Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 153: Viện nghiên cứu
Cuối cùng Thỏ đại ca cũng bị nhẫn tâm ném vào bầy tang thi, đám tang thi ùn ùn kéo đến từ bốn phương tám hướng nhanh chóng nhấn chìm nó, những cẳng chân dày đặc chặn kín mọi lối thoát, muốn chạy cũng không xong, sợ vãi cả ra quần QAQ!
Thỏ cùng đường cũng phải cắn người, Thỏ đại ca cuống lên điên cuồng phun băng nhọn, động tác thành thạo thấm nhuần nguyên tắc nhanh, mạnh, chuẩn, thế mà lại để nó mở được một con đường máu trước khi cạn kiệt dị năng.
Khai Lô đã hoàn toàn được tự động hóa, múa may cánh tay máy thu hoạch tinh hạch vui vẻ giữa bầy tang thi.
Thỏ đại ca khó khăn lắm mới thoát khỏi vòng vây, chạy nhanh như chớp trở về xe, móng trước mọc dài ra cắm phập vào thùng xe kim loại, bám chặt lấy sàn xe, nhất quyết không chịu xuống.
Nó muốn về khu chăn nuôi, nó muốn đổi chủ, nó không muốn ra ngoài chơi nữa đâu QAQ!
Ngô Diệp tức đến ngứa răng nhưng khổ nỗi tang thi bốn phương tám hướng quá nhiều, cậu và Tần Vô Hoa kìm chân đám tang thi này ở cự ly gần đã rất khó khăn, hoàn toàn không rảnh tay xử lý nó, đành phải đợi Khai Lô thu hoạch xong tinh hạch và “của cải” trên người tang thi rồi lái xe đi, tìm chỗ khác đánh tiếp.
Thỏ đại ca điển hình là loại nhớ ăn không nhớ đòn, đợi Ngô Diệp ngồi xuống bên cạnh nó bắt đầu hấp thụ năng lượng tinh hạch, nó do dự mãi, cuối cùng không cưỡng lại được sự cám dỗ, nhảy đến bên cạnh Ngô Diệp nằm lên đùi cậu hấp thụ năng lượng.
Ngô Diệp có hai bộ công pháp hỗ trợ, dị năng hồi phục rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đầy “mana”. Sau đó, không còn nghi ngờ gì nữa, Thỏ đại ca lại bị ném vào bầy tang thi.
Bị hành hạ đi hành hạ lại mười mấy lần, Thỏ đại ca cuối cùng cũng chịu thua để không bị ném vào giữa bầy tang thi, nó đã học được cách tự tìm khoảng cách tấn công thích hợp, đứng ở nơi tang thi không chạm tới được mà phun băng nhọn.
Dị năng cạn kiệt thì quay về tìm Ngô Diệp hồi “mana”, có lẽ Thỏ đại ca trời sinh đã có tính bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, thấy giết tang thi dễ ợt lại còn có thể từ từ nâng cao năng lực qua từng lần săn giết lại được chủ nhân thưởng cho thịt khô ngon tuyệt, nó dần thu lại sự nhút nhát, bắt đầu nghiêm túc phối hợp tác chiến với Ngô Diệp.
Tất nhiên, dù Thỏ đại ca có đôi móng vuốt biến dị sắc bén chém sắt như chém bùn thì nó vẫn từ chối cận chiến với quái vật ăn thịt!
Dù sao Thỏ đại ca cũng chỉ là một con thỏ béo, dù mức độ biến dị đã đạt cấp ba đỉnh cao, chỉ dựa vào dị năng một lần đầy “mana” tối đa giết được khoảng năm mươi con tang thi cấp một, toàn lực ứng phó thì một lần có thể đóng băng hoàn toàn một con tang thi cấp ba.
Không chỉ kém xa dị năng giả cùng cấp mà còn kém xa thú biến dị cùng cấp.
Điều duy nhất khiến Ngô Diệp hơi bất ngờ là tang thi do Thỏ đại ca giết, 100% điểm tích lũy sẽ được tính vào tài khoản của cậu.
Nhưng nghĩ đến độ phế vật của Thỏ đại ca, nghĩ đến khế ước thú “nhà người ta”, chút bất ngờ này nhanh chóng biến thành uất ức -- ví dụ như, nếu cậu có một con Thanh Long ngầu lòi như ai đó thì điểm tích lũy chẳng phải tăng vùn vụt sao!
Cúi đầu nhìn con thỏ béo nhà mình đang ôm miếng thịt khô gặm ngon lành, Nhị thiếu gia không nhịn được tát nó một cái:
“Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn!”
Thỏ đại ca cơ bản không cảm thấy đau, nó ngơ ngác nhìn Nhị thiếu gia một cái, thế giới của loài thú hai chân nó mãi mãi không hiểu nổi (), thôi thì cứ ăn thịt khô của nó vậy.
Tần Vô Hoa không nhịn được cười:
“Thôi nào, đừng giận nữa, hôm nay Thỏ đại ca biểu hiện chẳng phải rất tốt sao? Nó nhát gan thì sau này mang ra ngoài rèn luyện nhiều là được, lúc em mới đến đây gan cũng bé tí còn gì? Nhìn xem giờ lợi hại thế nào.”
Ngô Diệp giận dữ: “Anh mới nhát gan, cả nhà anh đều nhát gan.”
Tần Vô Hoa nín cười nghiêm túc nói: “A Diệp, nhà chúng ta chỉ có anh và em, giờ có thể thêm Thỏ đại ca...”
Nhị thiếu gia: “...” Sao lại tự mắng mình thế này, không đúng: “Tôi với anh không phải người một nhà!”
Mặt Tần Vô Hoa sầm xuống ngay lập tức, Ngô Diệp nhìn thấy ánh mắt tổn thương của hắn, liên tưởng đến thân thế của hắn, trong lòng thấp thỏm, nhịn khoảng mười phút, cuối cùng không nhịn được xin lỗi:
“Xin lỗi, tôi không có ý gì khác đâu, chỉ là nhanh mồm nhanh miệng quá thôi. Ai bảo anh nói tôi nhát gan làm chi!”
Tần Vô Hoa sa sầm mặt không nói gì.
Ngô Diệp lát sau lại nói: “Giận thật à? Tôi xin lỗi rồi mà, anh còn muốn thế nào nữa?” Ngô Diệp nói xong cũng thấy hơi tủi thân.
Tần Vô Hoa dừng xe bên đường, vô cùng nghiêm túc trịnh trọng nhìn Ngô Diệp nói: “Em nói xem rốt cuộc chúng ta có phải người một nhà không?”
Ngô Diệp bị thái độ đột nhiên cứng rắn của hắn làm cho ngớ người, theo bản năng ngoan ngoãn gật đầu: “Đương nhiên là phải.”
Tần Vô Hoa bỗng nhiên bật cười, hôn chụt một cái lên môi cậu: “Ngoan lắm, nhớ kỹ lời em vừa nói đấy.”
Ngô Diệp đỏ mặt, lập tức phát hiện mình bị lừa, xù lông ngay tắp lự: “Đồ khốn, anh...” Tần Vô Hoa đâu có cho cậu cơ hội mắng người, trực tiếp chặn miệng cậu lại.
Thỏ đại ca vui vẻ gặm thịt khô, tại sao loài thú hai chân lại thích trao đổi nước bọt thế nhỉ? Thật không hiểu nổi ().
Trong nụ hôn nồng cháy đến ngạt thở, Tần Vô Hoa sờ sờ túi áo cộm lên, cuối cùng nhịn không lấy đồ trong hộp quà nhỏ ra.
Lam Thành có một viện nghiên cứu nhỏ, trước kia chủ yếu nghiên cứu về y tế và vũ khí nóng.
Nhưng sau khi các nhà nghiên cứu cốt cán lần lượt bị khu dân cư Thủ đô đón đi, viện nghiên cứu chỉ còn lại khoảng trăm nhân viên nghiên cứu vô danh tiểu tốt, những người này làm trợ lý thì được chứ bảo đưa ra phát minh sáng tạo gì thì chịu chết.
Sau khi Ngô Diệp lên nắm quyền, cậu giao cho giáo sư Lý và Lý Nguyên lần lượt tiếp quản nghiên cứu về cơ khí và y dược, ngoài ra, Lệ Dân Sinh cũng tổ chức một nhóm nhân tài kỹ thuật trí tuệ nhân tạo, tiếp tục nghiên cứu sâu về trí tuệ nhân tạo.
Viện nghiên cứu chia làm ba, Ngô Diệp bảo Quý Sùng xây thêm một tòa nhà nữa làm phòng thí nghiệm, đồng thời cho phép họ tự tổ chức tuyển dụng thêm một số nhân viên kỹ thuật liên quan vào viện nghiên cứu.
Trước sau, viện nghiên cứu hiện tại có tổng cộng hơn 300 nhân viên nghiên cứu.
Đãi ngộ của những nhân viên nghiên cứu này thấp nhất cũng được 1000 tinh hạch mỗi tháng, cao hơn cả lương quản lý bình thường ở Lam Thành, người đứng đầu nhóm nghiên cứu lương còn cao hơn, nếu nghiên cứu ra sản phẩm thực sự hữu ích, Ngô Diệp còn có thưởng thêm, thậm chí có thể chia cổ phần bằng sáng chế cho họ.
Tuy nhiên để phòng ngừa lộ bí mật, những người này một khi vào viện nghiên cứu thì không được bước ra khỏi viện nửa bước, không có trường hợp đặc biệt mỗi tuần chỉ được người thân thăm một lần, địa điểm thăm nom giới hạn trong viện nghiên cứu, toàn bộ quá trình đều có người giám sát.
Đối mặt với điều kiện khắc nghiệt như vậy, nhiều nghiên cứu viên cảm thấy khó hiểu nhưng vì mức lương hậu hĩnh, họ cuối cùng vẫn ký hợp đồng không chút do dự.
Đùa à, những người như họ vai không thể gánh tay không thể xách, bảo họ ra ngoài giết tang thi kiếm miếng cơm manh áo còn khó, năng lực nghiên cứu lại không được khu dân cư Thủ đô công nhận, được vào viện nghiên cứu Lam Thành lại còn nhận lương cao như vậy quả thực là miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
Ngu mới bỏ qua.
Mãi sau này, khi biết thứ họ nghiên cứu kinh thiên động địa đến mức nào, họ mới thực sự hiểu ra.
Việc đầu tiên giáo sư Lý làm sau khi nhậm chức là hiện thực hóa việc sản xuất hàng loạt máy báo động tang thi. Thứ này ngốn của ông và Kỷ Vân gần một năm trời, giờ cuối cùng cũng điều chỉnh đến mức hoàn hảo.
Máy báo động tang thi họ nghiên cứu có thể dự đoán trong vòng bán kính 3 km có tang thi hay không, trong phạm vi 500 mét có thể thống kê chính xác số lượng tang thi không quá 500 con, ở nơi hoang dã trống trải có thể tác dụng không lớn nhưng một khi vào nơi địa hình phức tạp như rừng rậm hay thành phố thì tuyệt đối là “thần khí” không thể thiếu.
Giáo sư Lý giao dữ liệu chi tiết của máy báo động tang thi cho nghiên cứu viên cấp dưới để họ làm phương án sản xuất hàng loạt, một là để thử thách, hai là để rèn luyện.
Những nghiên cứu viên này làm việc rất hiệu quả, phương án đưa ra nhanh chóng được giáo sư Lý phê duyệt, chỉ đợi bên Quý Tường sắp xếp ổn thỏa là máy báo động tang thi tinh giản chỉ bằng kích thước đồng hồ đeo tay có thể được sản xuất hàng loạt.
Bên phía Lý Nguyên, sau khi dịch bệnh kết thúc thì cơ bản là rảnh rỗi, tiếp tục nghiên cứu sâu về virus D.
Hầu như khu dân cư nào cũng khao khát nghiên cứu ra vắc-xin virus D nhưng hiện tại chưa ai nghiên cứu ra thành phẩm hoàn hảo thực sự, ngoại trừ khu dân cư Lam Thành.
Tất nhiên, vắc-xin của khu dân cư Lam Thành không phải tự nghiên cứu ra mà đều do Ngô Diệp đổi từ hệ thống. Công thức vắc-xin Ngô Diệp không mua nổi, chỉ có thể đưa vắc-xin cho Lý Nguyên nghiên cứu.
Lý Nguyên trước mạt thế là bác sĩ còn là tiến sĩ y khoa nhưng chuyên ngành của anh ta không phải virus học.
Ngô Diệp giao trọng trách này cho anh ta, anh ta áp lực vô cùng nhưng cũng hiểu rất rõ đây là cơ hội ngàn năm có một, chỉ có thể kiên trì làm tiếp.
Thành phần vắc-xin virus D rất đặc biệt, hiện tại anh ta vẫn chưa tìm ra manh mối, tất cả còn cần rất nhiều thí nghiệm.
Nghiên cứu trí tuệ nhân tạo bên phía Lệ Dân Sinh tiến hành đâu vào đấy nhưng do thiếu một số thiết bị máy móc đặc biệt, tiến độ chậm hơn dự kiến của Lệ Dân Sinh nhưng chắc vẫn đạt được yêu cầu Ngô Diệp đặt ra cho anh.
Sáng hôm đó, Ngô Diệp cùng Tần Vô Hoa đến viện nghiên cứu, cậu gọi riêng giáo sư Lý và Kỷ Vân vào một phòng thí nghiệm hoàn toàn cách ly khép kín.
Sau vài câu chào hỏi đơn giản, cậu đặt một khẩu súng ngắn màu trắng bạc có hình dáng không khác gì súng ngắn thường lên bàn, nói:
“Đây là súng ngắn tinh hạch, đừng hỏi cháu đồ ở đâu ra, việc cháu cần hai người làm bây giờ là giải mã thiết bị chuyển đổi năng lượng tinh hạch bên trong nó. Nhiệm vụ này vô cùng quan trọng, cháu hy vọng tốt nhất là do hai thầy trò tự mình hoàn thành.”
Giáo sư Lý sống lâu thành lão làng, đương nhiên hiểu ẩn ý của Ngô Diệp.
Xét về hiệu quả, thứ này tốt nhất nên giao cho viện nghiên cứu hàng đầu ở khu dân cư Thủ đô nghiên cứu, tin rằng không quá vài tháng, toàn cầu sẽ dấy lên một cuộc cách mạng năng lượng mới từ đó ảnh hưởng đến mọi mặt của thế giới, đồng thời biết đâu còn giúp được nhiều người sống sót hơn.
Nhưng nếu làm vậy, Ngô Diệp chẳng những không được lợi gì mà còn rước họa vào thân vì nguồn gốc của món đồ. So với những kẻ thống trị tham lam khác, giáo sư Lý rõ ràng tin tưởng Ngô Diệp có tấm lòng lương thiện hơn.
Giáo sư Lý cẩn thận cầm khẩu súng ngắn tinh hạch lên, trịnh trọng nói:
“A Diệp cháu yên tâm, chúng ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ sớm nhất có thể. Cháu cũng phải nhanh chóng làm cho Lam Thành lớn mạnh lên, nếu không cho dù chúng ta thực sự nghiên cứu ra cũng không giữ được đâu.”
“Cháu biết.” Tại sao làm đại ca bao nhiêu ngày nay mà chẳng thấy oai phong lẫm liệt gì, ngược lại gánh nặng trên vai ngày càng nặng thế này? Mệt mỏi không muốn yêu nữa QAQ!
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 153: Viện nghiên cứu
10.0/10 từ 24 lượt.
