Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 129
“Ừ.”
Bất kể xét trên phương diện nào, Tần Vô Hoa đều thật lòng mong Ngô Diệp có thể kiếm được thuốc hữu dụng.
Tần Vô Hoa muốn phát triển thế lực ở Lam Thành cũng muốn có ngày báo thù cho những đồng đội chết oan uổng nhưng từ thâm tâm, hắn không phải kẻ vì tranh quyền đoạt lợi mà coi rẻ mạng sống người thường.
“Hiện tại dị năng của Tiền Hâm và anh em Dương Khởi đạt cấp độ nào rồi?”
Ngô Diệp quyết định liên kết thêm một đồng đội nữa, cậu không ưu tiên Tiền Hâm vì gã là đồng đội cũ của Tần Vô Hoa, cậu liên kết đồng đội là để cày điểm, đương nhiên ưu tiên người có sức chiến đấu mạnh hơn.
“Mười ngày trước, Tiền Hâm đã đột phá lên phong hệ cấp ba, năm ngày trước Dương Khởi đột phá lên thổ hệ cấp ba, Dương Lệ Na hiện tại vẫn là kim hệ cấp hai đỉnh cao, tạm thời chưa đột phá. Tuy nhiên, Triệu Càn Vũ đã đột phá lên ám hệ cấp ba, sức chiến đấu chỉ sau tôi.”
Tần Vô Hoa tu luyện “Ngự lôi thuật cấp thấp” Ngô Diệp đưa, dị năng đã tăng lên cấp ba trung cấp hậu kỳ, khả năng kiểm soát dị năng lại lên một tầm cao mới, hiện tại chỉ dùng dị năng hắn có thể g**t ch*t 30 con tang thi cấp ba mỗi ngày, sức chiến đấu đủ để ngạo thị bất kỳ ai cùng cấp bậc.
Triệu Càn Vũ ít nói nhưng là kẻ cuồng chiến đấu bẩm sinh, tốc độ tăng cấp dị năng khá nhanh, dị năng hệ Ám vốn hiếm gặp quỷ dị lại nổi tiếng với sức sát thương phá hoại kinh người, Tần Vô Hoa hiện tại không chắc nếu không tu luyện “Ngự lôi thuật cấp thấp”, đấu với Triệu Càn Vũ liệu có thắng được không.
“Anh thấy tôi liên kết Triệu Càn Vũ làm đồng đội tiếp theo thế nào?” Ngô Diệp húp nốt miếng cháo cuối cùng hỏi.
Tần Vô Hoa đưa tay lau hạt cơm và vết nước bên khóe môi cậu, thản nhiên thu tay về l**m sạch, lắc đầu nói khách quan:
“Tôi thấy Triệu Càn Vũ không đơn giản như vẻ bề ngoài, cậu ta không phải người dễ kiểm soát, suất đồng đội có hạn, xét về lâu dài nên thận trọng.”
Ngô Diệp ngẫm nghĩ thấy hắn nói rất có lý, xét về lâu dài, đồng đội quả thực nên chọn người có nhân phẩm, tư chất đều thượng thừa, dù sao nếu sau này có cơ hội, cậu sẽ truyền thụ công pháp của hệ thống cho họ.
“Được, chuyện này đúng là phải suy nghĩ kỹ để sau hẵng tính.”
Ngô Diệp hoàn toàn không nhận ra cái gọi là “xét về lâu dài” đã đi ngược lại ý định ban đầu của cậu và từ khi cậu ngửi thấy cơ hội từ cơn dịch bệnh này, cậu đã không còn là Nhị thiếu gia ngốc nghếch chỉ biết ăn no chờ chết không muốn làm gì nữa rồi.
Mẹ hiểu con nhất, mẹ Ngô nói không sai, chỉ vài tháng ngắn ngủi ở mạt thế đã khiến Ngô Diệp vô tình hoàn thành cuộc lột xác cuộc đời, tiếp theo sẽ là sự trưởng thành thực sự.
Để che mắt người khác, cậu lén trốn trong xe tải lớn, Tần Vô Hoa lái xe chở cậu ra khỏi thành, họ đến một nơi vắng vẻ không người trong khu an toàn ngoài thành giết tang thi tu luyện dị năng, mãi đến chiều tối mới quay lại Lam Thành.
Trước khi về thành, Ngô Diệp dùng tinh thần lực đã hồi phục lấy thêm một ít đạn dược, thuốc men vật tư để nửa kín nửa hở trên xe, coi như “hợp thức hóa” số vật tư này.
So với việc cậu mất tích hai mươi ngày mang về lượng lớn vật tư, tin tức “cậu đột ngột xuất hiện ở Lam Thành nghi ngờ sở hữu dị năng không gian nắm giữ lượng lớn vật tư” chấn động hơn nhiều.
Nhị thiếu gia dù thích khoe khoang đến đâu, đọc bao nhiêu tiểu thuyết mạng rồi, sao lại không hiểu tầm quan trọng của việc khiêm tốn hành sự im lặng phát tài.
Kể từ lần trước Ngô Diệp thành công dẫn người sống sót trở về từ huyện Thanh Mân, danh tiếng cậu nổi như cồn, nhiều người sống sót ở Lam Thành có thể chỉ nghe danh chưa thấy mặt nhưng những người phụ trách kiểm tra an ninh thu thuế ở cổng thành không ai không biết cậu.
Thấy Ngô Diệp và Tần Vô Hoa bụi bặm lái xe tải lớn từ bên ngoài về, xe tải che bạt kín mít, máy kiểm tra không phát hiện người nhiễm virus D, họ cũng không có lý do yêu cầu kiểm tra hàng hóa, đành phải cho qua.
Rất nhanh, tin tức Ngô thiếu mang theo lô vật tư lớn trở về Lam Thành lan truyền khắp nơi. Sau đó dưới sự thúc đẩy của người có tâm, tin đồn tam sao thất bản thành Ngô Diệp mang về một lượng lớn thuốc men.
Rõ ràng có người muốn chuyển hướng cuộc khủng hoảng này sang cậu.
Dị năng giả kiếm được tinh hạch đương nhiên coi Ngô Diệp là thần tài, cộng thêm thân phận bối cảnh bí ẩn của Ngô Diệp lại có thể kiếm được lượng lớn vật tư, dưới trướng đã có 4 dị năng giả cấp ba chiếm 50% tổng số dị năng giả cấp ba hiện có ở Lam Thành mà thành viên cố định dưới trướng cậu ai nấy đều kín miệng như bưng, dù trả giá cao hay đe dọa thế nào cũng không moi được thông tin khiến họ không thể không suy nghĩ nhiều.
Nhất thời, địa vị của Ngô Diệp trong lòng mọi người tăng vọt, một số thợ săn xác sống tự do có cuộc sống khó khăn bày tỏ ý muốn đầu quân cho cậu.
Đợi đến khi một số người ở Lam Thành nhận ra mình tự lấy đá ghè chân mình thì Ngô Diệp đã về “quê”, gọi điện bảo cha Ngô tìm cách kiếm cho cậu một lô thuốc đông y thanh nhiệt giải độc còn cậu thì chuyển dần số vũ khí giấu trong kho ngầm nhà máy hóa chất sang thế giới bên kia.
Ban ngày, Ngô Diệp cùng nhóm Tần Vô Hoa săn giết tang thi ở khu vây săn, ban đêm cậu về thế giới bên kia vận chuyển vũ khí.
Việc xuyên qua lại giữa hai vị diện thường xuyên khiến cậu khó tích lũy điểm nhanh chóng, cường độ “làm việc” cao càng khiến thần kinh cậu căng thẳng, lúc này, những giây phút ân ái mặn nồng với Tần Vô Hoa vào đêm khuya dường như trở thành thời khắc thư giãn và được mong chờ nhất mỗi ngày.
Nhị thiếu gia vốn tưởng mình sẽ giống người khác đột phá lên dị năng cấp ba trong chiến đấu, kết quả lại là trong lúc bị ai đó làm cho phải xin tha trong bồn tắm thì đột phá, đoạn lịch sử đen tối này cậu tuyệt đối phải đào hố chôn sâu!
Thoáng cái đã hơn một tuần trôi qua, mưa thu dầm dề vẫn chưa có dấu hiệu tạnh, lương thực ngoài đồng tiếp tục thối rữa, dịch bệnh vẫn lây lan nhanh chóng, bóng ma bao trùm trong lòng hầu hết mọi người, mâu thuẫn trong thành ngày càng gay gắt đã đến mức một chạm là nổ.
“Đại ca, em muốn đi làm nhiệm vụ cùng mọi người, có được không ạ?” Chu Gia Bảo mím môi, đôi mắt nhỏ hẹp dài không chớp nhìn chằm chằm Nhị thiếu gia đang gặm bánh bao.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 129
10.0/10 từ 24 lượt.
