Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 125: Trở về - 2
Rất nhanh, Ngô Ly đã được tiêm mũi cuối cùng, cậu bé gần như không cảm thấy khó chịu gì. Hai ngày sau, thuốc còn lại được cơ thể hấp thụ hoàn toàn, Ngô Ly ngoài vẻ ngoài vẫn gầy gò xanh xao ra thì tinh thần chẳng khác gì người thường.
Nhóm Ngô Diệp đưa cậu bé đến một bệnh viện tư nhân cao cấp ở thành phố khác kiểm tra toàn diện, kết quả cho thấy trái tim dị tật bẩm sinh của Ngô Ly đã hoàn toàn trở lại bình thường, mọi chỉ số kiểm tra trên cơ thể đã không khác gì người thường.
Bác sĩ xem xét kỹ lưỡng các số liệu xong cho biết cơ thể Ngô Ly rất khỏe mạnh, chỉ là phát triển chậm hơn trẻ đồng trang lứa một chút, tăng cường rèn luyện không kén ăn thì cậu bé sẽ nhanh chóng đuổi kịp các bạn.
Bác sĩ nhìn mẹ Ngô ôm Ngô Ly khóc nức nở vì vui sướng với ánh mắt kỳ lạ, xuất phát từ tâm trạng của người làm mẹ, ông an ủi vài câu.
Rời bệnh viện, cha Ngô tiếp tục bận rộn chuyện xưởng thực phẩm, mẹ Ngô đưa hai con trai đi công viên giải trí.
Nhị thiếu gia vứt bỏ “thể diện” đi cùng em trai chơi hết các trò cảm giác mạnh trong công viên giải trí, hai anh em ngoại hình đều rất xuất sắc, đốn tim không biết bao nhiêu người.
Tối về nhà Ngô Ly hét khản cả giọng, trước khi ngủ cậu bé nói với Ngô Diệp: “Anh, hôm nay cứ như nằm mơ ấy, sướng quá đi.”
Ngô Diệp véo má em trai: “Sau này muốn đi chơi lúc nào thì đi lúc đó nhưng đừng hòng anh đi cùng mày nữa!”
Ngô Ly bĩu môi véo lại: “Em cũng chả thèm, hứ.”
Nhị thiếu gia dễ dàng dùng vũ lực trấn áp em trai, bắt nạt đã đời mới về phòng mình nghỉ ngơi.
Sắp đến giờ hẹn lấy hàng với Daniel, Ngô Diệp mang theo đủ vàng thỏi, mang hết số sữa bột, lương khô ép, kẹo, sô cô la, Snickers, thuốc kháng sinh, thuốc cảm, thuốc trị chấn thương đã được người nhà đóng gói lại, cùng số thuốc lá giả còn lại trong nhà.
Thuốc lá và vỏ thuốc lá của vị diện tang thi đã giao cho người phụ trách xưởng thuốc lá giả, lần sau cậu mang thuốc lá giả sang sẽ giống thuốc thật ở vị diện kia hơn.
Ngoài ra cậu còn mua hàng trăm cân các loại hoa quả sấy khô rời, hai trăm cân đường trắng rời, năm trăm cân muối i-ốt. Tính tổng cộng, lần này Ngô Diệp mang theo số lượng hàng hóa gấp trăm lần lần trước, chiếm hơn một nửa không gian nhẫn chứa đồ.
Việc tháo dỡ đóng gói thủ công những thứ này vừa phiền phức vừa vất vả, Ngô Diệp thấy tay cha mẹ và em trai đều bị bao bì cứa đứt, dứt khoát bảo họ không tháo dỡ đóng gói nữa để cha mẹ rảnh tay lo liệu chuyện xưởng thực phẩm.
Còn A Ly, mẹ Ngô định qua một thời gian nữa sẽ tìm cách cho cậu bé đi học.
Ngô Ly lớn đến mười sáu tuổi chưa đến trường ngày nào, kiến thức học được đều do mẹ Ngô tranh thủ lúc cậu bé khỏe dạy cho, tuy nhiên đầu óc Ngô Ly rất thông minh, có năng khiếu học tập hơn Ngô Diệp, chỉ cần chịu khó chắc chắn sẽ đuổi kịp bạn bè đồng trang lứa.
Duy chỉ có chuyện sức khỏe Ngô Ly đột nhiên tốt lên là không thể giải thích được, cha mẹ Ngô đều đang do dự có nên đưa Ngô Ly ra nước ngoài không, qua vài năm rồi về thì những lời đồn đoán bên ngoài sẽ ít đi nhiều.
Nhưng Ngô Ly từ nhỏ được nuôi dưỡng bên cạnh họ, đến trường cũng chưa từng đi, họ sao nỡ để cậu bé ở đất khách quê người?
Ngô Diệp tỏ vẻ bây giờ A Ly khỏe lại rồi, chỉ cần học được mấy cuốn sách quản trị kinh doanh kia, sau này tiếp quản công việc của ông già thì thế nào cũng được.
A Ly bị thái độ vô trách nhiệm của ông anh làm cho tức điên, nửa ngày không thèm để ý đến cậu. Về phần Ngô Ly, cậu bé thực ra cũng hơi không nỡ rời xa gia đình, bị Ngô Diệp khích bác ngược lại nảy sinh chút hứng thú với nước ngoài.
Sắp xếp cụ thể để cha mẹ Ngô bàn bạc sau, Ngô Diệp tạm biệt gia đình, một mình lên phía Bắc đến nước MG.
Thoáng cái đã đến thời gian giao dịch hẹn với Daniel. Trước đó, Ngô Diệp đã mua một nhà máy hóa chất bỏ hoang với giá rẻ ở thành phố D nước MG giáp nước E.
Nhà máy hóa chất này nằm ở khu công nghiệp phía nam thành phố D, nhà máy đóng cửa đã lâu nằm lộn xộn ở ngoại vi khu công nghiệp, xung quanh hoang vu hẻo lánh, rất thích hợp để giấu hàng.
Ngô Diệp không tiết lộ bất kỳ thông tin nào về nhà máy với Daniel, trực tiếp dùng kinh độ vĩ độ định vị địa điểm giao dịch ở vùng hoang dã thành phố D.
Ngô Diệp tự lái một chiếc xe tải cũ tải trọng 40 tấn đi nhận hàng, Daniel thì dùng máy bay hành khách cỡ nhỏ ngụy trang vận chuyển hàng lậu đến địa điểm chỉ định.
Daniel đã được lĩnh giáo trình độ tiếng Anh nát bét của Ngô Diệp nên lần này đặc biệt mang theo một phiên dịch, hai người giao tiếp thuận lợi.
Tổng cộng 2 triệu đô la hàng hóa, Ngô Diệp thanh toán toàn bộ bằng vàng thỏi. Theo thỏa thuận, số vàng 9999 này của Ngô Diệp được quy đổi theo giá 180 tệ/gam, hai bên tiền trao cháo múc, giao dịch kết thúc mỗi người lặng lẽ mang đồ rời đi.
Ngô Diệp lượn lờ vài vòng ngoài đồng hoang, xác định không có ai theo dõi mới từ từ lái xe về nhà máy hóa chất.
Xung quanh nhà máy hóa chất bỏ hoang đến cái bóng ma cũng không thấy, Ngô Diệp một mình bốc dỡ nửa ngày mới giấu hết số vũ khí này vào kho ngầm của nhà máy hóa chất.
Cậu dùng điện thoại không đăng ký gọi cho ông già báo bình an, dùng ám hiệu đã thỏa thuận nói với ông già cậu sắp về Lam Thành, bảo ông đừng lo lắng.
Cúp điện thoại, Ngô Diệp chọn một phần vũ khí chất đầy không gian còn lại trong nhẫn, giấu chiếc xe tải cũ đi, ấn nút Cổng dịch chuyển, trong nháy mắt biến mất khỏi thế giới này.
Ở vị diện tang thi, Ngô Diệp đi một lèo suốt hai mươi ngày, theo thời gian, khuôn mặt vốn lạnh lùng nghiêm túc của Tần Vô Hoa ngày càng u ám, mọi người thở mạnh cũng không dám, chẳng ai dám chọc vào ổ kiến lửa hỏi hắn tung tích đại ca.
Đặc biệt là sau khi tin tức về cái chết kỳ quái của Trần Tào Sâm lan truyền, những thợ săn xác sống bị cấy Trung Tâm Phù này đều cụp đuôi làm người.
Đối với bên ngoài miệng kín như bưng, ngay cả người đầu ấp tay gối cũng không nghe được một câu nói mớ chứ đừng nói là nói thật; đối với bên trong phục tùng mọi sự sắp xếp, tập huấn, săn giết, nhiệm vụ, Tần Vô Hoa bảo làm gì thì làm nấy tuyệt đối không hỏi thừa một câu.
Qua thời gian huấn luyện và phối hợp này, mười lăm thợ săn xác sống cấy Trung Tâm Phù đã nâng cao sự ăn ý lên một tầm cao mới, cùng với sự ăn ý tăng lên, sức chiến đấu cũng ngày càng dũng mãnh, dần trở thành huyền thoại ở khu vây săn.
Trong hai mươi ngày Ngô Diệp vắng mặt, mưa ở khu vực Lam Thành gần như không ngớt ngày nào, trong thành ngập lụt thành tai, khu nhà ổ chuột ngoài thành có rất nhiều người sống sót yếu ớt chết đi.
Trong và ngoài thành nhiều người xuất hiện triệu chứng sốt cao tiêu chảy nôn mửa đau đầu, bất kể cao tầng Lam Thành che giấu thái bình thế nào, ai cũng hiểu rõ -- dịch bệnh đã xuất hiện.
Dịch bệnh không phải lần đầu ghé thăm Lam Thành, vào thời điểm này năm ngoái đã từng bùng phát một lần.
Khi đó thuốc men trong thành tương đối dồi dào hơn bây giờ, kịp thời kìm hãm được tình thế, người chết chủ yếu là dân nghèo ngoài thành, dịch bệnh chưa lan vào trong thành.
Năm nay, thuốc men trong thành vô cùng khan hiếm, mưa thu dầm dề ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc thu hoạch mùa màng, từng mảng lúa chín, ngô đậu tương sắp chín thối rữa ngoài đồng.
Cao tầng Lam Thành chỉ lo chuyện này đã phát điên rồi còn tâm trạng đâu mà quan tâm người bị sốt tiêu chảy có thuốc uống hay không. Đợi đến khi nhận ra vấn đề nghiêm trọng thì bóng ma dịch bệnh đã bao trùm toàn bộ Lam Thành.
Dị năng giả hệ Trị liệu không phải vạn năng, trước cấp bốn, dị năng của họ chỉ có tác dụng với vết thương ngoài da, đối với bệnh dịch do virus gây ra như thế này hoàn toàn vô dụng, vẫn phải dựa vào thuốc men.
Thuốc men ở Lam Thành hiện tại về cơ bản đều mua từ khu dân cư Thủ đô, khu dân cư Thủ đô phải cung cấp thuốc cho tất cả các căn cứ trên toàn Hoa Quốc, phần phân phối cho Lam Thành thực sự quá ít.
Hiện tại, dịch bệnh đã chuyển từ chậm sang nhanh chóng lan rộng hoành hành, không có đủ thuốc men, một cuộc khủng hoảng mới đang được nhen nhóm.
---
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Story
Chương 125: Trở về - 2
10.0/10 từ 24 lượt.
