Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 167


Người ta làm hai công việc, cậu chạy hai thế giới, cuộc sống này đúng là không phải dành cho người mà.


Tần Vô Hoa vẫn đang tu luyện, thấy Ngô Diệp về liền thu hồi năng lượng trong cơ thể, kéo người vào lòng thì thầm vào tai: “Mệt thế này à, có cần anh bóp vai cho không?”


Ngô Diệp gật đầu lia lịa, lúc không có người ngoài cậu chẳng thèm xấu hổ, càng không thèm giữ cái mác đại ca gì sất, cả người như không xương dựa dẫm vào lòng Tần Vô Hoa.


Tần Vô Hoa từng học võ, biết huyệt đạo kinh mạch, đầu ngón tay ngưng tụ chút dị năng hệ Lôi, ấn dọc theo kinh mạch huyệt đạo, Ngô Diệp sướng đến mức rên hừ hừ.


Ngô Diệp vừa từ thế giới bên kia về, bình thường trong nhà cũng chỉ có cậu và Tần Vô Hoa, Thỏ đại ca không tính là người, vừa thả lỏng là quên mất tai dị năng giả thính đến mức nào.


Tần Vô Hoa cũng xấu tính không nhắc nhở, tiếng rên hừ hừ đầy ám muội truyền sang hai phòng bên cạnh, hại mấy người đêm hôm mất ngủ.


Đợi Ngô Diệp sực nhớ ra thì mặt đã nóng đến mức có thể rán trứng, cậu nghiến răng hạ giọng hận thù nói: “Đồ khốn, anh chắc chắn là cố ý!”



“A Diệp, sao em có thể nghĩ thế? Chỉ cho phép em quên, không cho phép anh không để ý sao?”


Tần Vô Hoa làm bộ tủi thân lắm, thực tế thì hắn cố ý thật, tuyên bố chủ quyền bạn đời gì đó tuy hơi ấu trĩ nhưng giống đực có tính chiếm hữu cao đều thích làm thế.


Ngô Diệp bị hắn chặn họng không nói được gì, chỉ đành tức tối đổi chủ đề: “Chuyện vừa nãy bảo anh suy nghĩ, anh nghĩ thế nào rồi?”


Tần Vô Hoa cười khẽ hôn lên mặt cậu một cái, đặt máy tính bảng vào tay Ngô Diệp. Trên đó viết hai cái tên: Tiền Hâm, Triệu Càn Vũ.


Thời gian qua, Tần Vô Hoa vẫn luôn âm thầm quan sát Triệu Càn Vũ, sau mấy lần nhìn thấy gã chia thức ăn cho trẻ con ở khu ổ chuột, hắn biết Triệu Càn Vũ không giống như hắn nghĩ.


Sự âm trầm kỳ quái của gã rất có thể do nguyên nhân khác gây ra, bản chất chắc không phải kẻ đại gian đại ác gì. Vì thế, lần này khi Ngô Diệp đề nghị liên kết đồng đội, hắn không do dự viết tên Triệu Càn Vũ vào.


Tiềm năng thiên phú của Tiền Hâm có thể không mạnh bằng Triệu Càn Vũ nhưng lính do hắn một tay đào tạo hắn hiểu rõ nhất, Tiền Hâm nhìn có vẻ tuềnh toàng nhưng thực ra tâm tư cẩn mật, nếu không cũng không thể thoát khỏi cái bẫy chết người đó.


Còn nữa, Tiền Hâm đơn thuần chính trực trung thành, bất cứ lúc nào cũng là người đồng đội tuyệt đối có thể giao phó sau lưng. Dù công hay tư, Tần Vô Hoa đều mong có thể dành suất này cho cậu ta.



“Được, vậy chọn hai người họ.” Ứng cử viên trong lòng Ngô Diệp cũng là hai người này. Một suất còn trống tạm thời để đó, đợi có người thích hợp rồi tính sau.


Quá trình liên kết không phức tạp, khó là ở chỗ giải thích với họ thế nào. Chuyện hệ thống càng bảo mật càng tốt, ngoài Tần Vô Hoa ra, cậu không muốn nói cho ai biết.


Ngô Diệp nghĩ ngợi rồi nhập vào máy tính bảng: Anh bảo em phải nói với hai người họ thế nào đây?


Tần Vô Hoa xem xong, trầm ngâm giây lát, vòng tay ôm eo Ngô Diệp từ phía sau vươn hai tay viết lên máy tính bảng: Để anh giải thích với họ, em chỉ cần hoàn thành liên kết với họ là được. Yên tâm, anh sẽ không nhắc đến hệ thống.


Lần này Ngô Diệp coi như trút bỏ được gánh nặng, hài lòng thưởng cho Tần Vô Hoa một nụ hôn thơm ngát, tiện tay ngứa ngáy chọc cho người ta nổi lửa, sau đó cười đắc ý gọi Thỏ đại ca ra, quấn chăn ôm Thỏ đại ca nhắm mắt ngủ ngon lành.


Hừ hừ, vừa nãy cố ý làm ông xấu mặt, tưởng ông hết cách trị à?


Đối với sự “trả thù” của Ngô Diệp, Tần Vô Hoa chỉ biết cười khổ bất lực, lặng lẽ vào nhà vệ sinh phòng ngủ chính tắm nước lạnh, quay lại chăn, tên nhóc làm chuyện xấu đã ngủ chảy cả nước miếng.


Tần Vô Hoa đành hôn nhẹ lên môi cậu một cái, tắt đèn đi ngủ.



Sáng hôm sau, không biết Tần Vô Hoa dùng cách gì giao lưu với Tiền Hâm và Triệu Càn Vũ, những người khác xuống lầu giết tang thi trước, bốn người họ ở lại phòng khách tầng trên. Ngô Diệp hỏi họ:


“Hai người có nguyện ý trở thành đồng đội của tôi không?”


Hết cách rồi, hệ thống quy định chết cứng, dù là cấy Trung Tâm Phù hay liên kết đồng đội đều phải do đối phương cam tâm tình nguyện. Câu hỏi này tương đương với việc thiết lập khế ước.


Vẻ mặt Triệu Càn Vũ hiếm khi vô cùng kích động thậm chí có thể nói là cuồng nhiệt, Tiền Hâm cũng vậy, hai người nén giọng trả lời: “Nguyện ý.”


“Rất tốt.” Ngô Diệp lần lượt đặt tay lên lòng bàn tay Tiền Hâm và Triệu Càn Vũ, rất nhanh, trên cánh tay họ xuất hiện thêm một hình xăm chữ “Ngô” giống hệt Tần Vô Hoa.


Ngô Diệp bảo hai người họ xuống lầu giết tang thi trước, cậu gọi bảng điều khiển ra nhìn trái nhìn phải mãi không thấy nút nhận thưởng đâu, cậu hỏi hệ thống: [Liên kết đồng đội có thưởng cơ mà? Thưởng của tao đâu?]


Hệ thống vô cùng tiếc nuối thông báo cho ký chủ ngốc nghếch: [Chỉ khi liên kết đồng đội đầu tiên mới có thưởng, cảm ơn.]


Ngô Diệp lầm bầm: “Mẹ kiếp, đồ hố hàng.”



Hệ thống cãi lại: [Hàng hố hệ thống.]


Nhị thiếu gia nổi giận: [Mày còn học được thói cãi tay đôi rồi đấy, tin không tao cho mày về chế độ chờ?]


Hệ thống vô cùng tự tin: [Ở chế độ chờ không thể ghi nhận bất kỳ điểm tích lũy nào.] Nó mới không tin ký chủ ngốc nghếch dám cho nó về chế độ chờ!


Nhị thiếu gia: [...]


Hệ thống VS Ký chủ ngốc nghếch, thắng toàn diện.


Thêm hai đồng đội hiệu quả đúng là khác hẳn, điểm tích lũy tăng vùn vụt như ngồi tên lửa. Ngô Diệp ban đầu dự tính Tiền Hâm và Triệu Càn Vũ một ngày cày được 1 vạn điểm nhưng thực tế, đến tối, hai người tổng cộng cày được 34.240 điểm.


Một mình Tần Vô Hoa cày được 24.560 điểm, Ngô Diệp và Thỏ đại ca hợp sức cày được 48.120 điểm. Một loạt nhiệm vụ ngẫu nhiên săn giết tang thi do hệ thống ban hành, số điểm kiếm được vừa đủ đổi thuốc xua đuổi dùng trong một ngày.


Tức là một ngày Ngô Diệp kiếm được ròng 106.920 điểm tích lũy, đúng chuẩn một giây biến thành đại gia!


---


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 167
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...