Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên

Chương 9

“Lính đánh thuê.”

Thẩm Tu Nhiên nhìn cô, gằn từng chữ: “Cậu ta là một lính đánh thuê. Một kẻ quanh năm suốt tháng sống những ngày l**m máu trên lưỡi dao, hoạt động ở những khu vực hỗn loạn nhất thế giới. Trong tay cậu ta nắm giữ không biết bao nhiêu mạng người. Mạt Mạt, cậu ta không giống chúng ta.”

Dung Mạt im lặng.

Lính đánh thuê sao?

Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh đêm hôm đó.

Trong nhà kho tăm tối nồng nặc mùi máu tanh, cô bị anh che mắt, ấn đầu vào lồng ngực rắn chắc của mình.

Cô nghe thấy tiếng súng nổ, tiếng gào thét thảm thiết, và cả tiếng dao găm xé toạc da thịt.

Cô sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng bàn tay to lớn đang che mắt cô lại vô cùng ấm áp và vững chãi.

“Đừng nhìn.”

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai cô, mang theo sự trấn an kỳ lạ: “Sẽ xong nhanh thôi.”

Đúng là rất nhanh.

Khi anh buông tay ra, xung quanh đã trở nên yên tĩnh chết chóc.

Cô không nhìn thấy gì cả, nhưng cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc hơn gấp trăm lần.

Anh bế cô lên, bước qua những vũng máu, bước qua những cái xác, đưa cô ra khỏi địa ngục trần gian đó.

“Em biết.” Dung Mạt khẽ nói: “Em biết anh ấy là người như thế nào.”

“Em biết mà em còn muốn tìm cậu ta?” Thẩm Tu Nhiên không thể tin nổi: “Mạt Mạt, em điên rồi sao? Cậu ta là một kẻ cực kỳ nguy hiểm! Một kẻ giết người không ghê tay!”

“Nhưng anh ấy đã cứu em.” Dung Mạt ngẩng đầu nhìn Thẩm Tu Nhiên, ánh mắt kiên định: “Nếu không có anh ấy, em đã chết từ lâu rồi.”

“Đó là nhiệm vụ của cậu ta! Có người bỏ tiền thuê cậu ta cứu em!”

“Không phải.” Dung Mạt lắc đầu: “Em đã điều tra rồi, lúc đó bố em chưa hề liên lạc được với bất kỳ tổ chức lính đánh thuê nào. Anh ấy đến đó… là vì một lý do khác.”

Mặc dù cô không biết lý do đó là gì.

“Thẩm Tu Nhiên, anh nói cho em biết đi.” Cô nắm chặt tay vịn xe lăn, giọng điệu gần như cầu xin: “Anh ấy đang ở đâu?”

Thẩm Tu Nhiên nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng thở dài một hơi đầy bất lực.

“Được rồi, anh thua em.”

Anh lấy điện thoại ra, bấm một dãy số rồi đưa cho cô xem một địa chỉ.

“Cậu ta đang ở đây.”


Huyện lỵ nhỏ bé này về đêm cũng náo nhiệt không kém gì những thành phố lớn, đặc biệt là ở những góc khuất mà ánh sáng pháp luật khó lòng soi rọi tới.

Một tầng hầm bỏ hoang được cải tạo thành sàn đấu boxing ngầm.

Tiếng hò hét, tiếng chửi rủa, tiếng còi hú inh ỏi hòa lẫn với mùi thuốc lá rẻ tiền, mùi mồ hôi và mùi máu tanh tạo nên một bầu không khí cuồng loạn và ngột ngạt.

Ở giữa sàn đấu là một chiếc lồng sắt bát giác.

Hai người đàn ông đang lao vào nhau như những con thú hoang.

Một bên là gã đàn ông da đen vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, biệt danh “Mãnh hổ Siberia”. Hắn ta gầm lên một tiếng, tung một cú đấm móc cực mạnh vào đối thủ.

Đối thủ của hắn là một người đàn ông châu Á, vóc dáng tuy cao lớn nhưng so với gã khổng lồ kia thì vẫn có vẻ nhỏ con hơn.

Nhưng tốc độ của anh ta lại nhanh như cắt.

Anh ta nghiêng người né tránh cú đấm chết người đó, đồng thời tung một cú đá quét vào chân trụ của đối phương.

“Rầm!”

Gã khổng lồ loạng choạng, nhưng chưa kịp ngã xuống thì đã bị bồi thêm một cú đấm vào thái dương.

Cú đấm đó nhanh, mạnh và hiểm hóc đến mức khiến người xem phải rùng mình.

Máu tươi b*n r*.

Khán giả dưới đài ồ lên phấn khích, những kẻ cá cược điên cuồng gào thét tên của người chiến thắng.

“Z! Giết nó! Giết nó đi!”

“Đánh chết nó!”

Trên sàn đấu, người đàn ông tên Z mặt không đổi sắc.

Anh ta để trần thân trên, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc đầy sẹo chằng chịt – những huân chương của một kẻ đã vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần.

Gương mặt anh ta vẫn râu ria xồm xoàm như mọi khi, che đi phần lớn dung mạo, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm.

Gã khổng lồ gầm lên giận dữ, lao tới định ôm siết lấy anh.

Nhưng Z không cho hắn cơ hội đó.

Anh tung người lên, đầu gối th*c m*nh vào cằm đối thủ.

Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên.

Gã khổng lồ đổ ập xuống sàn như một tòa tháp bị đánh sập, co giật vài cái rồi bất động.

Trọng tài lao vào đếm ngược, nhưng ai cũng biết kết quả đã định.

“K.O!”

Tiếng reo hò vỡ òa như sấm dậy.

Z đứng giữa lồng sắt, mồ hôi nhễ nhại chảy dọc theo những múi cơ, hòa lẫn với máu của đối thủ.

Anh th* d*c, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Nhưng trong mắt anh không hề có chút cảm xúc chiến thắng nào. Chỉ có sự trống rỗng và lạnh lẽo.

Anh tựa như một cỗ máy giết người, một con quái vật được nuôi dưỡng trong bóng tối, chỉ biết chém giết và chém giết.

Anh đi về phía góc đài, nhận lấy khăn bông từ tay người phục vụ, lau qua loa mồ hôi trên mặt rồi cầm chai nước lên uống một ngụm.

Đúng lúc này, anh bỗng cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.

Giữa hàng trăm ánh mắt cuồng nhiệt, tham lam, khát máu của đám đông, ánh mắt này lại trong veo và tĩnh lặng đến lạ thường.

Nó như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn, nhưng cũng như một mũi kim nhọn đâm thẳng vào tim anh.

Nhiếp Phi Chiến khựng lại.

Anh từ từ quay đầu, nhìn về phía lối vào nhập nhoạng tối của sàn đấu.

Ở đó, cách đám đông điên loạn một khoảng.

Một cô gái ngồi trên xe lăn.

Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng tinh khôi, khoác hờ chiếc áo len mỏng bên ngoài. Mái tóc đen dài xõa mềm mại trên vai, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần như sứ.

Cô ngồi đó, yên tĩnh, mong manh, lạc lõng hoàn toàn với cái thế giới dơ bẩn, ồn ào và đầy bạo lực này.

Dung Mạt.

Đồng tử của Nhiếp Phi Chiến co rút lại.

Chai nước trong tay anh bị bóp méo xệch.

Tại sao cô ấy lại ở đây?

Ai đã đưa cô ấy đến cái nơi quỷ quái này?!

Sự xuất hiện của cô giống như một thiên sứ vô tình lạc bước vào địa ngục. Sự tương phản gay gắt đó khiến Nhiếp Phi Chiến cảm thấy chói mắt, và cả… sợ hãi.

Anh sợ sự dơ bẩn của nơi này sẽ làm vấy bẩn cô.

Anh sợ con quái vật trong người mình sẽ dọa cô sợ.

Anh muốn quay người bỏ đi, muốn trốn tránh ánh mắt đó.

Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn.

Dung Mạt nhìn anh.

Qua lớp lưới sắt lạnh lẽo, cô nhìn thấy người đàn ông của mình.

Anh đứng đó, toàn thân toát ra sát khí và sự nguy hiểm, giống như một con dã thú vừa trải qua một cuộc đi săn đẫm máu.

Nhưng cô không sợ.

Cô chỉ thấy đau lòng.

Cô từ từ đẩy xe lăn tiến về phía trước.

Đám đông đang hò hét bỗng nhiên im bặt. Họ nhìn thấy cô gái xinh đẹp ngồi xe lăn đang tiến về phía lồng sắt, ai nấy đều ngỡ ngàng, tự động dạt ra hai bên nhường đường.

Dung Mạt đi đến sát lồng sắt.

Cô ngước đôi mắt trong veo lên nhìn người đàn ông cao lớn bên trong, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng:

“Tìm thấy anh rồi.”

“Vệ sĩ của em.”


Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Story Chương 9
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...