Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 178: Cứu viện nguyên thủy (thượng)
Trang Trường Trị là người đứng đầu Nguyên Thủy nhưng khả năng kiểm soát Nguyên Thủy lại chẳng ra sao.
Trong quy hoạch nông nghiệp, anh ta có tiếng nói rất lớn nhưng trong việc xử lý nội vụ khu dân cư, trong khu dân cư toàn họ hàng bà con cô bác bảy đời tám kiếp, quan hệ quá phức tạp, anh ta còn trẻ, lời nói chẳng có mấy trọng lượng.
Điều kiện cứu viện Ngô Diệp đưa ra không tính là hà khắc nhưng số nợ tinh hạch lớn như vậy đổ lên đầu mỗi gia đình, nhà nào đông người thì nợ đến mấy ngàn tinh hạch, trả làm sao nổi? E là mọi người sẽ không đồng ý.
Thực ra mọi người thực sự hy vọng có thể giữ lại Nguyên Thủy hoàn toàn, ban đầu anh ta cũng nghĩ vậy nhưng chuyến đi này, anh ta phát hiện tang thi lợi hại hơn nhận thức của anh ta quá nhiều, khu dân cư hoàn toàn không thể giữ được.
Trang Trường Trị do dự giây lát rồi nói: “Việc này quan trọng, tôi phải bàn bạc với họ đã.”
Ngô Diệp không hiểu chuyện này có gì phải do dự, điều kiện cậu đưa ra đã đủ rẻ rồi. Tần Vô Hoa lại có thể hiểu suy nghĩ của Trang Trường Trị, hắn lạnh lùng nhìn Trang Trường Trị trầm giọng nói: “20 phút.”
Trang Trường Trị rùng mình, mặt trắng bệch, vội gật đầu nói:
“Được! Tôi đi ngay.”
Nói xong đứng dậy bước nhanh ra khỏi văn phòng, xuống lầu tìm những người đi cùng bàn bạc. Lần này đi cùng anh ta là dân quân tự vệ do khu dân cư Nguyên Thủy thành lập, đều là lao động chính trong các gia đình, có tiếng nói trong nhà.
Chỉ cần mọi người thống nhất đồng ý phương án cứu viện của Ngô Diệp, trở về sẽ bớt đi nhiều trở ngại.
Trong văn phòng, Trang Trường Trị đi rồi, Ngô Diệp nằm ườn ra sô pha mất hết hình tượng, lầm bầm: “Thật là phiền phức chết đi được, đến lúc sinh tử rồi còn bàn với chả bạc. Điều kiện tôi đưa ra ưu đãi thế rồi, thật không biết anh ta nghĩ cái gì.”
Tần Vô Hoa vỗ vỗ đầu cậu coi như an ủi. Quý Tường nhịn một lúc, cuối cùng không nhịn được hỏi:
“Đại ca, bên Nguyên Thủy cậu định cứu thế nào?”
Khu dân cư Nguyên Thủy có hơn một vạn người, muốn giải cứu những người này khỏi vòng vây của tang thi không phải chuyện dễ dàng.
Dùng máy bay đi đường trời là một cách nhưng vấn đề là Lam Thành chỉ có hai chiếc trực thăng quân sự mua giá cao từ Thủ đô, hai chiếc máy bay cộng lại cũng chỉ chở được hai ba mươi người, đó đều là dùng để cầu cứu bên ngoài lúc nguy cấp.
Hơn nữa đường hàng không đôi khi còn không an toàn bằng đường bộ, xui xẻo gặp phải đàn chim xác sống hoặc chim biến dị thì đến một đường sống cũng không có còn nguy hiểm hơn đi đường bộ.
Ngô Diệp mất kiên nhẫn nói:
“Ngốc, không biết đào hầm à? Dù sao cũng chỉ cứu người, bỏ xe giữ tướng, hai đầu cùng đào còn sợ không thông được một đường hầm? Đường hầm đào sâu chút, người đi bên dưới, tang thi dù ngửi thấy mùi người thì làm gì được? À đúng rồi, ông đi đến Hiệp hội đăng nhiệm vụ ngay, bảo tất cả dị năng giả hệ Thổ chờ lệnh, ngoài ra tuyển thêm 500 thợ săn xác sống nguyện ý đi làm nhiệm vụ. Bên đội phòng vệ thành phố, Đại Tần, anh thấy điều bao nhiêu người là thích hợp?”
Tần Vô Hoa suy nghĩ một chút rồi nói: “Điều 1500 người chắc là đủ rồi, người nhiều quá mục tiêu lớn, ngược lại càng dễ thu hút tang thi.”
Ngô Diệp nghĩ ngợi rồi quay sang nhìn Quý Tường:
“Cứ thế đi, tôi và Đại Tần sẽ đích thân dẫn đội cận vệ đi, nhiệm vụ lần này tôi chỉ lấy 1/10 thù lao còn lại đều sung vào công quỹ Lam Thành. Thù lao của đội cận vệ tôi tự trả, những người khác ông xem mà làm, súng đạn xe cộ và dụng cụ đào đất đều do bên ông chuẩn bị.”
Lần này Quý Tường cuối cùng cũng hăng hái lên, vội gật đầu:
“Được, tôi đi chuẩn bị ngay.”
Lam Thành hiện tại thu nhập mỗi ngày không nhiều, chi tiêu lại không ít, nhiệm vụ này nếu thuận lợi hoàn thành, dù sao cũng là một khoản thu lớn. Dù tạm thời chỉ là một khoản nợ lớn, những người đó sớm muộn gì cũng phải trả nợ đúng không?
Đợi người đến địa bàn của ông ta rồi, họ còn có bản lĩnh quỵt nợ được sao?
Bên phía Trang Trường Trị, mọi người vẫn chưa hoàn hồn sau nỗi kinh hoàng lúc trước, nghe nói Lam Thành đồng ý cử người đi cứu viện, dù giá cả có hơi đắt nhưng không ai dám nói không.
Vừa nãy họ ở dưới lầu cũng không nhàn rỗi, một “cán bộ” lớn tuổi khéo léo dùng một gói thịt khô nhỏ nhà làm dò hỏi được tình hình đại khái của Lam Thành.
“Bên Lam Thành có khu trồng trọt, làm công trả nợ trong khu trồng trọt bao ăn ở, một ngày có thể trừ 3 đến 10 tinh hạch nợ. Người của chúng ta qua đây, cùng lắm thì vào khu trồng trọt làm công trả nợ, coi như đổi chỗ làm việc còn hơn là không sống nổi.”
Chỉ cần sống được, thế nào cũng được.
Tảng đá trong lòng Trang Trường Trị cuối cùng cũng rơi xuống một nửa, anh ta gật đầu: “Bác hai nói có lý, vậy bây giờ cháu đi trả lời họ.”
Trang lão nhị thở dài một hơi:
“Đi đi.”
Xem qua tình hình bên Lam Thành, mọi người đều có chút động lòng. Điều kiện bên Nguyên Thủy tốt thì tốt thật nhưng chính vì điều kiện quá tốt nên mài mòn hết nhuệ khí của mọi người.
Tang thi vừa vây, ai nấy đều ngớ người, toàn đàn ông to cao vạm vỡ mà đến dũng khí cầm dao cũng không có.
Nhìn lại bên Lam Thành xem, người vác súng hùng dũng oai vệ ra ngoài săn tang thi nhiều vô kể còn có cả Hiệp hội Thợ săn xác sống chuyên biệt. Bên Nguyên Thủy có gì?
Ngoài một hai trăm dị năng giả cần dùng tinh hạch tang thi tu luyện, thường xuyên ra ngoài săn giết tang thi thì những người khác đến cổng thành cũng không dám ra.
Thà đến Lam Thành tìm một đường sống còn hơn làm ếch ngồi đáy giếng ở Nguyên Thủy chờ chết.
Những người khác thì không nghĩ xa như Trang lão nhị nhưng chỉ nhìn tường thành Lam Thành đồ sộ, họ đã không muốn đi rồi. Bây giờ tang thi hung tàn như vậy, bức tường nát của Nguyên Thủy chắn được cái gì?
Trong số những người đi cùng, có mấy người giờ đã không muốn quay về nữa.
Trang Trường Trị đồng ý hoàn toàn nằm trong dự liệu của Ngô Diệp và Tần Vô Hoa, vấn đề lớn nhất của họ hiện tại là đào đường hầm này như thế nào, bắt đầu đào từ đâu.
Chỉ có người địa phương mới hiểu rõ nhất địa hình địa phương, Trang Trường Trị gọi mấy chục người khác lên phòng họp lớn tầng ba.
Trang lão nhị nghe đề nghị đào hầm của Tần Vô Hoa, mắt sáng lên, kích động nói:
“Cách này hay đấy, mọi người quên rồi sao, thời kỳ kháng chiến chống phát xít, thôn Văn Gia là một trong những cứ điểm quan trọng của quân đội quốc dân để giáng đòn chí mạng cho phát xít, quân dân hợp sức đào một đường hầm dài 22 km, lối vào đường hầm... tuy lối vào đường hầm ở thôn Văn Gia nhưng thôn Văn Gia chẳng phải ngay cạnh Nguyên Thủy chúng ta sao, đào tối đa 6 km là chúng ta có thể thông với đường hầm. Lối ra đường hầm ở vách đá Chó Con, giờ bên đó đã làm đường đèo quanh núi, nếu đường không bị hỏng thì chúng ta có thể ra từ bên đó.”
Trang Trường Trị từ nhỏ ngoan ngoãn ham học, gia đình quản nghiêm ít chơi với trẻ con trong thôn, đường hầm này anh ta nghe nhiều người nói nhưng chưa từng đi. Trong số những người đi cùng có người từng đi, do dự nói:
“Đường hầm đó chẳng phải đã bị hỏng trong trận động đất rồi sao?”
Ban đầu khi xây dựng khu du lịch, ông chủ khu du lịch còn muốn tận dụng đường hầm đó, vì bị động đất phá hủy quá nặng nên cuối cùng đành bỏ qua.
Trang lão nhị vốn còn định dùng đường hầm này mặc cả với nhóm Ngô Diệp, không ngờ người mình lại phá đám nhanh thế, ông ta trừng mắt nhìn người đó vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Người đó lúc này cũng nhận ra mình nhanh mồm nhanh miệng quá, sờ mũi ngượng ngùng lùi về sau không nói nữa.
Ngô Diệp coi như không nhìn thấy hành động nhỏ của họ, v**t v* lông Thỏ đại ca lơ đãng nói:
“Đã có đường hầm sẵn thì đi đường đó đi. Có điều, con đường đó còn đi được không?”
Đường đèo quanh núi thường rất hẹp, tốt chút thì hai làn xe, không tốt thì chỉ một làn, đến chỗ quay đầu cũng không có, gặp nguy hiểm thì chắc chắn là đường chết.
Hơn nữa nghe Đại Tần nói, sau khi virus D bùng phát toàn diện còn xảy ra trận động đất lớn, hiện tại đường đèo đó tình trạng thế nào thật khó nói.
Trang lão nhị ánh mắt lảng tránh, ngập ngừng: “Chắc... vẫn đi được chứ.”
Tần Vô Hoa lạnh lùng nhìn ông ta, giọng nói lạnh như dao: “Được là được, không là không. Ông tưởng lần cứu viện này là trò đùa à?”
Trang lão nhị vốn chỉ là một cán bộ nhỏ trong thôn, trước mạt thế quan chức to nhất từng gặp là chủ tịch thị trấn còn vì chuyện chủ tịch thị trấn lừa dân làng cho thuê đất giá rẻ mà cãi nhau to một trận, vẫn còn chút khí phách.
Trong đám người có một dân làng đứng ra, rụt rè nói:
“Lần trước tôi đi săn, có qua vách đá Chó Con một lần, đường bên đó vẫn thông.”
Khu vực thôn Văn Gia quá hẻo lánh, xung quanh toàn là núi, dù có người chạy nạn cũng không chạy đến đó, trên đường đèo chỉ có một số đoạn bị đất đá sạt lở trong trận động đất chặn lại, dọn dẹp không khó.
Ngô Diệp gật đầu: “Được đã đường vẫn đi được thì chúng ta đi đường đó. Tôi sẽ sắp xếp người đến vách đá Chó Con tiếp ứng, tiện thể dọn dẹp đường hầm, người khu dân cư các anh chịu trách nhiệm đào đoạn nối với đường hầm.”
Trang Trường Trị và Trang lão nhị nhìn nhau, Trang Trường Trị nói:
“Đường hầm 6 km phải đào rất lâu, lỡ tang thi...”
Phá thành thì sao?
Tường thành khu dân cư Nguyên Thủy không kiên cố như Lam Thành, tuy số lượng tang thi đối mặt cũng không nhiều như lần Lam Thành bị vây hãm lần trước nhưng tối đa chỉ trụ được hai ba ngày, đợi họ quay về thời gian càng ít, trong thời gian ngắn như vậy muốn đào một đường hầm dài 6 km dường như là không thể.
Ngô Diệp mỉm cười nhìn họ, hai lúm đồng tiền nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện trên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp:
“Nếu khu dân cư các anh hơn một vạn người đến chuyện nhỏ này cũng không làm xong thì e là tôi phải cân nhắc lại xem có nên thực hiện cuộc cứu viện này hay không.”
Người khu dân cư Nguyên Thủy đều hoảng hốt, nhao nhao nói: “Chúng tôi làm được, chúng tôi làm được.”
Ngô Diệp hừ lạnh:
“Tôi chỉ có thể cho các anh một ngày một đêm, lát nữa tôi sẽ cho trực thăng đưa một phần người trong các anh về trước. Những người còn lại ở lại dẫn đường, phía Lam Thành sẽ cử hai ngàn người và đủ xe đến vách đá Chó Con tiếp ứng, ba giờ chiều mai, bất kể người của các anh đến hay chưa, người của tôi đều sẽ rút lui đúng giờ. Nếu người của các anh không kịp thời gian, hậu quả tự chịu.”
Có áp lực mới có động lực, khi áp lực biến thành mối đe dọa tử vong, tin rằng kẻ ngu ngốc đến đâu cũng sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn, kẻ vô dụng đến đâu cũng sẽ bộc phát tiềm năng không tưởng.
Người khu dân cư Nguyên Thủy nhìn khuôn mặt búng ra sữa xinh đẹp gần như có thể gọi là ngoan ngoãn đáng yêu của Ngô Diệp, ai nấy đều sợ đến im thin thít. Mẹ kiếp, rõ ràng mặt mũi đẹp thế kia mà sao lòng dạ sắt đá thế.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 178: Cứu viện nguyên thủy (thượng)
10.0/10 từ 24 lượt.
