Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 145: Thú biến dị - 1


Thỏ đại ca có uy quyền tuyệt đối trong đàn thỏ, không chỉ vì dị năng cao nhất mà còn vì nó rất thông minh.


Đám thỏ biến dị thấy đại ca phơi bụng, không hiểu đại ca định làm gì, tuy không hiểu nhưng cảm thấy rất lợi hại, thế là mấy con thỏ đang ngồi xổm trước mặt Ngô Diệp xin ăn đều nằm vật ra phơi cái bụng trắng mềm.


Nhị thiếu gia có cảm giác quen thuộc như thấy chó cưng đòi v**t v* nhưng thỏ làm động tác này, có cùng ý nghĩa không?


Thỏ đại ca từng là một con thỏ cảnh bỏ túi, được rồi thực ra nó chỉ là giống thỏ nhà bình thường nhất, vì lông trắng muốt đáng yêu nên bị gian thương giả làm thỏ cảnh bán cho chủ nhân.


Dưới sự chăm sóc tận tình của chủ nhân, lớp ngụy trang “bỏ túi” của nó nhanh chóng bị lớp mỡ thừa vạch trần, người chủ bị lừa quyết định nuôi lớn làm thịt.


Trong những ngày tháng nơm nớp lo sợ đó, Thỏ đại ca học được kỹ năng bán moe của loài chó ngốc nghếch, may mắn thoát chết.


Sau đó mạt thế ập đến, cả nhà chủ nhân đều biến thành quái vật ăn thịt, Thỏ đại ca trải qua bao gian khổ trốn ra ngoài hoang dã.


Cuộc sống ngoài hoang dã cũng chẳng dễ dàng, đâu đâu cũng là quái vật ăn thịt, chú chó cùng trốn chạy với nó cũng bị cắn chết. Thỏ đại ca trải qua một thời gian dài phiêu bạt, sau đó bị dị năng giả bắt bán vào khu trồng trọt Lam Thành.



Ở đây chỉ cần ngoan ngoãn quản lý tốt đám đàn em, nó sẽ có cỏ ăn mỗi ngày có hai viên tinh hạch -- nhiều hơn đàn em một viên, nói chung Thỏ đại ca rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.


Tuy nhiên, vừa nãy, nó vốn định cào cho con thú hai chân ngu ngốc kia mấy cái thật đau nhưng những giọt nước vô tình uống được, ừm, mùi vị ngon quá, nỗi đau âm ỉ trong cơ thể dường như cũng giảm đi nhiều, ngay cả tâm trạng cáu kỉnh cũng tốt lên.


Thế là Thỏ đại ca tâm trạng tốt cuối cùng cũng nhớ ra đòn sát thủ năm xưa, phơi bụng gì đó có tác dụng nhất với thú hai chân!


Tuy nhiên, rất tiếc, Nhị thiếu gia rõ ràng không lĩnh hội được tinh túy trong đòn sát thủ của Thỏ đại ca.


Thỏ đại ca thấy cậu mãi không động đậy, càng sốt ruột, trong cái khó ló cái khôn nó quyết định dùng đòn sát thủ thứ hai --


Ngô Diệp thấy Thỏ đại ca duỗi chân sau, hai chân trước ôm lấy bắp chân cậu, đôi mắt to tròn trong veo như hồng ngọc nhìn cậu đầy khao khát. Ngô Diệp nảy ra ý định, ngưng tụ một quả cầu nước to bằng viên trôi nước ném ra.


Lần này, Ngô Diệp cố tình tách bỏ nguyên tố chữa trị trong nước, Thỏ đại ca bắt chuẩn xác quả cầu nước nhỏ nhưng đây rõ ràng không phải mùi vị nó muốn.


Thỏ đại ca tính tình nóng nảy cảm thấy mình bị lừa, bắt đầu phát ra tiếng kêu giận dữ, người nuôi dưỡng quen thuộc với nó biết đây là dấu hiệu nó nổi giận sắp tấn công.


Trong số những người nuôi dưỡng chuyên quản lý thú biến dị này có vài dị năng giả hệ Sức mạnh, chuyên xử lý các tình huống bất ngờ.



Lý Hạ Tri là một trong số đó, trước mạt thế anh ta là nhân viên nuôi dưỡng trong sở thú, rất hiểu tập tính động vật, vì thế anh ta là quản lý khu chăn nuôi do Quý Tường chỉ định.


Lý Hạ Tri tính tình thật thà chất phác nhưng người thật thà cũng có tâm tư riêng.


Anh ta còn đang mong để lại ấn tượng tốt cho ông chủ mới của Lam Thành hôm nay, tuyệt đối không thể để con thỏ xui xẻo này phá hỏng, vội lao tới, dùng sức ôm chặt Thỏ đại ca, căng thẳng giải thích với Ngô Diệp:


“Ngô thiếu xin lỗi, thú biến dị tính tình đều không tốt lắm, mức độ biến dị càng cao thì càng dễ nổi nóng.”


“Tại sao?” Ngô Diệp hỏi.


Lý Hạ Tri ngập ngừng: “Tôi nghi ngờ là do tinh hạch.”


Ngô Diệp và Tần Vô Hoa đều cau mày, đây không phải tin tốt. Tần Vô Hoa lạnh lùng nói: “Nói cụ thể xem nào.”


Lý Hạ Tri sắp xếp ngôn từ đơn giản:


“Đây chỉ là phỏng đoán của tôi. Thú biến dị có thể hấp thụ năng lượng tinh hạch giống như người biến dị nhưng con người chúng ta biết đạo lý điểm dừng còn không ngừng tìm tòi cải tiến phương pháp hấp thụ năng lượng. Thú biến dị tuy thông minh hơn động vật thường nhưng thông minh đến mấy cũng không bằng con người. Vì thế chúng chỉ hấp thụ năng lượng tinh hạch theo bản năng nhưng không thể xử lý tốt nguồn năng lượng này như con người, dẫn đến việc năng lượng này mang lại sức mạnh cho chúng đồng thời cũng mang lại đau đớn, nỗi đau này sẽ tích tụ dần theo mức độ biến dị của chúng. Tôi đoán đây là nguyên nhân khiến thú biến dị ngày càng hung dữ thậm chí phát điên.”



Lý Hạ Tri tuy nói là phỏng đoán nhưng thực ra đã nắm chắc chín mười phần, dù không có chuyện hôm nay anh ta cũng sẽ sớm báo cáo tình hình này.


Nói nhỏ thì thú biến dị trong khu chăn nuôi rất có thể sẽ biến thành bom nổ chậm, nói lớn thì xung quanh Lam Thành nhiều rừng núi, tốc độ sinh sản của động vật biến dị rất nhanh, lâu dần, những thú biến dị ngày càng hung dữ này rất có thể sẽ trở thành mối đe dọa cho Lam Thành.


Nỗi lo lắng Lý Hạ Tri chưa nói ra, mọi người đều hiểu và im lặng.


Ngô Diệp bỗng nói: “Đưa con thỏ đó cho tôi.”


Lý Hạ Tri do dự một chút, đang định đưa Thỏ đại ca đang vùng vẫy đạp chân qua, Tần Vô Hoa đã giành lấy ôm vào lòng.


Động vật bẩm sinh có bản năng tìm lợi tránh hại, Thỏ đại ca cảm nhận được Tần Vô Hoa lợi hại hơn Lý Hạ Tri nhiều nên ngoan ngoãn hơn một chút, chỉ phát ra tiếng cảnh cáo chói tai, không dám tùy tiện tấn công Tần Vô Hoa.


Ngô Diệp ngưng tụ một quả cầu nước nhỏ có hiệu quả chữa trị thuần túy trong lòng bàn tay, Thỏ đại ca nhìn thấy quả cầu nước phát ra ánh sáng trắng dịu nhẹ, mắt càng đỏ hơn vì sốt ruột, liên tục phát ra tiếng kêu gù gù xin ăn.


Ngô Diệp đưa quả cầu nước đến bên miệng nó, nó vội thè chiếc lưỡi hồng nhỏ xíu ra l**m láp ngon lành, nheo mắt hưởng thụ, bộ dạng sướng đến tê người, đâu còn vẻ hung dữ lúc nãy.


Ngô Diệp và Tần Vô Hoa trao đổi ánh mắt, cúi đầu nhìn Thỏ đại ca ngốc nghếch đáng yêu, trên mặt không hẹn mà cùng nở nụ cười nhạt. Nếu đổi bối cảnh khác, cảnh tượng ấm áp tràn ngập bong bóng hồng này có thể đưa vào tranh vẽ được rồi.



Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 145: Thú biến dị - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...