Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 117: Chữa trị - 1


Buổi tối sau khi giường y tế định vị bảo vệ được chuyển đến, mọi người ăn qua loa bữa tối xong, Ngô Ly nằm lên giường bảo hộ.


Ngô Diệp làm theo hướng dẫn sử dụng, lần lượt cố định tứ chi, ngực bụng và đùi em trai bằng những dây đai chuyên dụng mềm mại nhưng chắc chắn.


Trước khi đeo miếng chặn miệng cho Ngô Ly, Ngô Diệp dặn dò em trai lần cuối: “A Ly nhất định phải chịu đau nhé biết không? Cố gắng kiểm soát bản thân đừng để ngất đi.”


Ngô Ly thực ra kiên cường và dẻo dai hơn Ngô Diệp nghĩ nhiều, cậu bé không sợ đau như Ngô Diệp tưởng tượng, gật đầu thậm chí còn an ủi người nhà:


“Mọi người đừng lo, con không sợ đâu, thật đấy, con chẳng sợ tí nào, mọi người phải có niềm tin vào con chứ.”


Cha Ngô bước tới xoa đầu cậu bé, người cha vốn ít bộc lộ tình cảm nhẹ nhàng hôn lên trán con trai, động viên: “Giỏi lắm, đây mới là con trai ngoan của ba.”


Vẻ mặt Ngô Ly vừa kiêu hãnh vừa ngạo nghễ: “Đương nhiên rồi ạ.”


Mẹ Ngô cũng bước tới, vành mắt đỏ hoe, hôn lên má gầy gò của con trai:



“A Ly, đợi con khỏe lại, mẹ sẽ đưa con đi công viên giải trí chơi một bữa thỏa thích.”


Hồi bé A Ly cứ hỏi đi hỏi lại bà công viên giải trí có gì vui nhưng vì sức khỏe yếu, bà chưa từng đưa cậu bé đi lần nào.


Mặt Ngô Ly hơi nóng lên, ngượng ngùng nói: “Con có phải trẻ con đâu mà thèm đi công viên giải trí. Anh hai, đợi em khỏe rồi em sẽ đi học võ, em muốn bảo vệ mọi người.”


Ngô Diệp véo cái mũi cao của em trai, cười nói: “Được, đợi em khỏe lại, anh sẽ mời sư phụ giỏi nhất dạy em.”


Mắt Ngô Ly sáng lấp lánh, gật đầu thật mạnh: “Mẹ, tiêm cho con nhanh lên, con muốn mau chóng khỏe lại.”


“Được.” Mắt mẹ Ngô càng đỏ hơn. Ngô Diệp đeo miếng chặn miệng cho Ngô Ly, mẹ Ngô lấy một ống Gen phục hồi nguyên dịch ra, trấn tĩnh lại, tìm đúng tĩnh mạch trên cánh tay Ngô Ly, đâm kim vào rồi từ từ đẩy thuốc trong ống tiêm vào.


Khi thuốc đi vào cơ thể Ngô Ly, làn da vốn trắng bệch bệnh tật của cậu bé dần đỏ lên và nóng hổi, chẳng mấy chốc đã đỏ như tôm luộc, mồ hôi vã ra như tắm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, tiếng r*n r* nghẹn ngào trong cổ họng ngày càng nặng nề, hơi thở ồ ồ và lồng ngực trái phập phồng dữ dội chứng tỏ cậu bé đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.


Mẹ Ngô nhìn con trai út chịu đau mà đứng ngồi không yên, đi đi lại lại trong phòng đầy lo lắng, rõ ràng tin tưởng thuốc không có vấn đề gì nhưng vẫn không nhịn được lấy nhiệt kế điện tử đo nhiệt độ cho Ngô Ly.


“Trời ơi, 42 độ, sốt hỏng não thì làm sao bây giờ?” Mẹ Ngô cầm nhiệt kế mà nước mắt tuôn rơi.



Hệ thống:


[Đây là phản ứng bình thường, thuốc đang sửa chữa gen khiếm khuyết trong cơ thể cậu ta, tiến tới cải tạo triệt để cơ thể cậu ta. Thuốc sẽ bảo vệ các cơ quan trong cơ thể cậu ta sẽ không gây hại cho cậu ta đâu.]


Theo yêu cầu của Ngô Diệp, hệ thống truyền những lời này vào tai mọi người qua sóng âm. Cha mẹ Ngô lần đầu tiên nghe thấy hệ thống nói chuyện, họ biết hệ thống có lai lịch bất phàm nên nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi bớt.


Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, trong mồ hôi tuôn ra đầm đìa của Ngô Ly bắt đầu lẫn cả máu, mọi người lập tức lo lắng hơn lúc nãy. Cha Ngô và mẹ Ngô mỗi người nắm chặt một tay con trai út, không ngừng động viên cậu bé.


Thời gian trôi qua từng giây từng phút, trong cơn đau kịch liệt, Ngô Ly nghĩ chắc bị róc xương lột da, bỏ vào chảo dầu dưới địa ngục cũng chỉ đau đến thế này là cùng?


Cậu bé tập trung tinh thần lắng nghe giọng nói của người thân, những lời động viên cổ vũ này là chỗ dựa vững chắc nhất của cậu bé, hết lần này đến lần khác kéo cậu bé trở về khi ý thức sắp tan rã.


Thoáng cái bốn tiếng đồng hồ trôi qua, Ngô Ly gần như biến thành người máu, hơi thở từ gấp gáp ban đầu trở nên ngày càng yếu ớt nhưng đồng thời cũng ngày càng ổn định, tứ chi co giật trên giường dần bình ổn trở lại cho đến khi nằm im.


Lại qua hơn nửa tiếng nữa, cậu bé cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ say, cuộc điều trị còn tàn khốc hơn cả cực hình này cuối cùng cũng tạm dừng.


Ngô Diệp nhận được câu trả lời chắc chắn từ hệ thống, vội vàng cởi bỏ dây trói trên người Ngô Ly. Cha Ngô đã xả sẵn nước tắm vào bồn.



Ngô Ly đã mệt mỏi đến cực điểm, suốt quá trình không hề kêu một tiếng, vẫn ngủ mê mệt.


Gen phục hồi nguyên dịch có tính đặc hiệu cao hơn Đan Cường Thân Kiện Thể, hiệu quả đương nhiên rõ rệt hơn, mới chỉ vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi mà vết tím tái trên môi Ngô Ly đã biến mất không còn dấu vết, khuôn mặt gầy gò rõ ràng đã có chút huyết sắc.


Mẹ Ngô nóng lòng đo nhịp tim, huyết áp... cho Ngô Ly, các chỉ số tốt chưa từng thấy.


Mẹ Ngô đặt máy đo xuống, không kìm nén được nữa, ôm lấy cha Ngô khóc òa lên như một đứa trẻ như muốn trút hết mọi đau khổ, uất ức, áy náy, tự trách suốt 16 năm qua ra ngoài.


Cha Ngô vỗ về tấm lưng gầy của vợ, nước mắt cũng tuôn rơi như mưa.


Ngay cả Nhị thiếu gia vô tư lự cũng đỏ hoe mắt: “Cha mẹ đừng khóc nữa, mau đi ngủ đi, con trông A Ly cho. Nhiều nhất là nửa tháng nữa, A Ly có thể chạy nhảy tưng bừng như những đứa trẻ bình thường khác rồi.”


“A Diệp, cảm ơn con, cảm ơn con... hu hu...”


Mẹ Ngô nắm tay Ngô Diệp khóc không thành tiếng. Bao nhiêu năm nay, chăm sóc đứa con trai khiếm khuyết bẩm sinh, không ai biết nỗi đau khổ và dằn vặt trong lòng bà.


Mỗi khi nhìn con trai út phát bệnh, phải uống thuốc tiêm truyền, bà hận không thể chịu thay con; nhìn con trai út bị đẩy vào phòng chăm sóc đặc biệt, hết lần này đến lần khác, tim bà đau như dao cắt.


Giờ đây, tất cả những điều đó cuối cùng cũng kết thúc. Bà không chỉ thay mặt Ngô Ly cảm ơn mà còn cảm ơn thay cho chính mình.



Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 117: Chữa trị - 1
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...