Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 169: Phải phấn đấu - 2


Ngô Diệp rời khỏi nhà, bắt xe thẳng đến khu công nghiệp cũ, nhân lúc trời tối mò đến bên ngoài tường khu kho bãi, nhảy nhẹ một cái đã lên được tường rào, bên trong cỏ mọc um tùm, ngoài mấy con mèo hoang nấp trong bụi cỏ bắt chuột ra thì đến cái bóng ma cũng không thấy.


Ngô Diệp tốn 100 điểm tích lũy, 1 viên tinh hạch đỏ, bảo hệ thống bật giám sát toàn diện trong vòng 1 km trong 10 phút.


Trong chốc lát đã nắm rõ vị trí camera gần đó, những camera này lắp từ mấy năm trước, nhiều cái đã hỏng không dùng được, biết rõ lúc này trước màn hình giám sát chẳng có ai nhưng Ngô Diệp vẫn cẩn thận tránh những camera đang hoạt động bình thường, dễ dàng mò đến bên ngoài kho cha Ngô thuê.


Cậu thử dùng dị năng biến ra một chiếc chìa khóa băng, dưới sự hỗ trợ của dị năng, băng cứng như sắt, dễ dàng mở khóa cửa kho.


Cùng với tiếng kẽo kẹt lớn khi cửa mở, trong kho vang lên tiếng sột soạt, lũ chuột chạy tán loạn, Ngô Diệp không nghĩ ngợi giơ tay phóng ra một loạt băng nhọn, mười mấy con chuột chạy chậm bị băng nhọn xuất hiện từ hư không đóng đinh chết ngay tại chỗ.


Sau khi mở khóa chuỗi gen cấp bốn, Ngô Diệp không chỉ dị năng được nâng cao đáng kể mà toàn bộ cơ thể đều có sự thay đổi không nhỏ.


Lấy đôi mắt làm ví dụ, cậu chỉ cần ánh sáng từ màn hình điện thoại là có thể nhìn rõ mọi thứ trong nhà kho khổng lồ tối om không lọt một tia sáng, thậm chí nhìn rõ từng hạt thóc rơi vãi trên mặt đất cách xa hàng chục mét.


“Mẹ kiếp, phá hoại bao nhiêu hạt giống của ông, có biết đống này cứu được mạng bao nhiêu người không hả?!”



Ngô Diệp hậm hực lẩm bẩm, tránh xác chuột chết, đi đến trước đống hạt giống xếp ngay ngắn, đặt tay lên bao tải gai, hạt giống lúa mì trong kho lập tức biến mất một nửa, nhét đầy không gian không chừa một kẽ hở.


Ngô Diệp tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực, sắc mặt hơi trắng bệch.


Cậu vốn dự tính nhẫn mỗi lần có thể chứa 30 tấn hạt giống, thực tế dù cậu không để vũ khí thức ăn tinh hạch trong đó, mỗi lần cũng chỉ chứa được tối đa khoảng 25 tấn, giờ trong không gian còn để một ít vũ khí và thức ăn, bao tải gai cũng không hút chân không, chỉ chứa được 420 bao (21 tấn) là không nhét nổi nữa.


Tuy nhiên, hiện tại cậu đã mở khóa chuỗi gen cấp bốn, tinh thần lực cũng tăng theo, về lý thuyết nếu vắt kiệt tinh thần lực thì có thể đi thêm một chuyến chở thêm một ít.


Nhưng cảm giác vắt kiệt tinh thần lực tuyệt đối khó chịu vô cùng nhưng nghĩ đến từng viên tinh hạch đáng yêu, nghĩ đến những người dân đói khổ đáng thương ở Lam Thành.


Khi khuôn mặt đen nhẻm gầy gò của người dân đói khổ biến thành từng viên tinh hạch vàng óng, Nhị thiếu gia nắm chặt tay, đàn ông sao có thể không phấn đấu!


Kiếm tiền thực ra rất dễ nghiện, nhất là khi có công cụ hỗ trợ.


Ngô Diệp lấy 2 viên tinh hạch đỏ từ nhẫn không gian ra, ngồi thiền nửa tiếng, hấp thụ hết năng lượng của hai viên tinh hạch đỏ, tinh thần lực hồi phục không ít.


Cậu bảo hệ thống đưa thẳng mình về khu xưởng dược phẩm, nhanh chóng chuyển hạt giống lên xe, vội vàng dùng dị năng âm thầm giải quyết con tang thi ngay trước mặt, ấn nút Cổng dịch chuyển, quay lại cái kho nát lúc nãy.



Hệ thống bỗng lên tiếng nhắc nhở: [Trong vòng 10 phút dịch chuyển liên tiếp hai lần, vượt quá tải trọng hệ thống, cần làm mát 120 phút mới có thể thực hiện lần dịch chuyển tiếp theo.]


Mẹ kiếp, chẳng lẽ mình phải ở cái nơi quỷ quái này hai tiếng đồng hồ?!


Ngô Diệp nhìn nút Cổng dịch chuyển trên bảng điều khiển đã chuyển sang màu xám không dùng được, tức tối lầm bầm: [Sao mày có thể vô dụng thế hả?]


Hệ thống trực tiếp chặn mọi đánh giá tiêu cực bất mãn, hơi tủi thân tức giận nói:


[Cổng dịch chuyển một giờ chỉ được mở một lần, cậu cưỡng chế mở hai lần trong mười phút, làm mát hai tiếng thì sao nào? Năng lượng tiêu tốn thêm hệ thống còn chưa tính với cậu đâu đấy!]


Tính toán chi li trừ điểm tích lũy sau này là đáng ghét nhất!


Đại trượng phu co được giãn được, Nhị thiếu gia vội xin lỗi: [Hệ thống ngoan, tao sai rồi, xin lỗi, xin lỗi, đừng giận nhé. Ai bảo mày không nói trước với tao, tao nghe thế chẳng sốt ruột sao?]


Hệ thống hừ một tiếng, nó mới không thèm giận đâu. Giận dỗi là cảm xúc của con người, hệ thống sao có thể có cảm xúc của con người được? Nhưng dữ liệu chạy loạn trong chip là thế nào? Khốn kiếp, chắc chắn lại là con virus kia giở trò!


Hệ thống bận về chip diệt virus, Ngô Diệp thấy nó không để ý đến mình cũng chẳng bận tâm, dù sao cậu cãi nhau với hệ thống quen rồi, giận dỗi một lát là hết.



Trong kho đầy bụi bặm mạng nhện, không tìm được chỗ ngồi, Ngô Diệp dứt khoát nhảy lên bao tải gai, ngồi xếp bằng, lấy mấy viên tinh hạch đỏ đặt vào lòng bàn tay, nhắm mắt vận hành hai môn công pháp chuyên tâm tu luyện.


Tự mình tu luyện và ngủ để tự động tu luyện hiệu quả khác hẳn nhau, đợi hấp thụ xong năng lượng tinh hạch đỏ, 2 tiếng đồng hồ đã trôi qua từ lâu. Mức độ cường hóa gen của Ngô Diệp chỉ tăng 1%.


Cấp bậc dị năng càng cao, tốc độ tăng cấp càng chậm. Ngô Diệp có công pháp hỗ trợ lại là dị năng biến dị, tốc độ tu luyện này đã được coi là rất nhanh rồi.


Kiểu tăng vọt như tên lửa của Tần Vô Hoa hoàn toàn là do tích lũy lâu dài bùng phát một lần, sau đó tốc độ tu luyện cũng sẽ chậm lại.


Ngô Diệp không biết nội tình, dưới sự thúc đẩy của bản năng hiếu thắng của giống đực, trái tim bé nhỏ hơi bị tổn thương.


Không được, ông đây nhất định phải phấn đấu, bị đè đã đủ thảm rồi, tuyệt đối không thể mất luôn vốn liếng phản công!


Mắt Nhị thiếu gia bừng bừng lửa chiến, cố ép bản thân thu hết hạt giống trong kho xong, về đến nơi là ỉu xìu như cọng bún thiu, ngã vật xuống giường ngủ say như chết, sáng hôm sau vẫn ngủ nướng như thường ().


Bắt đầu từ ngày mai, tôi nhất định sẽ cố gắng!


Ngày mai lại ngày mai, ngày mai nhiều vô kể.



Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 169: Phải phấn đấu - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...