Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 6
La Thanh Thanh đang thắc mắc thì bỗng nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo vọng lại. Cô bé quay đầu nhìn, phát hiện mấy nam sinh lớp 12-9 đang đi về phía cổng sau.
Đó đều là những thành phần bất hảo, học hành thì dốt mà gây chuyện thì giỏi. Cô bé nhận ra một người trong số đó là Diêm Đông, kẻ chuyên đi trễ về sớm, hôm nay chắc chắn cũng định trốn học về sớm bằng cổng sau.
La Thanh Thanh hơi sợ bọn họ. Nếu chỉ có một mình, cô bé đã sớm tránh đi thật xa rồi, nhưng Dung Mạt…
Dung Mạt dường như biết cô bé đang lo lắng điều gì, khẽ lắc đầu nói: “Không cần sợ.”
Đến bọn bắt cóc hung hãn tàn bạo cô còn chẳng sợ, lẽ nào lại sợ mấy tên nhóc côn đồ này?
Nhóm Diêm Đông nhìn thấy La Thanh Thanh và Dung Mạt, quả nhiên tỏ ra hứng thú.
Dung Mạt vốn đã nổi tiếng khắp trường: ngày nào cũng ngồi xe lăn đi học, có tài xế riêng đưa đón, được hiệu trưởng và thầy cô đặc biệt quan tâm. Và đương nhiên, điểm quan trọng nhất chính là dung mạo quá mức nổi bật của cô.
“Ây da, kia chẳng phải là hoa khôi xe lăn của chúng ta sao?”
La Thanh Thanh nghe thấy bốn chữ “hoa khôi xe lăn” mà da đầu tê dại.
Cái danh xưng này không biết là từ miệng kẻ nào truyền ra. Trước đây trong trường không phải không có hoa khôi, nhưng mọi người thường tranh cãi xem cô gái nào xinh đẹp hơn. Dung Mạt vừa đến, chỉ riêng nhan sắc đã đủ “g**t ch*t” mọi đối thủ, nhưng vì cô tàn tật nên cái danh xưng lưu truyền mới trở nên kệch cỡm như vậy.
“Đang định được đẩy đi đâu thế hả bạn học hoa khôi?” Từ đằng xa, tên cầm đầu Diêm Đông đã cười cợt nhả, mở miệng trêu chọc. Hắn nheo mắt, ánh nhìn soi mói quét từ trên xuống dưới người Dung Mạt và chiếc xe lăn, đặc biệt dừng lại ở đôi chân cô. Ánh mắt đó khiến La Thanh Thanh đứng bên cạnh cũng cảm thấy xấu hổ thay.
“Dung Mạt…”
Giọng Dung Mạt trầm xuống: “Không cần để ý đến bọn họ.”
Với thân phận và môi trường sống trước kia của cô, đừng nói đến việc để ý tới mấy tên côn đồ này, ngay cả cơ hội nhìn thấy họ cô cũng chẳng có.
Nhưng giờ đây, cô không những phải đối mặt với họ, mà bên cạnh còn có một cô bạn cùng bàn tính tình nhút nhát cần cô bảo vệ.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà giảng đường.
Có khá nhiều học sinh đang đứng xem náo nhiệt, trong đó có không ít gương mặt quen thuộc cùng lớp với cô. Nhưng họ chỉ đứng nhìn, rõ ràng không hề có ý định qua đây giúp đỡ.
Bàn tay Dung Mạt siết chặt chiếc điện thoại, trong lòng có chút hối hận vì đã ra về sớm.
Cô ghét phiền phức, bởi chính bản thân cô đã là rắc rối lớn nhất rồi.
Mà loại phiền phức trước mắt này lại là loại cô ghét nhất. Chính vì nó không phải rắc rối gì quá lớn, nhưng lại dai dẳng khó giải quyết, nên mới càng khiến người ta bực mình.
“Đại ca, anh bảo chân của nó có phải teo tóp như cái que củi không?”
“Nghe nói là thế, chân người tàn tật chẳng phải đều kỳ dị lắm sao?”
“Đừng nói thế, mày nhìn người ta xinh đẹp thế kia mà.”
Ánh mắt Diêm Đông lại chuyển về gương mặt Dung Mạt.
Dùng từ “xinh đẹp” đơn thuần để hình dung khuôn mặt này, hắn cảm thấy có chút… từ đó gọi là gì nhỉ?
Phải rồi, là dung tục, nông cạn.
Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt Dung Mạt đẹp tựa như một tác phẩm nghệ thuật, từ làn da trắng sứ đến ngũ quan tinh xảo đều không tìm ra được một chút tì vết.
Nếu nói có tì vết, thì đó chính là đôi chân của cô.
Nghe đàn em cười cợt bàn tán, Diêm Đông thực sự tò mò muốn biết đôi chân ẩn dưới lớp váy dài kia trông như thế nào.
Dung Mạt khẽ nhíu mày.
Ánh mắt của Diêm Đông, cô quá quen thuộc.
Khi cô bị bắt cóc, ánh mắt của những tên tội phạm nhìn cô cũng y hệt như vậy. Có điều ánh mắt của bọn chúng còn ác độc và phóng túng hơn nhiều. Diêm Đông dù sao cũng chỉ là học sinh cấp ba, có xấu xa cũng chưa đến mức đó.
Cô trông quá yếu đuối, quá tĩnh lặng, khiến cho những kẻ có tâm địa xấu xa đều cảm thấy việc bắt nạt cô là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Bạn học hoa khôi, em có bạn trai chưa?”
Dung Mạt: “…”
Cô cúi đầu nhìn màn hình điện thoại vừa sáng lên.
Thời điểm đó điện thoại thông minh chưa phổ biến như bây giờ, chiếc điện thoại trên tay Dung Mạt là thứ mà rất nhiều người còn chưa từng được nhìn thấy.
Mấy tên kia vừa thấy điện thoại trên tay cô, ngón tay đã bắt đầu ngứa ngáy, muốn giật lấy chơi thử.
“Anh Đông, anh định tỏ tình đấy à?”
Diêm Đông nhướng mày: “Sao? Không được à?”
“Nó là một đứa què mà.”
Dung Mạt nheo mắt, nhìn thẳng vào kẻ vừa lên tiếng.
Cô có thể dung thứ cho người khác nói cô là phế nhân, tàn phế, bởi vì sự thật đúng là như vậy.
Nhưng từ “đứa què” này, nghe quá chối tai.
“Các… các cậu đừng có quá đáng.” La Thanh Thanh không nhịn được lên tiếng, nhưng giọng cô bé rất nhỏ, mặt đỏ bừng, chẳng ai coi cô bé ra gì, coi như không nghe thấy.
Cho đến khi giọng nói lạnh lùng của Dung Mạt cắt ngang bọn họ: “Xin lỗi.”
Ánh mắt của tất cả mọi người đều kinh ngạc đổ dồn về phía cô.
Dung Mạt nhìn bọn họ, tuy vẫn giữ nguyên tư thế như vừa rồi, nhưng sắc mặt và ánh mắt cô lúc này trông rất đáng sợ.
“Mày nói cái gì?”
“Tôi bảo các người xin lỗi tôi.”
Diêm Đông ngẩn ra.
Màu mắt và màu tóc của Dung Mạt đều nhạt hơn người bình thường. Trước đây La Thanh Thanh còn tò mò tưởng cô nhuộm tóc đeo kính áp tròng, sau này mới biết là tự nhiên, nên mới luôn cảm thấy cô giống búp bê tây. Giờ đây, khi đôi đồng tử màu hổ phách nhạt ấy nhìn chằm chằm vào Diêm Đông, nó mang lại một cảm giác lạnh lẽo vô cơ.
“Bây giờ xin lỗi vẫn còn kịp đấy.”
“Được thôi, em làm bạn gái anh, anh sẽ bảo đàn em xin lỗi em.” Diêm Đông cười cợt: “Sau này anh sẽ cõng em đi học, thấy thế nào?”
“Anh chơi thật à anh Đông?”
La Thanh Thanh không biết phải làm sao, cô bé muốn đi tìm người giúp nhưng lại không dám rời đi. Cô bé thực sự khâm phục Dung Mạt, bị sỉ nhục đến thế mà vẫn giữ được bình tĩnh.
Nhưng nhìn tấm lưng thẳng tắp của cô, chắc là cô cũng đang giận lắm. Rõ ràng vừa nãy cô còn lười biếng dựa vào lưng ghế xe lăn cơ mà.
Diêm Đông bước vài bước tới gần, mặc kệ tiếng hét của La Thanh Thanh, hắn cúi người định nắm lấy xe lăn của Dung Mạt.
Hắn ghé sát tai Dung Mạt, cười hỏi: “Chân em thực sự không đứng lên được à? Cho anh sờ thử cái nhé?”
Diêm Đông trông cũng khá sáng sủa, nếu không thì cũng chẳng có nhiều nữ sinh thích cái vẻ hư hỏng của hắn. Nhưng lúc này, hắn rõ ràng là hư hỏng quá đà rồi.
Vừa nói dứt lời, một tay hắn đã định vươn vào váy dài của Dung Mạt.
Giây tiếp theo, một tiếng hét thất thanh vang lên.
Phải nói chính xác là một tiếng kêu thảm thiết. Mọi người trân trối nhìn Diêm Đông ôm bụng ngã vật ra đất, cả người co giật liên hồi.
“Nó bị làm sao thế?!”
Bọn họ nhìn về phía Dung Mạt, lúc này mới phát hiện trong tay cô đang cầm một vật nhỏ có hình thù kỳ lạ giống như đèn pin, đầu vật đó đang phát ra tia lửa điện lách tách.
Bọn họ nào có thể ngờ được, một cô gái tàn tật yếu đuối nhường này, trên người lại mang theo vũ khí chích điện!
“Anh Đông!”
Mấy nam sinh muốn đỡ Diêm Đông nhưng lại không dám chạm vào, sợ điện trên người hắn truyền sang mình. Cảnh tượng đó khiến La Thanh Thanh chỉ muốn bật cười, đúng là một lũ ngốc.
Đến khi Diêm Đông bắt đầu trợn trắng mắt, đám người đó mới giận dữ lao về phía Dung Mạt định tính sổ!
La Thanh Thanh vội la lên: “Cậu ta trợn mắt rồi kìa, các cậu còn không mau đưa cậu ta đi bệnh viện!”
Một tên béo trong nhóm hung hăng quát: “Mẹ kiếp! Ông đây giết mày trước!”
Tên béo đó là kẻ thích đánh nhau và ra tay tàn độc nhất trong đám côn đồ, cả người núng nính thịt, vừa lao tới đã dọa La Thanh Thanh sợ đến mức hét lên.
Dung Mạt quát lớn: “Đừng qua đây!”
Tiếng hét bất ngờ đầy uy lực của cô không chỉ khiến mấy nam sinh kia khựng lại, mà ngay cả La Thanh Thanh cũng giật mình.
Dung Mạt xoay xoay chiếc dùi cui điện trên đầu ngón tay, lạnh lùng nói: “Kẻ nào dám bước tới thêm một bước, tôi đảm bảo kết cục của hắn còn thảm hơn Diêm Đông.”
Rõ ràng là một cô gái yếu đuối, nhưng khoảnh khắc này lại toát lên khí thế lẫm liệt không thể xâm phạm. Mấy nam sinh sững sờ, nhất thời không ai dám tiến lên.
Diêm Đông được người đỡ dậy nhưng vẫn chưa cử động được, giọng nói méo mó biến điệu: “Ra tay độc thật, mẹ nó…”
Tên béo gầm lên: “Mẹ kiếp! Cướp cái thứ trên tay nó!”
Ngay khi hắn hung hăng định lao tới, từ xa có tiếng người chạy tới quát lớn: “Mấy đứa kia làm cái gì đấy!”
Là bảo vệ trực cổng sau và thầy giáo thể dục. Thầy Lý vừa thấy Dung Mạt bị bắt nạt thì sắc mặt biến đổi ngay lập tức. Hiệu trưởng đã đặc biệt dặn dò phải chăm sóc Dung Mạt cho tốt, nếu cô xảy ra chuyện gì, không ai gánh nổi trách nhiệm đâu.
“Thầy ơi, nó mang vũ khí trong người! Nó đánh bị thương anh Đông rồi!”
“Đúng đúng, phải gọi 115 gấp!”
Nghe đến đây, bác bảo vệ cũng phải bật cười. Dung Mạt, một cô bé yếu ớt ngồi xe lăn, đánh bị thương trùm trường, lại còn phải gọi cấp cứu?
“Cho dù tôi có đánh hắn bị thương, cũng là phòng vệ chính đáng.” Dung Mạt đặt hai tay lên xe lăn, bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn hiền lành, nói: “Em nhớ là trước khi em đến nhập học, quý trường đã lắp đặt đầy đủ camera giám sát rồi đúng không ạ?”
Cô vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt mọi người không tự chủ được mà nhìn theo hướng cô chỉ. Ở đó lù lù một chiếc camera giám sát ngay cổng trường.
Cái trường nghèo nàn này, đừng nói là cổng sau, ngay cả cổng trước còn chẳng có mấy cái camera, sao tự nhiên cổng sau lại có?!
Đúng lúc này, chiếc xe SUV Land Rover bắt mắt của nhà họ Dung cũng tăng tốc lao tới, dừng ngay trước cổng. Tài xế thấy tình hình không ổn, lập tức xuống xe chạy tới bên cạnh Dung Mạt: “Tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có người đang cáo trạng tôi đây này.” Dung Mạt nói: “Thầy Lý, phiền thầy gọi hiệu trưởng đến đây đi ạ. Em sợ lát nữa mấy bạn học này muốn gọi cảnh sát kiện em thật, em lại khó giải thích.”
Mặt tên béo và đồng bọn đỏ bừng. Tài xế bên cạnh Dung Mạt cao lớn vạm vỡ, mặc vest đen đeo găng tay trắng, trông hệt như vệ sĩ nước ngoài trên phim, cộng thêm cái camera giám sát “từ trên trời rơi xuống” kia… Đám thanh niên choai choai chuyên bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh này đâu còn dám ho he gì nữa?
Chẳng bao lâu sau, hiệu trưởng quả nhiên chạy bước nhỏ tới nơi, cùng với chủ nhiệm khối, mắng té tát vào mặt mấy tên “trùm trường”, cho người đưa Diêm Đông xuống phòng y tế. Khi hiệu trưởng quay đầu lại định ân cần hỏi han Dung Mạt thì phát hiện cô đã lên xe đi từ lúc nào.
“Hiệu trưởng, trường mình lắp camera từ bao giờ thế ạ?”
“Cái này chẳng phải là hôm trước khi con bé nhà họ Dung đến, bố nó cho người tới lắp chuyên biệt sao? Phòng giám sát cũng được sửa sang lại hết. Vừa nãy cũng nhờ có người trực camera thấy cổng sau có biến mới gọi điện báo tôi đấy.” Hiệu trưởng nói: “Cô bé nhà họ Dung này cành vàng lá ngọc lắm, nhưng cũng chẳng ở đây lâu đâu, chắc sắp sửa đi học đại học rồi.”
“À, thế cái gã làm tạp vụ mới đến cũng là vệ sĩ nhà họ Dung hả thầy? Chuyên đến để bảo vệ cô ấy à?”
Hiệu trưởng ngẩn người, như sực nhớ ra điều gì: “Ồ đúng đúng, có một nhân viên tạp vụ mới đến.”
“Em đã bảo mà, nhìn gã đó chẳng giống người làm việc tay chân chút nào.”
Nhân viên tạp vụ trường bọn họ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy người quét dọn vệ sinh, đều là người trong thị trấn, còn người đàn ông kia nhìn khí thế đã thấy khác biệt một trời một vực.
Lúc đó bọn họ chưa để tâm lắm, chỉ nghĩ Dung gia thực sự cho vệ sĩ đến, lại không muốn ảnh hưởng đến học sinh khác nên mới để vệ sĩ núp dưới danh phận nhân viên tạp vụ. Mãi cho đến sau này, trong trường lan truyền tin đồn rằng mấy tên trùm trường ngang ngược, đến hiệu trưởng cũng dám mắng, lại bị một gã nhân viên tạp vụ “xử đẹp”, ngoan ngoãn nghe lời răm rắp.
“Dung Mạt, cậu nghe tin gì chưa?” La Thanh Thanh hào hứng hỏi Dung Mạt, “Trường mình mới có một thầy giáo tiếng Anh siêu đẹp trai đấy.”
“Thế à?”
Dung Mạt vốn chẳng có hứng thú gì với giáo viên, dù sao cô đến đây cũng đâu phải để học thật.
“Còn nữa còn nữa, trường mình còn có một nhân viên tạp vụ mới đến. Hôm qua mình thấy chú ấy lau kính ở tầng bốn. Tầng bốn đấy nhé! Cao như thế mà chú ấy cứ bám vào tường lau thoăn thoắt. Mình nhìn kỹ rồi, chẳng thấy dây bảo hộ đâu cả, sợ chết khiếp. Nhưng mà dáng người chú ấy đẹp lắm, cứ như người mẫu ấy, tiếc là râu ria xồm xoàm, chẳng nhìn rõ mặt mũi ra sao.”
La Thanh Thanh một khi đã bắt đầu tám chuyện là không dứt ra được, đây có lẽ là cách cô bé giảm bớt áp lực trong những ngày tháng lớp 12 nặng nề: “Nghe nói trông chú ấy đáng sợ lắm, cực kỳ hung dữ. Đám Diêm Đông gặp chú ấy là phải đi đường vòng. Hôm trước có một bạn nữ không sợ chết, chính là cái bạn hoa khôi lớp 6 ấy, định nhờ chú ấy đổ rác hộ, kết quả chú ấy còn chẳng thèm để ý.”
Dung Mạt sững sờ: “Râu ria xồm xoàm?”
Trong đầu cô, gần như ngay lập tức hiện lên khuôn mặt của một người đàn ông.
Khuôn mặt với những đường nét góc cạnh, mày mắt thâm sâu, ngũ quan cực kỳ tuấn tú nhưng lại bị che phủ bởi lớp râu ria lởm chởm.
Chính là anh.
Cô biết, đó là lớp ngụy trang của anh. Còn con người thật của anh trông như thế nào, cô vẫn luôn muốn biết.
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
