Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ

Chương 109


Lúc này đang là chập tối, mẹ Ngô đang nấu cơm trong bếp. Sau khi uống Đan Cường Thân Kiện Thể, nửa tháng nay sức khỏe A Ly rất tốt.


Cậu bé đã đọc sách quản trị doanh nghiệp cả ngày, mắt hoa cả lên, định vào bếp phụ mẹ nhưng còn lóng ngóng hơn cả Ngô Diệp nên bị mẹ đuổi ra ngoài, ỉu xìu ngồi ở phòng khách cùng cha phân loại hàng hóa.


Thời gian này mẹ Ngô gần như ở nhà toàn thời gian để đóng gói hàng hóa, cha Ngô ban ngày chạy vạy chuyện xưởng thực phẩm, tối về cùng vợ con phân loại vật tư.


Từ khi uống Đan Cường Thân Kiện Thể, sức khỏe cha mẹ Ngô tốt hơn hẳn, không còn mất ngủ hay mơ màng, các bệnh đau lưng mỏi gối, cao huyết áp, tụt đường huyết đều biến mất.


Tối ngủ ngon giấc, ban ngày làm việc hăng say, tuy trong lòng vẫn lo lắng cho sự an nguy của con trai ở thế giới bên kia nhưng tinh thần đã tốt hơn trước rất nhiều.


Giờ trong nhà không còn người giúp việc, mẹ Ngô một mình lo liệu việc nhà lại còn bận rộn đóng gói hàng hóa, gần như không bước chân ra khỏi cửa.


Cha Ngô muốn mua lại xưởng thực phẩm ở khu công nghiệp cũ, ngày ngày chạy vạy quan hệ, bất giác như tìm lại được nhiệt huyết và ý chí chiến đấu thời trai trẻ, cả người toát ra vẻ rạng rỡ từ trong ra ngoài.


Ban đầu nhiều người tưởng rằng sau cú sốc này cha Ngô chắc chắn sẽ gục ngã, không nhảy lầu tự tử hay uất ức mà chết đã là may mắn lắm rồi, ai ngờ giờ nhìn lại, ông không những không gục ngã mà còn như trút bỏ được gánh nặng bệnh tật, tìm lại được mùa xuân thứ hai, ai nấy đều lấy làm lạ.


Không ít người thầm đoán, chắc lão Ngô đang cố gồng mình thôi.



Cha Ngô kinh doanh nhiều năm, dù giờ sa cơ lỡ vận nhưng vẫn còn chút quan hệ. Thông qua những mối quan hệ này, cha Ngô lần lượt bán hết số trang sức ngọc bích Ngô Diệp mang về.


Dù sao nhà họ Ngô cũng từng giàu nứt đố đổ vách, người ngoài chỉ nghĩ họ đang bán của cải để mong vực dậy.


Vàng có giá ngọc vô giá, trong số trang sức Ngô Diệp mang về, chỉ riêng miếng ngọc bội mỡ cừu cực phẩm đã bán được hơn ba trăm vạn còn vài món trang sức ngọc bích chế tác tinh xảo cũng bán được giá không thấp.


Cộng với số tiền bán căn hộ trước đó của Ngô Diệp, sau này bán vàng bạc trang sức, trong tay cha Ngô hiện có gần ba ngàn vạn vốn liếng.


Có tiền dễ làm việc, có vốn liếng này lót đường, cộng thêm quan hệ cũ, chỉ trong hơn mười ngày ngắn ngủi, cha Ngô đã lo liệu gần xong chuyện xưởng thực phẩm.


Xưởng thực phẩm cha Ngô nhắm trúng là một doanh nghiệp địa phương, ban đầu làm bánh ngọt điểm tâm, sau làm thêm bánh trung thu, sản phẩm chủ yếu tiêu thụ trong tỉnh, quy mô không lớn nhưng có chút tiếng tăm.


Sau này người sáng lập xưởng giao lại cho con trai quản lý, kết quả con trai ông ta không ra gì, nghiện cờ bạc, hết tiền thì bớt xén nguyên liệu thực phẩm còn thế chấp nhà xưởng vay ngân hàng.


Cuối cùng tiền vay thua sạch, bánh trung thu bán ra bị người tiêu dùng phát hiện nhân bánh mốc meo hôi thối, xưởng thực phẩm nhanh chóng tuyên bố phá sản, xưởng trưởng vào tù, ngân hàng khởi kiện, tòa án phán quyết cưỡng chế thi hành án, yêu cầu xử lý tài sản thế chấp.


Môi trường ở khu công nghiệp cũ không tốt, thương nhân đàng hoàng ít ai đến đó đầu tư, khi chưa có thông tin quy hoạch giải tỏa rõ ràng thì chẳng ai muốn mua lại một xưởng thực phẩm nhỏ đã phá sản.


Hai năm nay giá nhà đất tăng chóng mặt, đất ở ngoại ô cũng bị đẩy lên giá trên trời, chỉ riêng hai mươi tám mẫu đất của xưởng thực phẩm đã trị giá hơn 2700 vạn, cộng thêm gần 1 vạn mét vuông nhà xưởng và máy móc thiết bị lỗi thời, khi tòa án bán đấu giá cưỡng chế đã đưa ra mức giá khởi điểm 4000 vạn nhưng không ai hỏi mua.



Xưởng thực phẩm nhỏ cứ thế bị bỏ hoang, thiếu người tu sửa bảo dưỡng nên xuống cấp rất nhanh, càng ngày càng mất giá.


Cha Ngô lượn lờ ở khu công nghiệp cũ rất lâu mới miễn cưỡng chấm được xưởng thực phẩm nhỏ đó, sau khi tìm người phụ trách liên quan bàn bạc, đối phương dường như cũng muốn tống khứ đi cho rảnh nợ nên không khăng khăng giữ giá khởi điểm ban đầu.


Tất nhiên giá cụ thể còn phải đợi hoàn tất thủ tục chính quy mới chốt được. Cha Ngô dự tính khoảng 3500 vạn là có thể mua được, nếu thuận lợi thì nhanh nhất trong vòng một tháng sẽ xong thủ tục.


Vấn đề duy nhất hiện tại là thiếu vốn.


Chỉ riêng tiền mua xưởng ông còn thiếu khoảng 700 vạn, nhà xưởng nát như vậy chắc chắn phải tu sửa, máy móc thiết bị bên trong cần thay mới toàn bộ, ngoài ra còn phải tuyển công nhân, mua nguyên liệu các loại, thiếu một hai ngàn vạn thì đừng hòng vận hành được nhà máy.


Tính sơ sơ chi phí đã bay mất hơn năm ngàn vạn, bình thường phải sản xuất bao nhiêu bánh kẹo mới thu hồi vốn được?


Chính vì thế hai năm nay người làm thực nghiệp ngày càng ít.


Cha Ngô đang lo lắng về khoản vốn thiếu hụt thì Ngô Diệp đột ngột xuất hiện trong phòng khách.


Phòng khách vốn không rộng lắm, chất đống hàng hóa lộn xộn càng thêm chật chội. Ngô Diệp vẫn đang chìm đắm trong sự bàng hoàng và kinh ngạc, đứng ngây ra giữa phòng khách, Ngô Ly gọi mấy tiếng cậu mới hoàn hồn.


“Anh, anh không sao chứ?” Ngô Ly bước nhanh tới, cậu bé rất hiểu Ngô Diệp, liếc mắt là nhận ra tâm trạng anh trai không ổn.



Ngô Diệp nén “chuyện phiền lòng” xuống đáy lòng, cười xoa đầu A Ly: “Anh mày khỏe re, có chuyện gì được chứ? Ơ, khoan đã, A Ly em cao lên phải không?”


Chiều cao 1m77 là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng Nhị thiếu gia, bạn bè xung quanh từ nhỏ đến lớn chẳng ai thấp hơn cậu, chỉ có thể vô sỉ tìm chút tự tin từ em trai.


Ngô Ly vì sức khỏe bẩm sinh yếu ớt, phát triển chậm hơn bạn đồng trang lứa, bé tí tẹo, thấp hơn Ngô Diệp cả cái đầu. Kết quả mới nửa tháng không gặp, Ngô Ly đã cao đến cằm cậu, ít nhất cũng phải cao thêm 4, 5 cm chứ chẳng chơi?


Ngô Ly đắc ý khoa tay múa chân:


“Cao thêm 5 phân rồi, chẳng mấy chốc em sẽ cao hơn anh cho xem.”


Ngô Ly không chỉ cao lên mà khuôn mặt trắng bệch bệnh tật cũng chuyển sang trắng hồng khỏe mạnh, vết tím tái trên môi mờ đi nhiều, tinh thần phấn chấn, trông tốt hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.


Nhị thiếu gia vỗ một cái vào gáy em trai, bật chế độ mỉa mai: “Còn muốn cao hơn anh? Mơ đi cưng, đồ lùn tịt.”


Mẹ Ngô nghe tiếng động từ trong bếp đi ra, Ngô Ly mếu máo mách: “Mẹ, anh hai bắt nạt con! Mẹ xem ảnh đánh con kìa còn bảo con là đồ lùn tịt nữa!”


Trước kia mẹ Ngô rất bênh con út nhưng lần này bà không mắng Nhị thiếu gia nghịch ngợm, bước nhanh tới nắm tay Ngô Diệp, ngắm đi ngắm lại thấy con trai không gầy đi cũng không bị thương, tảng đá trong lòng mới rơi xuống, khác thường chọc vào trán con út mắng yêu:


“Lớn tướng rồi còn làm nũng, anh con đời nào nỡ bắt nạt con? Con vốn dĩ là đồ lùn tịt mà, nhà mình con lùn nhất, sau này còn kén ăn thì xác định cả đời thấp hơn anh con đi.”



Ngô Ly kêu gào: “Ba, ba xem kìa, mẹ với anh hai hùa nhau bắt nạt con!”


Cha Ngô thấy con trai bình an trở về trong lòng rất vui, nghe con út mách lẻo, bỏ viên kẹo vừa gói xong xuống, chua loét nói: “Con không thấy Thái hậu nương nương nhà mình cùng phe với anh con à? Ba nào dám quản Thái hậu nương nương nhà con.”


Ngô Ly thì thầm: “Đàn ông sợ vợ đúng là vô dụng, anh, sau này anh đừng giống ba nhé! Nhất định phải lấy cô vợ tam tòng tứ đức.”


Ngô Diệp thoáng thất thần, trong đầu hiện lên khuôn mặt lạnh lùng mà dịu dàng của Tần Vô Hoa. Tam tòng tứ đức gì đó, Vô Hoa có vẻ cũng nghe lời cậu phết... Phì phì phì, ông đây đang nghĩ linh tinh cái gì thế? Vừa nãy chắc chắn là ảo giác!


Trái tim bé nhỏ vừa bình ổn của Nhị thiếu gia lại nhảy loạn nhịp.


“Thằng ranh con, không lớn không nhỏ! Tốt không học, toàn học cái xấu của anh mày.” Cha Ngô ném viên kẹo trúng người Ngô Ly. Con út khỏe lên từng ngày, nghịch ngợm hơn trước nhiều, đôi khi thoáng nhìn qua cứ ngỡ như có thêm một A Diệp nữa trong nhà vậy.


“Anh, anh, anh!”


Ngô Ly gọi mấy tiếng Ngô Diệp mới hoàn hồn hỏi: “Sao thế?”


“Lão ba mắng anh kìa.” Ngô Ly nghiêm túc nói.


“Thằng nhóc này còn học được chiêu gắp lửa bỏ tay người rồi cơ đấy, rõ ràng là mắng em rồi tiện thể khen anh mà.” Nhị thiếu gia giỏi nhất là nghe lời hay ý đẹp, mặt dày nói.


“Anh...” Ngô Ly chọc chọc tay vào mặt Ngô Diệp, đôi mắt to tròn đen láy vô cùng nghiêm túc: “Da mặt anh quả nhiên dày thêm rồi.”


Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Truyện Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ Story Chương 109
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...