Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 135: Lật đổ (hạ) - 2
Ngô Diệp thầm mắng một tiếng khốn nạn.
Ngô Diệp hiểu rõ con bài tẩy của mình hơn Quý Tường, hiện tại cậu thực sự chưa đủ thực lực để đối đầu trực diện với nhà họ Lý ở Thủ đô, một khi tin tức về Tần Vô Hoa và Tiền Hâm bị lộ, họ hoặc là bị coi là đào binh bắt về Thủ đô chịu trừng phạt, hoặc là rời khỏi Lam Thành tìm kiếm khu dân cư mới.
Rõ ràng, cả hai trường hợp đều không phải điều cậu muốn thấy.
Ngô Diệp không chơi cờ bạc nhưng bẩm sinh đã biết hư trương thanh thế.
“Ông nghĩ giữa việc có được Lam Thành trọn vẹn và mất đi hai dị năng giả cấp ba, tôi sẽ chọn cái gì? Ông chỉ biết Tần Vô Hoa và Tiền Hâm là quân nhân tại ngũ nhưng ông có thực sự hiểu rõ toàn bộ sự việc không? Đã dám nhận họ thì tôi có thừa cách giúp họ tránh khỏi sự hãm hại của nhà họ Lý. Thủ đô có mười quân phiệt, nhà họ Lý chỉ là một trong số đó mà thôi.”
Ngô Diệp cười tự tin ung dung, Tần Vô Hoa vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên, hai người tâm linh tương thông không để lộ chút sơ hở nào.
Quý Tường mãi không dò ra được thân phận của Ngô Diệp, trong lòng rốt cuộc cũng có thêm một phần kiêng dè.
Hơn nữa ông ta cũng biết được từ em trai rằng nhiệm vụ đó thực chất là một cái bẫy do nhà họ Lý cố ý sắp đặt vì bất mãn với hành động của Tần Vô Hoa, một khi Tần Vô Hoa và Tiền Hâm thực sự trở về Thủ đô, ai phải ra tòa án quân sự còn chưa biết chừng.
Đúng như Ngô Diệp nói, Thủ đô có mười quân phiệt, bất kể nhà nào xảy ra chuyện, chín nhà còn lại chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn, tuyệt đối sẽ chuyên tâm bỏ đá xuống giếng một trăm năm. Vì thế, kết quả thật sự khó nói.
Trong cờ bạc, một khi bị nhà cái dọa sợ sinh lòng khiếp nhược thì cách thua cuộc không còn xa nữa.
Ngô Diệp đổi giọng, khí thế bá đạo bộc lộ hết ra ngoài:
“Lam Thành tôi nhất định phải lấy, hai chúng tôi đấu với một mình ông, trừ khi dị năng của ông đạt cấp bốn, nếu không ông không chạy thoát được đâu. Biết tôi ghét nhất cái gì không? Tôi ghét nhất người khác uy h**p tôi.”
Quý Tường cuối cùng cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Đúng vậy, ông ta có thể uy h**p Ngô Diệp nhưng nếu Ngô Diệp không chấp nhận sự uy h**p của ông ta thì ông ta chỉ có con đường chết.
Ngô Diệp vốn định nói thêm gì đó thì điện thoại trong túi bỗng reo. Triệu Càn Vũ gọi điện báo cáo đã bắt sống Tạ Vũ Đông, rất nhanh Dương Khởi, Dương Lệ Na, Bành Tử Quân lần lượt báo tin thắng trận.
Để chuẩn bị cho hành động lần này, Ngô Diệp đã đặc biệt bỏ ra 3 vạn điểm tích lũy 300 tinh hạch cam, đổi thêm 3 bộ áo bảo hộ cấp thấp, cộng với 4 bộ đã dùng trước đó là 7 bộ, cậu và Tần Vô Hoa cùng 5 đội trưởng mỗi người một bộ.
Hiệu quả phòng thủ mạnh mẽ của những bộ áo bảo hộ cấp thấp này đủ để nâng sức chiến đấu của họ lên một tầm cao mới, trong tình trạng không màng tấn công, phá vây bắt tướng địch dễ như trở bàn tay.
Quý Tường không ngờ trận chiến kết thúc nhanh như vậy, rõ ràng Ngô Diệp lợi hại hơn ông ta tưởng. Lúc này hối hận vì dẫn sói vào nhà đã quá muộn, ông ta cúi đầu ủ rũ nói: “Tôi thua rồi.”
Ngô Diệp bỗng cười vô cùng chân thành, đôi mắt đào hoa xinh đẹp sáng lấp lánh: “Không, ông vẫn chưa thua. Nếu ông nguyện ý toàn tâm toàn ý hiệu trung với tôi, tôi có thể chấp nhận đề nghị hai ghế quản lý.”
Đây là điều cậu và Tần Vô Hoa đã bàn bạc từ trước. Đầu tiên kiểm soát hoàn toàn Lam Thành là bắt buộc, thứ hai tìm một người đại diện thích hợp cũng là bắt buộc.
Ngô Diệp muốn trở nên mạnh mẽ hơn thì cần săn giết nhiều tang thi hơn để kiếm thêm điểm tích lũy đổi công pháp lợi hại hơn.
Nhiều người đến giờ vẫn chưa nhận ra, sự xuất hiện của dị năng đã khiến cuộc tranh giành quyền lực đơn thuần trong quá khứ trở nên khó lường hơn, thêm vô hạn khả năng.
Mượn câu nói sến súa Nhị thiếu gia đọc được trong truyện nhiệt huyết -- trước sức mạnh tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế đều là cặn bã.
Sự tiến hóa của tang thi đến cuối cùng chắc chắn sẽ vượt ra khỏi phạm vi tấn công của vũ khí nóng, thứ duy nhất có thể kiềm chế tang thi chính là dị năng giả cũng sinh ra từ virus D.
Ngô Diệp muốn chiếm Lam Thành làm căn cứ địa của mình nhưng không thể để căn cứ địa này cản trở việc nâng cao dị năng của cậu và Tần Vô Hoa.
Lúc này một người đại diện trung thành lại có năng lực thủ đoạn đứng ra lo liệu việc vặt ở Lam Thành là vô cùng cần thiết.
Ban đầu người được Ngô Diệp và Tần Vô Hoa bàn bạc quyết định là Tăng Tân nhưng hiện tại Quý Tường đã biết thân phận của Tần Vô Hoa và Tiền Hâm, trong lúc không muốn và cũng không thể đối đầu trực diện với nhà họ Lý ở Thủ đô, Ngô Diệp cảm thấy lùi một bước để Quý Tường làm người đại diện này cũng không tồi.
Dù sao có Trung Tâm Phù ở đó, không sợ ông ta không nghe lời.
Còn Tăng Tân, ông ta quả thực rất có tài trong việc quản lý kinh doanh, sau này cứ để ông ta quản lý cửa hàng, có điều cửa hàng sau này không chỉ có một cái mà là giao dịch của cả Lam Thành.
Đánh hạ Lam Thành chỉ là bước đầu tiên, sự phát triển trong tương lai của Lam Thành mới là trọng điểm.
Quý Tường nhìn Ngô Diệp chằm chằm mấy chục giây mới nói: “Sóng sau xô sóng trước, tôi nguyện ý hiệu trung với cậu.”
Ngô Diệp lắc ngón tay: “Tôi chưa bao giờ tin vào lời hứa suông.”
Quý Tường không hiểu sao lại nhớ đến lời đồn về cái chết thảm khốc của Trần Tào Sâm, sắc mặt hơi trắng bệch: “Vậy cậu muốn tôi làm thế nào?”
“Cấy phù, cấy Trung Tâm Phù vĩnh viễn không thể phản bội tôi, tôi sẽ để ông làm Quyền thành chủ Lam Thành, toàn quyền đại diện mọi công việc của Lam Thành, quyền lực còn lớn hơn hiện tại. Tin tôi đi, chẳng bao lâu nữa, Lam Thành sẽ lớn mạnh hơn hiện tại rất nhiều sẽ có một ngày nó trở thành khu dân cư siêu cấp vượt qua cả khu dân cư Thủ đô.”
Công phu lừa người của Ngô Diệp luôn rất tốt.
Về lý trí, Quý Tường biết rõ đây là chiếc bánh vẽ Ngô Diệp vẽ ra cho mình, một chiếc bánh vẽ nghe qua đã thấy hoang đường nực cười nhưng trong lòng ông ta cứ có một giọng nói không ngừng mách bảo ông ta, đồng ý với Ngô Diệp, đồng ý với Ngô Diệp.
Quý Tường cuối cùng đã nghe theo tiếng nói trong lòng, nhiều năm sau, khi Lam Thành trở thành vườn địa đàng của Hoa Quốc, ông ta hồi tưởng lại khoảnh khắc này, phát hiện đây là quyết định sáng suốt nhất đời mình.
Tự dưng cho Quý Tường một miếng bánh lớn, Nhị thiếu gia hẹp hòi hơi không vui.
Vì thế sau khi cấy Trung Tâm Phù cho Quý Tường, cậu đặc biệt bỏ ra 300 điểm tích lũy và 300 tinh hạch trong suốt, truyền toàn bộ quá trình cái chết của Trần Tào Sâm do hệ thống ghi lại vào điện thoại rồi gửi qua Bluetooth sang điện thoại của Quý Tường, đầy ác ý bảo ông ta thưởng thức cho kỹ.
Trong video, Trần Tào Sâm còn chưa kịp nói một câu bán đứng Ngô Diệp, chỉ mới động ý niệm đã bị thiêu sống thành bột xương.
Quý Tường xem xong video, mấy ngày liền không ngủ ngon, trong lòng hoàn toàn không dám nảy sinh một ý niệm phản nghịch nào, chỉ sợ mình cũng bị thiêu sống.
Từ đó về sau, Quý Tường hoàn toàn thu lại những toan tính nhỏ nhặt trong lòng, trở thành tay sai trung thành nhất dưới trướng Nhị thiếu gia, ngay cả vợ con cũng bị ông ta dạy dỗ thành trung thành tuyệt đối.
Giữa trưa, cơn mưa thu kéo dài hơn một tháng cuối cùng cũng tạnh, sau tầng mây dày đặc cuối cùng cũng lộ ra ánh mặt trời đã lâu không gặp, dưới ánh nắng vàng rực rỡ, Ngô Diệp và Tần Vô Hoa đứng trên tường thành, dưới chân tường vô số người hoan hô tên họ.
Lam Thành sắp đón nhận vận mệnh mới.
Lam Thành, Hoa Quốc và cả mạt thế, vận mệnh của vô số người sẽ vì thế mà thay đổi.
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 135: Lật đổ (hạ) - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
