Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 158: Hai canh giờ


Hiệu suất làm việc của Tiểu Vương Tử cực cao, chưa đợi cha Ngô mua đồ ăn sẵn về, nó đã xâm nhập hết các trang web Ngô Diệp nhập vào.


Ngô Diệp còn bảo nó tìm vài kẻ làm giấy tờ giả chuyên nghiệp trên mạng, chọn một kẻ ở thành phố này, bịa đại vài thông tin sau đó nhờ Tiểu Vương Tử sửa ảnh gửi đi, trả cho đối phương 3000 tệ, 5 chiếc chứng minh thư giả sẽ được gửi thẳng đến bưu điện khu công nghiệp cũ vào ngày mai.


Nơi đó vàng thau lẫn lộn, người ra vào mỗi ngày rất đông, quản lý bưu điện cực kỳ lỏng lẻo, chỉ cần báo đúng tên là có thể lấy thư.


Ngô Diệp dùng ngân hàng trực tuyến của mình thanh toán, Tiểu Vương Tử xâm nhập vào hệ thống thanh toán sửa đổi một số thông tin theo ý Ngô Diệp, người trả tiền không những không còn là tên Ngô Diệp mà đối phương thậm chí không thể tra ra địa chỉ của cậu.


“Tuyệt quá, không ngờ Tiểu Vương Tử còn nhiều công dụng thế này.” Ngô Diệp đóng vai hacker, dù từ đầu đến cuối cậu chỉ chịu trách nhiệm ra lệnh bằng miệng, mọi hành động đều do Tiểu Vương Tử hoàn thành.


Tiểu Vương Tử vẫn giữ vẻ ngoài mềm mại đáng yêu, giờ An An đã được nuôi trắng trẻo mập mạp, hai người trông rất giống nhau. Tiểu Vương Tử làm vẻ ngại ngùng: “Cảm ơn chủ nhân khen ngợi.”


“Xong rồi à?” Mẹ Ngô đứng bên cạnh nhìn mà mơ hồ.


“Xong rồi ạ, chiều mai bảo ông già cử người đến bưu điện khu công nghiệp cũ báo tên Vương Tô là lấy được bưu phẩm. Tối mai con sửa lại thông tin chứng minh thư chút nữa là mấy cái chứng minh thư này gần như thật rồi. Lúc đó làm thêm thẻ ngân hàng của vài ngân hàng khác nhau, dùng thân phận khác nhau thẻ khác nhau mua hạt giống lúa mì từ các công ty khác nhau trên mạng, đến lúc đó có tra thế nào cũng không tra ra chúng ta được.”


Một người mua một lúc 1 triệu cân hạt giống lúa mì có thể gây sự tò mò nhưng vài người mỗi người mua vài vạn cân ở một công ty hạt giống thì chỉ là một vụ làm ăn lớn bình thường, không đến mức khiến người ta chú ý.


Mẹ Ngô phản ứng rất nhanh: “Vậy phải thuê thêm vài cái kho rồi. Giờ khu công nghiệp cũ nhiều kho trống lắm, cơ bản cũng chẳng ai quản, hay là thuê ở đó đi?”


Kho bãi ở khu công nghiệp cũ cơ bản đã ở trạng thái bán hoang phế, chỉ có mấy ông già suốt ngày uống rượu đánh cờ trông coi, bình thường đến cái bóng ma cũng không thấy. Làm giả vài động tác, lấy đồ bên trong đi chắc không vấn đề gì.


“Được, lúc đó mẹ và ông già cứ xem xét mà làm.” Ngô Diệp đang nói thì điện thoại bàn trong nhà reo.



Ngô Diệp ngồi ngay cạnh điện thoại, thuận tay nhấc máy: “A lô.”


“A lô là A Diệp là A Diệp đúng không?”


Trong ống nghe tiếng khóc của Liên Ngọc càng thêm thảm thiết:


“A Diệp em sai rồi, em sai rồi, anh tha thứ cho em được không? Em cầu xin anh đấy.”


Cuộc sống hiện tại của Liên Ngọc không hề dễ dàng chút nào, có Âu Dương Hinh phá đám, cha đẻ cô ta hoàn toàn mặc kệ sống chết của cô ta, Ngô Sâm thì ở nước ngoài mãi không về, hoàn toàn không liên lạc được.


Dương Thành hiện tại vẫn là bạn trai danh nghĩa của cô ta từ sau trận “ốm nặng” đó tính tình thay đổi hẳn, đối với cô ta không đánh thì mắng, không đồng ý chia tay còn phá hỏng công việc của cô ta, cô ta giờ như con chim gãy cánh, chỉ có thể dựa vào Dương Thành sống qua ngày nhưng lại không cam tâm với cuộc sống tối tăm mù mịt này.


Cuối cùng lúc này, cô ta nhớ đến sự tốt đẹp của Ngô Diệp. Biết rõ Ngô Diệp không phải người dễ mềm lòng nhưng vẫn đánh cược một phần vạn, vứt bỏ liêm sỉ đến cầu xin cậu.


Đây không phải lần đầu tiên cô ta gọi điện đến nhà họ Ngô, lần nào mẹ Ngô nghe máy cũng cúp ngay, mãi không được nói chuyện trực tiếp với Ngô Diệp khiến cô ta nảy sinh ảo giác Ngô Diệp vẫn còn nhớ nhung mình nên người khác mới ngăn cản.


Lần này Ngô Diệp cuối cùng cũng có cơ hội nghe điện thoại của cô ta, cô ta nhất định phải nắm bắt lấy!


Nhà họ Ngô giờ vẫn bỏ ra được mấy ngàn vạn xây nhà máy, Ngô Dung cáo già, Ngô Sâm và Chu Vương Nguyên đều bị ông ta lừa rồi, ông ta chắc chắn còn giấu vốn ở nơi khác!


Ngô Diệp cười khẩy:


“Lúc cô cặp kè với Ngô Sâm hạ độc tôi thì nên biết rằng, chỉ cần tôi còn sống một ngày thì sẽ không buông tha cho cô ngày đó. Cuộc sống hiện tại không dễ chịu phải không? Cô chẳng lẽ chưa từng nghĩ tới, đây mới chỉ là bắt đầu thôi sao? Tận hưởng cho tốt đi.”


Ngô Diệp lười nói nhảm với cô ta, cúp điện thoại cái rụp.



Đầu dây bên kia, Liên Ngọc cầm điện thoại ngây người, quên cả khóc.


Ngô Diệp tưởng Liên Ngọc sống không tốt là do mẹ mình ra tay, bèn hỏi: “Mẹ dùng chiêu gì mà chỉnh cô ta ra nông nỗi này thế?”


Mẹ Ngô chỉ đem chuyện cô ta và Ngô Sâm nói cho Âu Dương Hinh biết, sau đó thông qua mấy bà tám trong giới thượng lưu lan truyền tin tức ra ngoài, chặt đứt giấc mộng gả vào hào môn của Liên Ngọc, chiêu sau còn chưa kịp dùng thì cô ta đã tự làm mình ra nông nỗi này rồi.


“Đừng để ý chuyện nó nữa.” Mẹ Ngô nghĩ ngợi rồi nói: “A Diệp, qua tết là con 24 rồi cũng không còn nhỏ nữa, có cô gái nào mình thích chưa?”


Ngô Diệp giả vờ mất kiên nhẫn: “Con giờ nay đây mai đó, phần lớn thời gian ở Lam Thành thì tìm đâu ra cô gái mình thích? Chẳng lẽ mẹ định bảo con tìm một cô ở Lam Thành?” Tần Vô Hoa đâu phải phụ nữ, Ngô Diệp nói đặc biệt hùng hồn.


Phản ứng của mẹ Ngô rất dữ dội: “Thế thì không được, con đã hứa với ba mẹ đợi công nghệ trí tuệ nhân tạo hoàn thiện là về bên này, không được thích con gái bên đó nghe chưa?”


Trong lòng Ngô Diệp hơi hụt hẫng nhưng ngoài mặt che giấu rất tốt còn trêu chọc mẹ: “Mẹ xem kìa, bắt con tìm bạn gái là mẹ, không cho con tìm cũng là mẹ. Lão Tử nói quả không sai, chỉ có tiểu nhân và đàn bà là khó nuôi.”


“Học hành chẳng ra đâu vào đâu, rõ ràng là Khổng Tử nói, ê, không đúng, thằng ranh con này, dám trêu mẹ mày à, xem mẹ đánh con thế nào!”


Ngô Diệp giờ thân thủ nhanh nhẹn phi thường, trơn như chạch, cười ha hả đắc ý, chạy tót vào phòng mình còn khóa trái cửa lại khiến mẹ Ngô dở khóc dở cười.


Ngô Diệp ngã vật xuống giường, trên mặt đâu còn chút ý cười nào, vớ lấy cái gối vò nát thì thầm: “Đại Tần, em phải làm sao đây? Haiz, phiền chết đi được.”


Cha Ngô ra ngoài mua rất nhiều món ăn sẵn về, đều là món Ngô Diệp thích. Ngô Diệp ở mạt thế lâu ngày, khẩu vị theo dị năng ngày càng lớn, mồm miệng cũng ngày càng dễ tính, chỉ cần có thịt là thích.


Ăn xong một bữa, bàn thức ăn đầy ắp gần như chui hết vào bụng Ngô Diệp, ăn no uống say phiền não cũng quăng ra sau đầu.


“Ông già, cha nghĩ ra chỗ để đống vàng kia chưa?” Ngô Diệp vỗ cái bụng căng tròn hỏi.



“Không sợ bị trộm à?” Ngô Diệp cười hỏi.


“Sợ có tác dụng gì, không để đó thì con bảo để đâu?” Cha Ngô bực bội nói.


“Ba còn đủ tiền mua biệt thự không, hay là mua lại căn nhà chúng ta ở trước kia đi, ở bao nhiêu năm rồi cũng luyến tiếc lắm.”


Căn biệt thự đó rộng hơn sáu trăm mét vuông, nằm ngay trong thành phố là cha Ngô mua khi cưới mẹ Ngô, lúc đó tiền mua nhà và sửa sang tốn gần cả triệu tệ, vào cái thời đại hộ vạn tệ còn hiếm thì đúng là vung tay quá trán.


Ngô Diệp sinh ra và lớn lên ở đó, nơi đó chứa đựng vô vàn kỷ niệm của cậu, dù sau này cha Ngô cũng làm bất động sản, giữ lại cho mình vài căn biệt thự hào nhoáng đúng nghĩa nhưng những căn biệt thự đó đều dùng để đầu tư, trong lòng ông nơi thực sự được gọi là “nhà” chỉ có căn biệt thự nhỏ kiểu Âu đã ở hơn hai mươi năm kia.


Hiện tại khu biệt thự cũ đó đã trở thành nơi ở của những người giàu có quyền lực nhất thành phố H, thiếu bảy tám ngàn vạn đừng hòng mua lại được.


Tình cảm của cha Ngô với căn biệt thự đó còn sâu đậm hơn Ngô Diệp, nơi đó vừa là ngôi nhà ông ở hơn hai mươi năm, vừa là nơi bắt đầu sự nghiệp huy hoàng của ông, về già bị người ta đuổi đi trong tủi nhục, ông sao cam tâm?


Ông còn muốn quay về hơn cả Ngô Diệp.


Nhưng mà:


“Bên xưởng thực phẩm đã đầu tư không ít tiền, giai đoạn sau còn cần nhiều vốn lưu động, nếu giờ lấy đi mua biệt thự hết, vốn không xoay vòng kịp thì làm thế nào?”


Cha Ngô uống hai viên Đan Cường Thân Kiện Thể xong, bệnh tật tan biến, nếp nhăn trên mặt dần giãn ra tóc mới mọc cũng không thấy sợi bạc nào, cảm thấy mình còn sung sức và nhiệt huyết hơn cả hồi ba bốn mươi tuổi, ngoài xưởng thực phẩm, ông còn muốn đầu tư thêm vào lĩnh vực mình quen thuộc.


Ông đang lo thiếu tiền đây này.


Ngô Diệp nói: “Ba lo thiếu vốn làm gì, bán đống vàng kia đi chẳng phải có tiền sao?”



“Bán đi? Con nói thì dễ, bán kiểu gì? Tài khoản bỗng nhiên có thêm mấy chục tỷ, con cứ đợi bị mời lên phường uống trà đi.”


Trong xã hội pháp trị kiện toàn, đằng sau những dòng tiền lớn đều có con mắt theo dõi, tự dưng lòi ra một khoản tiền lớn đúng là khó xử lý thật.


Ngô Diệp nghĩ ngợi rồi nói:


“Bên Triệu Quân chắc giúp được, chuyện này ba khoan hẵng lo, đợi con xong việc đợt này, con đi tìm Triệu Quân nói chuyện. Biệt thự cứ mua lại trước đi, lỡ bị người khác mua mất thì có trả bao nhiêu tiền cũng không mua lại được đâu.”


Chuyện nhà họ Ngô sa sút trong mắt một số người mê tín là rất xui xẻo, bỏ ra mấy ngàn vạn đi mua căn nhà xui xẻo làm gì? Lỡ vận xui ám vào mình thì sao?


Sau khi nhà họ Ngô chuyển đi, căn nhà vẫn treo biển bán ở trung tâm môi giới, người mua được đều biết chuyện nên tạm thời chưa bán được.


Vàng Ngô Diệp mang về, Ngô Dung không có cách nào bán số lượng lớn lấy tiền mặt, chỉ có thể đi đường tắt.


Thời gian này, Triệu Quân gọi điện đến nhà mấy lần hẹn Ngô Diệp, dù Ngô Diệp không có nhà nhưng gã vẫn rất khách sáo còn chủ động giúp cậu chặn một số rắc rối không cần thiết.


Nếu không những đối thủ cũ của ông sẽ không yên lặng nhìn ông vực dậy đâu.


Cha Ngô thực sự không muốn dính líu đến dân anh chị nhưng đã dính vào rồi thì còn cách nào khác?


Ông thở dài nói: “Thôi được rồi, con tự liệu mà làm.”


Hôm nay ít bình luận quá, chẳng lẽ toàn là sĩ tử thi đại học sao?


Gửi lời chúc phúc đến các sĩ tử thi đại học nhé~~~


---


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 158: Hai canh giờ
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...