Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 17: Rời Đi - 1
Ăn sáng xong, với tư cách là đại ca, Ngô Diệp tuyên bố không thể tiếp tục ở lại đây nữa, cậu muốn đến khu dân cư gần đó xem xét và đổi chút vật tư. Ánh mắt Tần Vô Hoa hơi trầm xuống, tỏ vẻ mọi chuyện đều nghe theo sự sắp xếp của đại ca. Kỷ Vân thì vô cùng vui mừng, khu dân cư gần nhất là Lam Thành, cậu ta đang lo lắng cho sự an nguy của thầy giáo, sáng nay còn đang băn khoăn không biết làm sao để thuyết phục đại ca đến đó, giờ thì tốt rồi.
Khu dân cư Lam Thành cách đây khoảng hai mươi cây số, nếu không đi đường lớn mà đi đường tắt thì khoảng mười lăm mười sáu cây số. Chiếc xe bán tải của Vương Hòa đã hết xăng, Ngô Diệp “không chấp nhặt chuyện cũ” muốn mua nợ ít xăng từ hệ thống nhưng hệ thống vẫn còn ghi thù chuyện cậu chê nó vô dụng, mặc cho Ngô Diệp nói hết lời ngon ngọt cũng không chịu bán chịu xăng cho cậu. Hết cách, đành phải đi bộ. Theo tốc độ hành quân thường thấy của bộ đội, tốc độ đi bộ khoảng 4-5 km/h, tính theo tốc độ này thì nếu đi đường tắt khoảng ba bốn tiếng là có thể đến Lam Thành, tất nhiên là với điều kiện trên đường không gặp phải tang thi. Lúc này thời gian không còn sớm, phải khẩn trương lên đường mới có thể đến Lam Thành trước khi trời tối trong trường hợp không xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Đồ đạc của Ngô Diệp thật sự không nhiều, chỉ có một chiếc ba lô leo núi, một cây nỏ, mười lăm mũi tên, một khẩu súng lục không đạn, một ống tiêm vắc-xin rỗng, gần một nửa ống dịch dinh dưỡng và hơn hai mươi viên tinh hạch Kỷ Vân vơ vét được từ chỗ Vương Hòa. Cậu rất hào phóng chia đều số tinh hạch cho Tần Vô Hoa và Kỷ Vân, bản thân không giữ lại viên nào. Ngoài tinh hạch, trong số đồ đạc Vương Hòa để lại còn có năm sáu cân gạo, sáu cái bánh dầu hành, một túi muối nhỏ, nửa bao thuốc lá rẻ tiền, ba khẩu súng bán tự động mòn vẹt không có đạn và một số đồ linh tinh khác.
Kỷ Vân công khai số đồ này với Ngô Diệp xong thì bỏ lại vào túi vải bạt, xách trên tay trông rất nhẹ nhàng.
Trước khi xuất phát, Ngô Diệp và Tần Vô Hoa phân công nhau đổ cháo thừa buổi sáng vào mấy chai nước khoáng rỗng, những chai còn lại thì đổ đầy nước đun sôi để nguội do Kỷ Vân nấu sáng nay. Ba lô leo núi sau khi nhét đầy cháo và nước trở nên rất nặng, Tần Vô Hoa không nói hai lời cầm lấy ba lô từ tay Ngô Diệp đeo lên lưng. Ngô Diệp chỉ cần đeo ống tên, cầm nỏ nhẹ nhàng lên đường - ống tên này là “trang bị đi kèm” mà Ngô Diệp dùng ba tấc lưỡi mài được từ hệ thống khi đổi mũi tên thép ròng lần thứ hai.
Sau khi Ngô Diệp luyến tiếc rời khỏi ngôi nhà nông đã ở hơn hai mươi ngày, hệ thống ban bố một nhiệm vụ bắt buộc -- Đi đến khu dân cư Lam Thành.
Cơn mưa lớn kéo dài hai ngày hai đêm cuối cùng cũng tưới đẫm mặt đất nứt nẻ vì hạn hán, cỏ dại trên những thửa ruộng hoang đã lấy lại sức sống bừng bừng, cái nóng oi ả đầu hè cũng bị cuốn trôi đi nhiều, không khí tràn ngập sự mát mẻ đặc trưng sau cơn mưa.
Ngô Diệp là dân thành phố chính hiệu, trước khi cha Ngô phất lên thì ông bà nội cậu đều là công nhân biên chế nhà nước, Ngô Diệp sinh ra sau khi cha Ngô đã giàu có từ nhỏ đến lớn chưa từng sống ở nông thôn, lớn lên đi du lịch dã ngoại cũng toàn lái xe Hummer. Cậu lớn thế này rồi chưa bao giờ đi bộ nhiều như vậy, huống chi là đi trên những con đường bờ ruộng mấp mô đầy cỏ dại rộng hẹp không đều!
Sau lần thứ mười suýt ngã xuống ruộng bùn, Ngô Diệp quả quyết từ bỏ đường tắt, lấy tư cách đại ca yêu cầu mọi người đi đường lớn.
Tần Vô Hoa thấy cậu đi lại khó khăn nên đã sớm muốn bỏ đường tắt, Kỷ Vân cũng tỏ vẻ hoàn toàn nghe theo chỉ huy của đại ca, không có ý kiến gì.
Đi vòng một đoạn ngắn để trở lại con đường nhựa đầy vết nứt và cỏ dại, Ngô Diệp thở phào nhẹ nhõm rõ rệt.
Đi được một lúc với tốc độ tối đa, hệ thống bỗng nhiên ban bố nhiệm vụ ngẫu nhiên [Săn giết chó tang thi].
Ngô Diệp chưa kịp nhắc nhở thì Kỷ Vân đã nhanh chóng lên tiếng: “Mau tìm chỗ ẩn nấp, có mười con tang thi đang di chuyển nhanh về phía chúng ta.”
Ngô Diệp hỏi: “Sao cậu biết?”
Kỷ Vân phát hiện tốc độ di chuyển của tang thi rất nhanh, lo lắng nói: “Lát nữa giải thích sau, đằng kia có chiếc xe, chúng ta mau trốn qua đó.”
Sau khi thức tỉnh dị năng, ngũ quan của Tần Vô Hoa trở nên nhạy bén hơn, hắn đã nhận ra đám tang thi lần này có chút bất thường, vừa di chuyển nhanh về phía chiếc xe tải bỏ hoang vừa nói với Ngô Diệp: “Cậu cố gắng nấp sau lưng tôi, đừng sợ.”
Nhị thiếu gia lập tức nổi giận: “Ai sợ chứ?”
Tần Vô Hoa: “Ngoan nào.”
Nhị thiếu gia: “...” Nhị thiếu gia nén cục tức trong lòng, mẹ kiếp, lát nữa nhất định phải cho anh thấy sự lợi hại của đại ca!
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng khi leo nhanh lên thùng xe tải, Ngô Diệp vẫn theo bản năng đứng sau lưng Tần Vô Hoa - quay lưng về phía hắn.
Mười mấy con chó tang thi nhanh chóng bao vây từ bốn phương tám hướng. Lông trên người chúng chỗ trụi chỗ rụng, cơ thể to hơn chó thường gấp đôi và biến dạng nghiêm trọng, hoàn toàn không nhận ra giống loài ban đầu. Thịt đỏ sẫm lộ ra ngoài, đôi mắt chuyển sang màu xám chết chóc đục ngầu, nhe hàm răng sắc nhọn dữ tợn, nước dãi đen sì nhớp nháp chảy ra từ kẽ răng, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ hưng phấn rồi lao tới.
Ngay khi tiếng sấm nổ nhẹ vang lên thì mũi tên lạnh lẽo cũng xé gió bay ra, hai con chó tang thi ngã gục xuống đất, lăn lông lốc ra xa, một con bị nổ tung hộp sọ, một con bị xuyên thủng đầu.
Cây nỏ do hệ thống cung cấp có tầm bắn xa hơn, lực xuyên thấu kinh người, khi phối hợp với tên thép thì lực sát thương ở cự ly gần có thể sánh ngang súng máy hạng nặng, ngoài ra còn được trang bị ống ngắm hồng ngoại chính xác, bù đắp phần nào sự thiếu sót của Ngô Diệp. Tuy nhiên dù có bao nhiêu ưu điểm cũng không thể thay đổi nhược điểm lớn nhất của nỏ -- nạp tên chậm.
Khi Ngô Diệp bắn xuyên con chó tang thi thứ hai thì một con chó tang thi cao to vạm vỡ bật nhảy lên, hai chân trước mọc ra móng vuốt sắc nhọn, gần như xuyên thủng tấm chắn thùng xe bằng thép dày, treo lơ lửng bên ngoài thùng xe.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 17: Rời Đi - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
