Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 14: Chuột giết mèo - 2


Hắn vừa xuống cầu thang thì Kỷ Vân mở mắt, cầm dao lẻn sang phòng bên cạnh, cẩn thận rạch vài đường lên sợi dây thừng trói Vương Kiện để nới lỏng nút thắt ở tay và chân gã.


Sau khi Vương Kiện hoàn toàn biến thành tang thi, Vương Hòa sợ tiếng kêu của gã thu hút sự chú ý của “cao thủ” nên đã phá hủy thanh quản của gã, việc này giờ lại tiện cho Kỷ Vân.


Bố trí xong xuôi, Kỷ Vân giấu con dao dã chiến đổi được với giá cao vào trong ủng, lén buộc một sợi xích sắt lớn quanh thắt lưng, nhét hai cây gậy phát sáng vào túi quần rồi giả vờ như bị Vương Hòa đánh thức, mơ màng xuống lầu chạy thẳng vào nhà vệ sinh.


“Đại ca, anh xong chưa vậy? Tôi muốn đi nặng, sắp không nhịn nổi rồi!” Kỷ Vân ôm bụng gọi vọng vào nhà vệ sinh, giọng đủ lớn để gây sự chú ý.


Vương Hòa thầm mắng đen đủi, vẩy vẩy “thằng nhỏ” rồi kéo quần lên, sầm mặt bước ra: “Nhanh lên, đừng có lề mề, đừng để ông đây ngủ rồi lại đánh thức ông.”


Kỷ Vân vội vàng lao vào nhà vệ sinh, vừa đóng cửa vừa nói: “Yên tâm đi đại ca, mười phút, tối đa mười phút thôi.”


“Đúng là lắm chuyện.” Vương Hòa biết Kỷ Vân mắc chứng táo bón, đi vệ sinh thường phải ngồi cả buổi: “Lẹ cái chân lên đấy.”


“Vâng vâng đại ca...”


Lời Kỷ Vân chưa dứt thì bên trong vang lên tiếng “bủm” to và dài. Vương Hòa bĩu môi, xóa bỏ nghi ngờ trong lòng. Kỷ Vân nín thở, đợi đến khi nghe tiếng bước chân hắn lên lầu mới nhanh chóng khom lưng rón rén chui ra khỏi nhà vệ sinh, chạy nhanh đến trước cửa phòng Ngô Diệp, dùng ngón tay cào nhẹ lên cửa gỗ.



Ngô Diệp vẫn luôn dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nghe thấy tiếng động liền biết ngay là Kỷ Vân đến tìm. Cậu cũng sợ kinh động đến Vương Hòa nên nhẹ nhàng ra mở cửa.


Kỷ Vân bẻ gậy phát sáng rồi làm khẩu hình và ra hiệu tay bảo “đi”.


Muốn chạy trốn thì nhất định phải có thứ gì đó cầm chân Vương Hòa. Ngô Diệp ngẩn người một chút rồi gần như hiểu ngay kế hoạch của Kỷ Vân.


Mẹ kiếp, sao không nói sớm một tiếng, thế này chẳng khác nào hại chết người ta!


Giờ có giấu giếm cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, Ngô Diệp mở cửa để lộ hoàn toàn tình trạng trong phòng trước mặt Kỷ Vân.


Tần Vô Hoa chỉ mặc một chiếc quần bị cắt ống, trên người chỉ còn lại những vết sẹo sau khi vết thương lành, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở nhẹ nhàng, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ bị thương.


Kỷ Vân sững sờ, trong lòng lập tức muốn chửi thề, hóa ra anh trai Ngô Diệp căn bản không phải bị thương mà nhìn bộ dạng này có vẻ là đang thức tỉnh dị năng.


Giờ phải làm sao đây?


Bỏ mặc hai người này mà chạy một mình thì tỷ lệ thoát thân là tám phần mười nhưng chạy trời không khỏi nắng, chỉ cần Vương Hòa không chết thì sớm muộn gì hắn cũng tìm đến khu dân cư tính sổ với cậu ta.


Còn cậu ta thân cô thế cô, không tiền không thế không thực lực, muốn đưa thầy giáo chuyển sang khu dân cư khác chẳng khác nào người si nói mộng.



Trong lúc Kỷ Vân do dự thì nhìn thấy sự tuyệt vọng thầm lặng trong đáy mắt Ngô Diệp, tim cậu ta chợt nhói lên, bất giác nhớ lại cảnh tượng mẹ mình dùng máu thịt cản đường tang thi để bảo cậu ta chạy trốn.


Mẹ kiếp, đánh cược một phen, nếu thoát được kiếp nạn hôm nay thì khi anh trai Ngô Diệp thức tỉnh dị năng, cậu ta sẽ có được ân tình của một dị năng giả, vụ làm ăn này cũng không đến nỗi lỗ vốn.


Kỷ Vân nháy mắt với Ngô Diệp rồi bước vào căn phòng nồng nặc mùi hôi thối, một tay đỡ lấy vai Tần Vô Hoa.


Ngô Diệp hiểu ý, khoác chiếc ba lô leo núi đã chuẩn bị sẵn lên vai rồi bước tới cùng Kỷ Vân dìu Tần Vô Hoa dậy, lặng lẽ rời khỏi phòng.


Vương Hòa nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng tính toán sau khi trừ khử kẻ chống lưng cho Ngô Diệp nhất định phải chơi đùa cậu ta cho thỏa thích.


Mẹ kiếp, da thịt non mềm thế kia, chỉ riêng khuôn mặt đó thôi đã hấp dẫn hơn nhiều so với đám thiếu gia tiểu thư dưới trướng lão đại La rồi.


Đợi hắn chơi chán rồi bán lại cho lão đại La chắc chắn sẽ kiếm được kha khá tinh hạch.


Càng nghĩ trong lòng Vương Hòa càng rạo rực, hắn nằm quay lưng ra khung cửa không cánh, lơ đễnh đến mức hoàn toàn không nhận ra một bóng đen đã lao vào phòng.


“A...” Trên lầu vang lên tiếng thét thảm thiết của Vương Hòa.


Kỷ Vân giật mình, nhanh chóng mở chốt sắt cổng sân, sau khi ra ngoài lập tức dùng sợi xích sắt to quấn vào tay nắm cửa rồi dùng ổ khóa lớn khóa trái cổng lại.



“Đi mau!” Kỷ Vân giục. Một khi dị năng giả bị nhiễm virus D thì dị năng càng cao tốc độ biến đổi thành tang thi càng nhanh. Nghe tiếng hét của Vương Hòa, Kỷ Vân biết kế hoạch của mình đã thành công.


“Tôi biết gần đây có một chỗ trốn được, lối này!”


Thời gian qua Ngô Diệp đã lục soát hết mấy ngôi nhà nông quanh đây, trong đó có một ngôi nhà có hầm ngầm rất lớn, lối vào kín đáo, ba người đàn ông trốn trong đó hoàn toàn không thành vấn đề. Giờ chỉ cầu mong Vương Kiện và cánh cổng lớn có thể cầm chân Vương Hòa thêm một chút.


Vương Hòa sơ ý bị Vương Kiện cắn trúng cổ, hắn rút khẩu súng để bên cạnh, trở tay bắn một phát vào trán Vương Kiện. Đầu Vương Kiện nổ tung tức thì, Vương Hòa đá văng xác em trai, ôm lấy cái cổ máu chảy đầm đìa rồi nổi trận lôi đình, đôi mắt như tẩm độc:


“Kỷ Vân, Kỷ Vân! Dám phản bội ông đây, ông có chết cũng phải kéo chúng mày xuống địa ngục!”


Nghe thấy tiếng súng, Kỷ Vân biết hỏng bét rồi, cậu ta không ngờ Vương Hòa vẫn còn đạn!


“Rốt cuộc còn bao xa nữa? Vương Hòa có súng, hắn sẽ đuổi kịp rất nhanh thôi.” Tim Kỷ Vân đã nhảy lên tận cổ họng.


“Ngay phía trước rồi.” Sức lực của Ngô Diệp đã lớn hơn lúc mới đến mạt thế khá nhiều nhưng phải dìu một người đàn ông cao to vạm vỡ hơn mình chạy trốn trong cơn mưa xối xả thì không thể nào nhanh được.


Rất nhanh sau đó lại vang lên hai tiếng súng, Ngô Diệp biết chắc Vương Hòa đã bắn đứt xích sắt trên cổng.


“Anh Kỷ, anh chạy trước đi, dù thế nào thì chuyện hôm nay cũng cảm ơn anh.”



“Đừng nói nhảm nữa, nhanh lên, chúng ta vẫn còn cơ hội. Nếu Vương Hòa đuổi kịp tôi sẽ cố gắng cầm chân hắn, cậu hãy tìm cách đưa anh cậu chạy trốn càng xa càng tốt. Nếu thoát được thì giúp tôi một việc, đến khu dân cư Lam Thành chăm sóc một ông lão tên Lý Kiến Quốc giúp tôi.”


Kỷ Vân không biết Ngô Diệp có thoát được không, cậu ta chỉ biết Vương Hòa giờ chắc đang hận không thể xé xác cậu ta ra. Cậu ta đã không còn đường sống, chỉ có thể cố gắng cầm chân hắn để tranh thủ chút cơ hội sống mong manh cho anh em Ngô Diệp.


Hốc mắt Ngô Diệp nóng lên, cậu cắn chặt răng kìm nén nước mắt: “Tôi sẽ không bỏ lại anh đâu.”


Dị năng giả sau khi bị nhiễm virus D lần hai, tiềm năng sinh mệnh sẽ được k*ch th*ch toàn diện trong thời gian ngắn, năng lực tăng lên đáng kể. Chỉ trong vài câu nói, Vương Hòa đã xuất hiện trước mặt họ như một bóng ma, tiếng cười dữ tợn:


“Đi? Tối nay không đứa nào được sống sót rời khỏi đây!”


Dứt lời, hai tay Vương Hòa bùng lên ngọn lửa chói mắt, hắn nhe răng cười lao tới:


“Tất cả chúng mày chết đi cho tao!”


Tốc độ của Vương Hòa quá nhanh, Ngô Diệp không thể tránh né, tuyệt vọng nhắm mắt lại.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bên tai bỗng vang lên tiếng sấm nổ đùng đoàng khiến tim Ngô Diệp giật thót.


Cơn đau dự kiến mãi không ập đến, cậu mở mắt ra nhìn thì thấy dưới ánh sáng xanh lè thê lương, trên mặt đất nằm một cục than hình người, đó chính là Vương Hòa kẻ vừa mới hùng hổ một giây trước.


Nhị thiếu gia Ngô lập tức hồi đầy máu đầy mana sống lại tại chỗ, phỉ nhổ một cái: “Mẹ kiếp, làm màu thì bị sét đánh, đáng đời! Em gái mày, đây gọi là báo ứng đấy!”


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 14: Chuột giết mèo - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...