Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên

Chương 41

Dung Mạt nhìn chằm chằm anh một lúc, xác nhận anh không nói đùa.

Quen biết anh bao nhiêu năm nay, Dung Mạt cũng hiểu phần nào tính cách con người này. Anh rất ít khi không nghiêm túc, dù là lúc mặt mũi tỏ vẻ mất kiên nhẫn thì việc anh làm vẫn luôn nghiêm túc.

Huống chi biểu cảm của anh lúc này lại chuyên chú đến thế, thậm chí trong đáy mắt còn thấp thoáng chút… mong chờ?

Ánh mắt Dung Mạt từ từ trượt từ đôi mắt anh xuống dưới.

Cuối cùng dừng lại ở chiếc cằm cương nghị của anh.

Sau đó cô do dự vươn tay ra, rón rén chạm nhẹ vào cằm anh.

Thực ra đây là điều cô muốn làm từ rất lâu rồi, từ mấy năm trước đã muốn làm, nhưng mãi không đủ dũng khí. Dù có vô tình chạm phải thì cũng chỉ là lướt qua.

Còn kiểu trắng trợn sờ cằm anh ngay trước mặt anh như thế này thì chưa bao giờ.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng xúc cảm cứng rắn, hơi gai gai nơi đầu ngón tay. Quả nhiên nếu không sờ kỹ sẽ không phát hiện ra lớp râu lởm chởm mới mọc dưới cằm anh.

Nhiếp Phi Chiến dường như cũng sững sờ, nhưng anh không hề né tránh, chỉ là ánh mắt ngày càng trở nên thâm trầm.

Dung Mạt cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng không thể kiểm soát được nhịp tim đang ngày càng dồn dập và bàn tay run rẩy của mình.

“Vui không?” Nhiếp Phi Chiến bỗng hỏi.

“… Không vui.” Dung Mạt đáp: “Nhưng cảm giác rất tốt, sờ rất thích.”

Nói xong cô cũng ngượng, định rụt tay về.

Nhưng lại nghĩ, khó khăn lắm mới có cơ hội thế này, chỉ sờ cằm anh thôi thì có vẻ hơi lỗ vốn?

“Những chỗ khác của tôi sờ cũng rất thích, em có muốn thử không?”

Dung Mạt trợn tròn mắt. Chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bế bổng lên, đặt ngồi lên đùi anh. Sau đó anh cầm tay cô, dỗ dành như dỗ trẻ con: “Nào, đừng khách sáo.”

Dung Mạt: “…”

Cũng may là xe đã đến nơi.

Dung Mạt được anh bế thẳng từ trên xe xuống, cô vùi mặt vào ngực anh, không dám ngẩng đầu lên.

Cô không biết Nhiếp Phi Chiến đưa mình đi đâu, nhưng cô không bận tâm.

Chỉ cần được nằm trong vòng tay anh, cảm giác an toàn tuyệt đối sẽ bao bọc lấy cô, dường như dù có đi đến nơi nguy hiểm trùng trùng, cô cũng chẳng cần lo sợ điều gì.

Cô nghe thấy xung quanh có tiếng người nói chuyện, nhưng Nhiếp Phi Chiến từ đầu đến cuối không nói lời nào. Mãi đến khi anh dừng bước, nói với ai đó một câu: “Biết rồi.”

Lúc này Dung Mạt mới ngẩng đầu lên.

Cô không ngờ Nhiếp Phi Chiến lại đưa cô đi xem phim.

Hơn nữa rõ ràng là anh đã bao trọn cả phòng chiếu.

Ở nhà cũng có phòng chiếu phim được thiết kế riêng cho cô, nhưng trừ hồi nhỏ từng được đi rạp chiếu phim vài lần, đã rất nhiều năm rồi cô không ra rạp xem phim. Lại còn là đi xem riêng với Nhiếp Phi Chiến, cảm giác này thật mới mẻ.

Nhiếp Phi Chiến bao phòng VIP, ghế ngồi đều có thể ngả ra thành giường. Lần đầu tiên Dung Mạt ngồi loại ghế này, khi Nhiếp Phi Chiến đặt cô xuống và bấm nút điều chỉnh ghế ngả ra sau, cô còn giật mình hoảng hốt.

“Xem phim gì?”

Nhiếp Phi Chiến nói: “Em muốn xem phim gì thì xem phim đó.”

“Muốn xem gì cũng được sao?”

Dung Mạt rõ ràng rất thích thú với nơi này, trong mắt ánh lên nét ngây thơ của một cô bé con.

Bên cạnh cô đặt rất nhiều đồ ăn vặt và nước uống, trong đó có một hộp bỏng ngô to đùng. Cô nhón một hạt bỏng ngô bỏ vào miệng.

Mấy món ăn vặt này trước kia cô chưa từng đụng đến, nhưng ăn thử thấy cũng ngon, bèn nhón thêm một hạt đưa đến bên miệng anh.

Nhiếp Phi Chiến nhìn cô, trong lòng ấm áp, há miệng ăn hạt bỏng ngô đó.

Anh nhớ lại những lời Dung Kích từng nói với anh.

Dung Mạt thực ra từ nhỏ đến lớn rất ít khi có mối quan hệ bình thường với người khác. Thời đi học tuy có kết bạn nhưng chẳng mấy ai duy trì được lâu dài.

Người ngoài nhìn vào cô, điều đầu tiên chú ý đến thường là cơ thể tàn tật và gia thế khủng của cô. Những kẻ ban đầu tỏ ra nhiệt tình muốn tiếp cận cô ít nhiều đều mang mục đích riêng. Điểm này Dung Mạt đã sớm nhận ra, cũng vì thế mà chịu không ít tổn thương, trái tim vốn đã khép kín lại càng khó mở lòng với người ngoài.

Người thực sự có thể bước vào trái tim cô, rất ít.

Nhiếp Phi Chiến chưa bao giờ cố gắng bước vào trái tim cô, mà ngay từ đầu, anh đã ôm cô xông thẳng vào đó một cách ngang ngược, cứ thế chiếm giữ một vị trí quan trọng trong lòng cô.

Những việc con gái bình thường hay làm như đi dạo phố, xem phim, hát karaoke, Dung Mạt gần như chưa từng trải nghiệm, bao gồm cả việc hẹn hò riêng tư với người mình thích.

Lúc này Dung Mạt mới nhận ra, hai người họ hiện tại đang hẹn hò, hơn nữa là hẹn hò riêng tư.

Cô chọn một bộ phim tình cảm đang chiếu rạp gần đây.

Xung quanh tối đen như mực, ngoại trừ tiếng đối thoại của nam nữ chính trong phim, không còn âm thanh nào khác.

Cô quay sang nhìn Nhiếp Phi Chiến, thấy anh đang xem rất chăm chú, đôi lông mày hơi nhíu lại, vẻ mặt còn có chút nghiêm túc.

Đây là phim tình cảm, nói thật thì cốt truyện cũng không quá hấp dẫn, nên điều thu hút đàn ông nhất chắc là…

Dung Mạt rón rén nhích người lại gần anh.

Là đang ngắm nữ chính sao?

Dung Mạt nhìn lên màn hình lớn, phát hiện anh không nhìn nữ chính, mà là đang nhìn… nam chính?

Nam chính bộ phim này tên là Tề Hạ, cô biết, không chỉ biết mà người này còn là nghệ sĩ dưới trướng Vân Thiên, hơn nữa từng theo đuổi cô nhưng bị cô từ chối thẳng thừng ngay từ đầu.

Cô không chắc Nhiếp Phi Chiến có biết chuyện này không, nhưng hồi đó cô xử lý rất kín kẽ, mọi tin đồn đều bị dập tắt từ trong trứng nước. Ngoài La Thanh Thanh ra thì chỉ có vài người trong nội bộ công ty biết.

Nên chắc là Nhiếp Phi Chiến không biết đâu… nhỉ?

Vừa nghĩ đến đây thì Nhiếp Phi Chiến quay sang, bắt gặp ánh mắt của cô.

Tim Dung Mạt đập thót một cái, vội vàng quay mặt đi.

Nhưng cô quên mất vừa nãy mình đã mon men lại gần anh như một con mèo nhỏ, chỉ cần nhích thêm chút nữa là chạm vào tay anh rồi.

Giây tiếp theo, cô cảm thấy Nhiếp Phi Chiến nắm lấy tay cô, giống như tóm được chân con mèo nhỏ đang định bỏ trốn, còn khẽ bóp nhẹ ngón tay cô.

Dung Mạt ngồi im thin thít. Cô không biết Nhiếp Phi Chiến có còn nhìn mình không, nhưng cô cảm nhận được ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua người cô.

Thảo nào các cặp đôi yêu nhau thích hẹn hò ở rạp chiếu phim, ánh sáng mờ ảo, xung quanh đông người đến mấy cũng mạnh ai nấy xem, cộng thêm những cảnh tình cảm trên phim, bầu không khí này quá mức ám muội.

Bàn tay Nhiếp Phi Chiến to hơn tay cô rất nhiều, khi nắm lấy tay cô gần như bao trọn cả bàn tay nhỏ bé, hơi ấm từ lòng bàn tay rộng lớn của anh truyền sang cô liên tục.

Nhất là khi ngón tay cái của anh nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay cô, cảm giác tê dại lan truyền khắp người như có dòng điện chạy qua.

Dung Mạt dần không còn tâm trí xem phim nữa, nhưng đến cảnh nam nữ chính ôm nhau chuẩn bị hôn, sự chú ý của cô lại bị kéo về màn hình.

“Em có thừa nhận không? Em thừa nhận em thích anh đi!”

“Thừa nhận thích anh em sẽ chết sao?”

“Không chết, nhưng anh thích em muốn chết đi được.”

Không hiểu sao nghe đoạn đối thoại này, mặt Dung Mạt nóng bừng lên.

Đúng lúc nam nữ chính hôn nhau say đắm, Nhiếp Phi Chiến bỗng buông tay cô ra.

Dung Mạt đang quen với hơi ấm từ tay anh, bỗng nhiên thấy tay mình lạnh lẽo, cô quay sang nhìn anh ngay lập tức.

Nhiếp Phi Chiến giơ một cánh tay lên, nói: “Lại đây.”

Dung Mạt ngẩn người.

“Lại đây, Mạt Mạt.”

Dung Mạt do dự một chút, vừa mới nhúc nhích người đã bị cánh tay anh kéo vào lòng.

Cô chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã nằm gọn trong lòng anh: “Anh… anh ôm em làm gì?”

“Điều hòa hơi lạnh, thế này sẽ ấm hơn.” Nhiếp Phi Chiến ghé sát tai cô, gần như dán môi vào vành tai cô thì thầm: “Lâm Tát không có ở đây, chăm sóc tiểu thư mọi lúc mọi nơi là trách nhiệm của tôi.”

Dung Mạt cảm thấy tai mình tê dại đi.

Một lát sau, cả người cô cũng tê dại theo.

Nửa người trên của cô gần như nằm trọn trong lòng anh, đầu gối lên ngực anh, tai trái áp vào lồng ngực nghe rõ từng nhịp tim mạnh mẽ của anh.

Cái gì mà cốt truyện phim, nam nữ chính, đối thoại sến súa, ôm hôn thắm thiết… tất cả đều không còn thu hút sự chú ý của cô nữa.

Cô chỉ cảm nhận được hơi ấm truyền từ người anh sang, từng nhịp thở, nhịp tim của anh, và bàn tay anh đang nhẹ nhàng v**t v* mái tóc cô.

Cảm giác như có thứ gì đó đang tan chảy trong tim cô, mang theo hơi nóng lan tỏa ra khắp cơ thể.

Cô nhắm mắt lại, chẳng biết bộ phim kết thúc từ lúc nào.

Vì vậy cô cũng không biết, ánh mắt Nhiếp Phi Chiến vẫn luôn dán chặt lên người cô, chẳng hề liếc nhìn màn hình lấy một cái.

Bao trọn phòng chiếu phim này quả là một quyết định sáng suốt.

Không bị người khác làm phiền đương nhiên là lý do quan trọng, nếu có người ngoài, Dung Mạt chắc chắn sẽ không được tự nhiên.

Chỉ trong không gian tối tăm và riêng tư thế này, cô mới có thể ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ nằm trong lòng anh xem phim như vậy.

Mãi đến khi nhạc kết thúc phim vang lên, Dung Mạt mới ngẩng đầu dậy.

Phim hết rồi.

Không phải do phim ngắn, mà là do ở trong vòng tay anh, cô quên mất cả thời gian.

“Phim hay không?” Nhiếp Phi Chiến hỏi.

“Cũng… tạm được.” Dung Mạt nói: “So với mặt bằng chung phim tình cảm trong nước thì cốt truyện cũng khá ổn.”

Nhiếp Phi Chiến gật đầu: “Còn nam chính thì sao? Cũng đẹp trai chứ?”

Dung Mạt nhướng mày: “Trong số các nam diễn viên trẻ trong nước hiện nay, anh ta được coi là đẹp trai rồi.”

Tề Hạ hiện đang rất nổi tiếng, fan đông, ngoại hình cũng không tệ, không phải kiểu thư sinh trắng trẻo mà là kiểu đẹp trai nam tính, gia thế cũng tốt, bố là đạo diễn nổi tiếng, mẹ là doanh nhân. Hồi anh ta mới theo đuổi Dung Mạt, cũng có vài người ủng hộ, ngay cả La Thanh Thanh cũng bảo anh ta được, khuyên cô nên thử tìm hiểu xem sao.

Nhưng cô không có cảm giác gì với Tề Hạ.

Nói chính xác hơn là, cô không có cảm giác với bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài Nhiếp Phi Chiến.

Từ năm mười bảy tuổi, khoảnh khắc anh cứu cô ra khỏi địa ngục trần gian, người đàn ông này đã chiếm trọn trái tim cô.

Trái tim cô chỉ bé có vậy, chứa được anh rồi thì không chứa thêm được ai nữa.

Nhưng anh cứ như cơn gió thoắt ẩn thoắt hiện, cô luôn cảm thấy anh sẽ không thuộc về bất kỳ ai, càng không thể thuộc về cô.

“Có muốn xem tiếp không?”

Dung Mạt lắc đầu.

Dường như có nhân viên rạp chiếu phim đang đi tới cửa.

“Đợi anh một chút.” Nhiếp Phi Chiến đứng dậy.

Anh vừa bước xuống hai bậc thang thì bỗng nghe thấy tiếng cô gọi.

“Nhiếp Phi Chiến.”

“Hửm?” Anh quay đầu lại.

“Anh ta không đẹp trai bằng anh.” Dung Mạt ngồi đó, một tay chống cằm nhìn anh, “Trong lòng em, anh là đẹp trai nhất.”

Nhiếp Phi Chiến khựng lại.

Nhạc phim vẫn đang vang lên, đèn chưa bật sáng, xung quanh vẫn tối om.

Giọng nói của cô vang lên rõ mồn một bên tai anh.

Nói xong câu này, Dung Mạt rụt người lại.

Nhưng cô nghe thấy tiếng bước chân anh quay trở lại, đi thẳng đến trước mặt cô.

Khi anh cúi người xuống trước mặt cô, gò má cô đã đỏ bừng.

“Em vừa nói cái gì?” Nhiếp Phi Chiến hỏi.

Dung Mạt chắc chắn anh đã nghe thấy, hơn nữa còn nghe rất rõ.

Nhưng anh ghé sát cô thế này, đôi mắt thâm sâu đầy tính xâm lược nhìn chằm chằm vào cô, lại còn bắt cô nhắc lại: “Hửm?”

“Em nói… anh là…”

Dung Mạt không chịu nổi ánh mắt này của anh.

Quá áp bức, cũng quá chuyên chú và thâm tình.

Cô định nói gì đó nhưng không thốt nên lời, không nhịn được vươn tay đẩy mạnh vào ngực anh: “Anh là đồ tồi tệ nhất.”

Nhiếp Phi Chiến sững người.

“Anh không đến tìm em lâu như vậy, một chút tin tức cũng không có, hại em ngày nào cũng nhớ anh, lo lắng xem anh đang ở đâu, có gặp nguy hiểm gì không, có phải đã quên em rồi không…” Cô càng nói giọng càng nghẹn ngào, trong lời nói tràn đầy sự ấm ức và trách móc nũng nịu: “Nhiếp Phi Chiến, anh là đồ xấu xa.”


Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Truyện Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên Story Chương 41
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...