúng là loài động vật trung thành và trong mỗi bầy sói đều có một con sói đầu đàn.


Sói đầu đàn không chỉ có sức chiến đấu cao nhất trong bầy mà còn chịu trách nhiệm chỉ huy hành động của cả bầy, vừa là thanh kiếm vừa là bộ não của cả bầy sói.



Bắt giặc phải bắt vua trước, ánh mắt Ngô Diệp dừng lại trên người con sói khổng lồ đi đầu.


Con sói đó thực sự quá lớn, nó đứng lên gần cao bằng Ngô Diệp, thân hình to lớn đến mức đi qua đường hầm đủ cho hai người đi song song cũng hơi khó khăn, bộ lông xám không biết vì sao rụng mất vài mảng, tuy trông hơi thiếu độ bóng nhưng từ đầu đến đuôi toát ra cái gọi là khí thế vương giả.


Thỏ đại ca so với nó... Ơ, Thỏ đại ca đâu rồi?


Mẹ kiếp, cái con thỏ nhát gan đó thế mà lại trốn sau lưng cậu còn che mắt nữa chứ! Có thể mất mặt hơn được nữa không!


Ngô Diệp tức đến ngứa răng, không nghĩ ngợi đá bay nó ra ngoài.


Thỏ đại ca không ngờ chủ nhân lại tàn nhẫn thế, nhóc con khá nhanh trí, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nó cuộn tròn người lại, lăn sang bên cạnh, tránh được cái miệng máu của sói khổng lồ.


Ngay sau đó hét lên một tiếng, chỉ thấy mặt đất lóe lên tia sáng xanh băng lam, một bức tường băng cao hơn một mét vừa vặn chặn đứng một tia sét màu tím.


Tia sét chạm vào tường băng, xèo xèo vài tiếng rồi tan biến, trên tường băng xuất hiện một vết nứt nhỏ, Thỏ đại ca phì phì hai cái, vài tia sáng xanh lóe lên, tường băng khôi phục như cũ.



Thỏ đại ca rất thạo đạo lý bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, thấy sói biến dị khổng lồ dường như không làm gì được nó, gan lập tức to lên, quăng sạch nỗi sợ hãi khắc cốt ghi tâm của động vật ăn cỏ đối với động vật ăn thịt hàng triệu năm nay ra sau đầu.


Nhóc con chít chít kêu vài tiếng, cái bộ dạng đắc ý đó dù mọi người không ai hiểu tiếng thú cũng biết nó đang khiêu khích.


Sói khổng lồ gầm lên một tiếng, một tia sét to bằng miệng bát đánh thẳng vào Thỏ đại ca.


Trong chiến đấu, Thỏ đại ca quên cả sợ hãi, chít chít kêu hai tiếng, mặt đất bỗng mọc lên vô số lưỡi dao băng, vài con sói biến dị không kịp phản ứng bị đâm thủng ruột gan, kêu gào thảm thiết ngã gục xuống đất.


Cùng lúc đó, tia sét giữa không trung lại bị tường băng chặn lại, Thỏ đại ca không hề hấn gì.


Sói khổng lồ thực sự nổi giận, đôi mắt xanh lục của nó bắt đầu ánh lên tia sáng đỏ ma quái, tia sét bao quanh người nó phát ra tiếng lách tách như ma như quỷ.


Thỏ đại ca không chịu thua kém, trên bộ lông trắng muốt hiện lên một lớp ánh sáng xanh lam u ám không ngừng nhấp nháy, nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, vách đá quanh nó phủ một lớp sương giá dày đặc.


Sói con trốn giữa bầy sợ hãi kêu la, nỗi sợ hãi bất an khiến chúng theo bản năng nép vào nhau tìm sự an ủi.


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 180: Cứu viện nguyên thủy (hạ) - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...