Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 150: Khế ước
Khi Ngô Diệp và Tần Vô Hoa quay đầu lại, hai bát mì gà thơm phức trên bàn chỉ còn lại hai cái bát trắng tinh sạch sẽ. Thỏ đại ca l**m l**m cái miệng ba cánh đáng yêu, chuẩn bị chuồn thì bị Tần Vô Hoa túm đôi tai dài xách lên.
Thỏ đại ca vẫn còn nhớ nỗi đau bị hắn phóng sét, thực lực tăng mạnh trong mười mấy ngày qua tiếp thêm cho nó sự tự tin to lớn, nó nhe răng nanh đòi báo thù!
“Piu...”
Tần Vô Hoa phản ứng cực nhanh, hơi nghiêng đầu, một mũi băng nhọn hoắt bay sượt qua tai hắn, cắm phập vào tường, găm chặt ở đó.
Thỏ đại ca ngẩn ra trong giây lát, rõ ràng nó không ngờ sức mạnh trong cơ thể mình lại biến thành thế này.
Nó nhân lúc Tần Vô Hoa thất thần vùng vẫy thoát ra, lăn một vòng rồi đắc ý nhe răng với hai con quái vật hai chân ngu ngốc, sau đó phì phì phì phun ra một lượng lớn băng nhọn.
Ngô Diệp lập tức dựng lên một bức tường nước dày đặc, vừa vặn chặn đứng đám băng nhọn.
Tần Vô Hoa khẽ động tâm niệm, liên tiếp phóng ra ba con lôi xà, Ngô Diệp phối hợp ăn ý ném một quả cầu nước trúng người Thỏ đại ca, chỉ nghe Thỏ đại ca hét thảm một tiếng lại một lần nữa -- ngất xỉu.
Ngô Diệp thu hồi dị năng, nhặt Thỏ đại ca bị “sét đánh ngất” lên, ngắm nghía trái phải, bóp cái chân mập mạp của Thỏ đại ca nói: “Thế này là sắp biến thành ma thú rồi sao? Chẳng khoa học tẹo nào.”
Hệ thống lười chả buồn mắng ký chủ ngốc nghếch nữa -- cậu còn biết dùng dị năng, sao không cho thú biến dị có dị năng chứ? Người ở vị diện khoa học kỹ thuật nguyên thủy mà cũng đòi nói chuyện khoa học, hơ hơ.
Tần Vô Hoa cau mày: “Chắc cũng là do biến dị mang lại thôi.”
Ngô Diệp tinh mắt, vừa nãy bóp cái chân mập mạp của Thỏ đại ca thấy cái chân còn lại của nó theo bản năng rụt lại, cậu túm tai Thỏ đại ca, chọc vào mũi nó nói:
“Mày tỉnh dậy cho tao còn giả chết tao làm thịt mày ngay đấy.”
Ngô Diệp may mắn hoàn thành nhiệm vụ nên bỏ lỡ bước quan trọng nhất, đang rất cần Thỏ đại ca tiếp tục làm vật thí nghiệm cho cậu.
Thỏ đại ca kiên định nhắm mắt, giả vờ không nghe thấy không hiểu gì cả. Thực tế thì nó đúng là không hiểu gì thật.
“Không mở mắt chứ gì, Đại Tần, tối nay chúng ta ăn thỏ xào lăn, thỏ cung bảo, thỏ nướng...”
Mấy cái khác Thỏ đại ca không hiểu nhưng một loạt tên món ăn này thì nó nghe hiểu, không phải nó học được tiếng người mà là năm xưa tên chủ nhân ngu ngốc lừa nó về nuôi ngày nào cũng véo mỡ nó lẩm bẩm mấy món ăn liên quan đến “thỏ”, con chó ngốc nghếch kia dùng xương của đồng loại dạy cho nó ý nghĩa thực sự của những cái tên này.
QAQ không muốn bị ăn thịt đâu!
Thỏ đại ca giãy giụa trong ba giây, run rẩy mở mắt, ôm hai chân trước làm động tác vái lạy chúc mừng năm mới, nịnh nọt nhìn Ngô Diệp.
“Này, Đại Tần, anh xem nó khôn chưa kìa, hình như hiểu em nói gì ấy.”
Ngô Diệp ngạc nhiên nói, không hành hạ Thỏ đại ca nữa, đặt nó lên bàn. Thỏ đại ca ngoan ngoãn ngồi xổm, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình. May mà nó không hiểu tiếng người, nếu không chắc tức đến hộc máu phun đầy mặt Ngô Diệp mất.
Tần Vô Hoa cười khẽ: “Khôn thật đấy, có điều tính tình không tốt lắm.” Giống ai đó. Sợ ai đó xù lông, Đại Tần khôn khéo không nói ra lời này.
Ngô Diệp trêu chọc Thỏ đại ca một lúc, Thỏ đại ca dốc hết vốn liếng giả ngoan bán moe, Ngô Diệp thấy nó nghe lời bèn dùng dị năng chữa lành vết thương trên người nó, Thỏ đại ca thấy thoải mái, rất không có tiền đồ cọ cọ vào lòng bàn tay Ngô Diệp, nheo mắt lại trông ngoan ngoãn vô cùng.
Cậu quay sang nói với Tần Vô Hoa:
“Anh đi nấu cho em bát mì nữa đi, đồ ngon đều bị tên nhóc này phá hoại hết rồi.”
“Được nhưng em cẩn thận với nó đấy.” Tần Vô Hoa vẫn hơi không yên tâm về nó.
“Ừ.” Ngô Diệp lơ đễnh đáp, tiếp tục v**t v* bộ lông trắng muốt mềm mượt không tì vết của Thỏ đại ca, sờ sướng tay thật.
Tần Vô Hoa làm việc rất nhanh, lát sau đã nấu xong hai bát mì gà to tướng bưng lên, lần này còn đặc biệt ốp la thêm hai quả trứng, Ngô Diệp ăn xong ợ một cái no nê, tiếp tục lôi Thỏ đại ca ra nghiên cứu.
Cậu đặt viên tinh hạch đỏ trước mặt Thỏ đại ca, lần này Thỏ đại ca thế mà không nuốt chửng ngay mà lại đẩy viên tinh hạch về phía Ngô Diệp. Ngô Diệp khó hiểu cau mày: “Nó có ý gì đây?”
Tần Vô Hoa trầm ngâm một lát rồi nói: “Có lẽ nó muốn em hấp thụ năng lượng tinh hạch đấy, em thử xem.”
Ngô Diệp cũng cảm thấy Thỏ đại ca có vẻ có ý đó, bèn cầm viên tinh hạch đỏ trong tay, tự động vận hành “Pháp hít thở cơ bản” và “Cực phẩm khống thủy thuật”, khi màu sắc viên tinh hạch nhạt dần, Thỏ đại ca bỗng nhảy lên, lao vào lòng Ngô Diệp.
Ngô Diệp lập tức cảm thấy năng lượng tinh hạch đi vào cơ thể mình giảm đi một phần, nhìn kỹ lại thấy Thỏ đại ca trong lòng đang được bao phủ bởi một lớp ánh sáng yếu ớt, đó chính là dao động năng lượng tinh hạch.
Sau nhiều lần thử nghiệm, Ngô Diệp cuối cùng cũng rút ra kết luận -- cậu và Thỏ đại ca đã dùng năng lượng làm cầu nối, thiết lập một mối liên hệ bí ẩn nào đó, chỉ cần Thỏ đại ca ở cạnh cậu, cậu tu luyện hấp thụ năng lượng tinh hạch thì Thỏ đại ca có thể hấp thụ một phần năng lượng đó.
Đồng thời, năng lượng nó hấp thụ từ Ngô Diệp hoàn toàn không gây hại cho cơ thể nó nữa, tất cả đều được lưu trữ an toàn, nhanh chóng và hiệu quả vào thú hạch của nó.
Nhưng mối liên hệ này chỉ giới hạn giữa cậu và Thỏ đại ca, nếu Tần Vô Hoa hấp thụ năng lượng tinh hạch, Thỏ đại ca có làm cách nào cũng không hấp thụ được.
Ngô Diệp và Tần Vô Hoa sau khi suy đi tính lại, thống nhất cho rằng mối liên hệ này rất có thể sinh ra từ “thú hạch”.
Và ý nghĩa lớn nhất của phát hiện này nằm ở chỗ, con người có thể thông qua mối liên hệ này, cùng có lợi và sát cánh chiến đấu với thú biến dị. Tin tức này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ chấn động cả thế giới.
Ngô Diệp hiện tại cần gấp chứng minh mối liên hệ bí ẩn này chỉ có cậu mới thiết lập được hay áp dụng cho tất cả dị năng giả.
Ngô Diệp và Tần Vô Hoa quyết định ngay lập tức đến khu chăn nuôi làm thêm thí nghiệm.
Ngô Diệp còn một nhiệm vụ ngẫu nhiên là cứu chữa Ngưu vương, giờ cậu giao nhiệm vụ này cho Tần Vô Hoa.
Tần Vô Hoa đã nắm rõ từng bước Ngô Diệp thí nghiệm trên Thỏ đại ca, Ngưu vương đã đạt cấp ba đỉnh cao nhưng thử đi thử lại, hắn vẫn không có cách nào giúp Ngưu vương kết thú hạch, càng không thể thiết lập liên hệ với Ngưu vương.
Ngược lại Ngưu vương bị hắn hành hạ đến thoi thóp, nếu không có dị năng chữa trị của Ngô Diệp thì chắc đã chết từ lâu rồi.
Tuy nhiên, hành hạ -- chữa trị -- hành hạ -- chữa trị, nghe thế nào cũng thấy đây là một câu chuyện bi thương.
Cuối cùng Ngô Diệp nhìn không nổi nữa, cậu tự mình ra tay nhưng kỳ lạ là chiêu cậu dùng với Thỏ đại ca áp dụng lên Ngưu vương lại hoàn toàn vô hiệu.
Cậu làm thế nào cũng không thu phục được luồng sức mạnh trong cơ thể Ngưu vương, Ngô Diệp liên tưởng đến dị năng hệ Băng của Thỏ đại ca, lờ mờ cảm thấy rất có thể là do bản thân dị năng.
Ngô Diệp nói với Quý Sùng: “Cậu gọi điện ngay cho ba cậu, bảo ông ấy phái người điều một máy giám định dị năng đến đây ngay lập tức.”
Quý Sùng vô cùng tò mò Ngô Diệp rốt cuộc đã thu phục Thỏ đại ca như thế nào, không nói hai lời gọi ngay cho ba mình, mười mấy phút sau, một chiếc máy giám định dị năng được đưa đến chuồng bò.
Người đưa máy đến ngớ người, chưa từng thấy ai giám định dị năng cho thú biến dị bao giờ, chẳng lẽ thú biến dị cũng có dị năng các hệ khác nhau như con người?
Lý Hạ Tri không biết giao tiếp với Ngưu vương thế nào mà Ngưu vương ngoan ngoãn áp cái đầu to vào máy giám định, chia một tia năng lượng của mình truyền vào máy, máy lập tức nhấp nháy màu nâu sẫm tượng trưng cho sức mạnh.
Quả nhiên là vậy.
Ngô Diệp cho những người không phận sự rời đi, ngoài Tần Vô Hoa ra chỉ giữ lại Quý Sùng và Lý Hạ Tri.
Lý Hạ Tri vốn là dị năng giả hệ Sức mạnh, vừa khéo phù hợp với dị năng của Ngưu vương. Ngô Diệp kể sơ qua cho anh ta nghe cách thúc đẩy thú biến dị kết thú hạch, cách thiết lập liên hệ với thú biến dị.
Vì có “Pháp hít thở cơ bản”, cậu thiết lập liên hệ với Thỏ đại ca thực ra là đi đường tắt nhưng cậu lại không thể nói cho người khác biết sự tồn tại của “Pháp hít thở cơ bản”.
Lý Hạ Tri nghe cậu nói mà mơ hồ, may mà anh ta rất am hiểu cấu tạo động vật, dưới sự hỗ trợ của Ngô Diệp, mất một ngày một đêm cuối cùng cũng thành công thiết lập liên hệ với Ngưu vương, xác nhận hoàn toàn suy đoán của Ngô Diệp.
Mặc dù người cuối cùng thiết lập liên hệ với Ngưu vương là Lý Hạ Tri nhưng Ngô Diệp đóng vai trò then chốt nhất, hệ thống phán định nhiệm vụ hoàn thành, thưởng cho Ngô Diệp 500 điểm tích lũy.
Ngang ngửa với việc giết một con tang thi khổng lồ, so với độ keo kiệt của hệ thống thì phần thưởng này được coi là rất hậu hĩnh rồi.
Sau khi Lý Hạ Tri thiết lập liên hệ thành công với Ngưu vương, Ngưu vương không còn phải chịu đựng sự tổn thương do năng lượng tinh hạch cuồng bạo gây ra nữa cũng nhờ “liên hệ” này mà nó thân thiết với Lý Hạ Tri hơn hẳn.
Sau khi bình phục, hôm sau nó đã xuống ruộng cày cấy. Có thú hạch, năng lực của Ngưu vương tăng mạnh, kéo chiếc cày khổng lồ đặc chế chạy băng băng trên ruộng, cày vừa nhanh vừa tốt. Dưới sự dẫn dắt của nó, những con bò cày khác cũng chăm chỉ hơn nhiều.
Sau khi mọi phỏng đoán được xác nhận, Ngô Diệp mượn ý tưởng trong tiểu thuyết huyền huyễn gọi “liên hệ” này là Khế ước, thú biến dị thiết lập “liên hệ” với con người thì gọi là Khế ước thú.
Khi Ngô Diệp biết được từ hệ thống rằng một dị năng giả cả đời chỉ có thể kết “khế ước” với một con thú biến dị, trừ một số dị năng giả hệ Tinh thần đặc biệt, Ngô Diệp rõ ràng không thuộc nhóm dị năng giả hệ Tinh thần đặc biệt đó.
Cậu và Thỏ đại ca mắt lớn trừng mắt nhỏ, tức đến mức mấy ngày liền xù lông. Thỏ đại ca, hệ thống và cả Tần Vô Hoa đều tránh cậu như tránh tà.
Cậu không cần thỏ bán moe, cậu muốn khế ước thú ngầu lòi bá đạo cơ!
Thú biến dị trong khu chăn nuôi có khoảng ba bốn trăm con nhưng những con này không thích hợp để chiến đấu.
Ngô Diệp tạm thời chưa định công bố nội dung cụ thể của “Khế ước” cho thiên hạ biết nhưng Hiệp hội Thợ săn xác sống rất nhanh đã đăng tin thu mua thú biến dị với giá cao khiến người ta phải động lòng.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 150: Khế ước
10.0/10 từ 24 lượt.
