Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 39
“Tiểu thư đang ăn cơm à?”
“Đúng rồi, nhưng không phải ăn một mình đâu.”
“Cái anh họ Nhiếp kia, chẳng phải bảo là vệ sĩ của tiểu thư sao?”
“… Cậu có thấy vệ sĩ nào dám ôm tiểu thư như thế chưa?” Lâm Tát chỉ vào mình, nói: “Trừ tôi ra.”
“Vậy là… bạn… bạn trai sao?”
Lâm Tát mặt không cảm xúc ngắt lời: “Vẫn chưa chuyển chính thức đâu, đừng có nói bậy.”
“Em cứ tưởng tiểu thư với cái anh diễn viên trẻ tuổi hay theo đuổi cô ấy đẹp đôi lắm cơ, nhưng giờ nhìn lại, thấy anh Nhiếp vẫn xứng với tiểu thư Mạt Mạt nhà mình hơn.”
“Người thích tiểu thư nhiều vô kể.”
“Nhưng thân phận và ngoại hình của anh Nhiếp rất hợp với tiểu thư, nhất là lúc anh ấy bế bổng tiểu thư từ xe lăn lên, trời ơi tim em muốn rớt ra ngoài luôn, đây chính là tình yêu đích thực chứ còn gì nữa…”
Lâm Tát thực sự không thể hiểu nổi sự miêu tả khoa trương của cô bé giúp việc này. Cô quay đầu định vào phòng ăn, nhưng vừa nhìn thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau… lại vội vàng rón rén lùi lại.
… Thế này thì đâu chỉ là sắp chuyển chính thức?
Dung Mạt hoàn toàn không hay biết gì, làm sao cô biết được Lâm Tát đã nhìn thấy hết chứ?
Trừ những nụ hôn chúc ngủ ngon lên trán của bố hồi còn nhỏ, chưa từng có người khác phái nào hôn cô cả.
Vì vậy, đây là nụ hôn đầu tiên trong suốt hai mươi mốt năm cuộc đời cô, cũng chính là nụ hôn đầu của cô.
Ban đầu cô tưởng Nhiếp Phi Chiến chỉ định chạm nhẹ vào môi cô thôi, nhưng ngay giây tiếp theo cô đã biết mình lầm to.
Từ vòng tay rắn chắc đang giam cầm cô trong lòng ngực, cho đến hơi thở ngày càng nóng bỏng phả vào mặt cô, tất cả đều cho thấy đây không phải là một nụ hôn đơn giản.
Cô thậm chí có thể cảm nhận được đầu lưỡi ấm nóng của anh đang nhẹ nhàng thăm dò, cạy mở hàm răng cô.
Động tác của anh không hề mang tính ép buộc, nhưng lại khiến người ta hoàn toàn không thể kháng cự.
Hơi thở nóng bỏng và đầy tính xâm lược của anh nhanh chóng bao trùm lấy cô. Cả người cô mềm nhũn, dường như hai tay cũng chẳng còn là của mình nữa, chỉ nơi nào được anh chạm vào mới cảm nhận được nhiệt độ đang tăng dần.
Cô không biết hai tay mình đã túm chặt lấy áo anh từ lúc nào, giống như một chú chuột hamster nhỏ bám trên cành cây sợ ngã, cả người chỉ biết bám víu vào anh.
Mãi cho đến khi cô sắp không thở nổi nữa, anh mới chịu buông tha đôi môi cô một chút.
Anh đã nhẫn nhịn quá lâu rồi.
Nếu không phải cảm nhận được sự run rẩy của cô, nụ hôn này có lẽ sẽ còn kéo dài rất lâu nữa.
Nhưng anh biết rõ lúc này không thể quá trớn, bởi cô vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận anh, hơn nữa trong lòng cô còn quá nhiều tâm sự. Anh chỉ đành cố gắng đè nén d*c v*ng đang cuộn trào trong người xuống.
Tuy nhiên nhìn đôi mắt mơ màng ngập nước, khuôn mặt đỏ bừng của cô, anh lại không kìm được ôm chặt cô vào lòng.
Một giây một phút cũng không muốn buông ra.
Trên đời này sao lại có một cô gái đáng yêu, lại khiến anh đau lòng đến thế này?
“Mạt Mạt.”
Dung Mạt nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh bên tai, cả người run lên một cái: “Dạ… dạ?”
“Sao em lại đáng thương thế này.” Anh dường như cười khẽ một tiếng, nói: “Đến thở cũng không biết nữa, có cần anh giúp không?”
Dung Mạt lúc này mới nhận ra mình nãy giờ vẫn đang nín thở, vội vàng hít một hơi thật sâu, vùi mặt vào vai anh.
Rất ít người biết, thực ra cô là người rất dễ xấu hổ. Nhưng khoảnh khắc này chắc chắn là lúc cô xấu hổ nhất từ trước đến nay.
Xấu hổ đến mức muốn nổ tung tại chỗ, ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên nhìn anh cũng không có.
Nhiếp Phi Chiến nhẹ nhàng v**t v* lưng cô, động tác vỗ về này kéo dài rất lâu, bàn tay đang túm chặt áo anh của cô mới dần dần thả lỏng.
“Canh sắp nguội rồi, để anh bảo dì Ngô hâm nóng lại cho em nhé?”
“Không… em no rồi.”
“Vậy chiều nay em muốn làm gì?” Nhiếp Phi Chiến hỏi.
Dung Mạt vốn định đến công ty Vân Thiên một chuyến, nhưng sáng nay đã xử lý xong hai email quan trọng, cũng chẳng có việc gì cần thiết phải đến, đỡ cho những kẻ đang dòm ngó cô trong công ty lại được dịp bàn tán.
Trước đây từng có nghệ sĩ trong công ty tuồn tin tức đời tư của cô ra ngoài, tuy xử lý nhanh không bị phát tán rộng rãi nhưng cũng gây ảnh hưởng không nhỏ. Từ đó về sau, Dung Mạt – vị cổ đông bí ẩn này, chỉ lui về hoạt động sau màn.
Hiện tại Vân Thiên mọi thứ vẫn bình thường, không bị ảnh hưởng bởi việc cổ phiếu Dung thị rớt giá, nhưng một số lãnh đạo cấp cao vẫn tỏ ra bất an. Thậm chí có nghệ sĩ nghe tin nhà họ Dung gặp chuyện đã lén lút liên hệ với công ty khác muốn hủy hợp đồng. Trước đây Dung Mạt chưa có thời gian xử lý những việc này.
Dung Mạt đang trầm ngâm suy nghĩ, Nhiếp Phi Chiến bỗng hỏi: “Đang lo lắng chuyện Vân Thiên à?”
Dung Mạt ngẩn ra rồi gật đầu. Cô thực sự không ngờ Nhiếp Phi Chiến lại hiểu cô đến thế, dù sao họ cũng xa cách nhau rất lâu, tính từ lúc gặp lại đến giờ cũng chưa đầy một tháng.
Thực ra cô vẫn luôn cảm thấy anh đã thay đổi, nên dù biết anh đã trở về, cô cũng chỉ đành kìm nén nỗi nhớ nhung da diết.
Nỗi nhớ điên cuồng đó, quả thực cô đã kìm nén quá lâu rồi.
Nhưng gạt bỏ thân phận, bối cảnh và những việc anh đang làm hiện tại, dường như anh cũng chẳng thay đổi quá nhiều. Chỉ là khí chất trở nên trầm ổn hơn, sự ngang tàng, nôn nóng luôn hiện hữu giữa đôi lông mày trước kia cũng đã phai nhạt đi nhiều.
Tuy nhiên anh vẫn là Z mà cô quen thuộc, ít nhất là trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy anh không hề thay đổi.
“Em muốn làm gì thì cứ làm, không cần phải sợ hãi gì cả.” Nhiếp Phi Chiến hôn lên trán cô khi cô đang ngẩn người, “Bố em không có ở đây, anh chính là hậu phương của em. Em phải nhớ kỹ, dù có xảy ra chuyện gì, vẫn luôn có anh ở đây.”
“Anh sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ em.”
Trong khoảnh khắc đó, Dung Mạt cảm thấy như mình quay trở về thời điểm năm năm trước.
Câu trả lời cô chờ đợi bấy lâu nay, cuối cùng anh cũng đã trao cho cô.
“Anh sẽ không rời đi nữa, đúng không?”
Nhiếp Phi Chiến gật đầu, nắm chặt tay cô: “Không bao giờ.”
…
Mấy ngày sau khi về nhà, Dung Mạt gần như chẳng làm gì cả.
Nhiếp Phi Chiến bỗng nhiên trở nên bận rộn, điều này cũng bình thường thôi, dù sao anh cũng phải quản lý công ty của mình, ngày nào cũng có bao nhiêu cuộc họp, bao nhiêu việc phải giải quyết. Việc trước đó ngày nào anh cũng đến báo danh ở chỗ cô đã là chuyện khó tin lắm rồi.
Nhưng cô lại bắt đầu thấy không quen.
Thực ra cô rất muốn hỏi anh, nụ hôn hôm đó và những lời anh nói hôm đó, rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Tuy nhiên mấy ngày liền anh không xuất hiện, lần duy nhất anh đến thì Lâm Tát lại bảo cô đã ngủ rồi.
Đêm nay cô cố tình thức khuya, nhưng dù không cố tình thì cô cũng mất ngủ.
Đang trằn trọc mãi không ngủ được, cô bỗng nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Tuy rất nhỏ nhưng cô vẫn nghe ra đó là tiếng bước chân.
Tiếng bước chân của Lâm Tát cô đã quá quen thuộc, còn tiếng bước chân bên ngoài rõ ràng là của đàn ông, hơn nữa nghe rất quen.
Cô lặng lẽ ngồi dậy, không bật đèn.
Chẳng lẽ anh thường xuyên đến thăm cô vào đêm khuya thế này sao?
Nghe tiếng mở cửa, Dung Mạt lập tức nằm xuống giường, kéo chăn che kín nửa khuôn mặt.
Cô cũng không biết tại sao mình lại đột nhiên căng thẳng, tim đập thình thịch.
Là vì hai người đã hôn nhau… nên cô mới căng thẳng thế này sao?
Tiếng bước chân dừng lại bên giường cô, sau đó người đó ngồi xuống.
Người đến không lên tiếng, cũng không bật đèn, từ đầu đến cuối đều rất nhẹ nhàng, dường như sợ đánh thức cô. Nhưng Dung Mạt có thể cảm nhận được người đó đang nhìn mình.
Cảm giác này hơi kỳ lạ…
Mãi cho đến khi cảm nhận được một bàn tay sắp chạm vào đỉnh đầu mình, Dung Mạt cuối cùng không nhịn được nữa, rúc trong chăn lí nhí hỏi: “Muộn thế này anh đến làm gì?”
Không gian im lặng trong một giây, ngay sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên: “Xin lỗi con gái, làm con thức giấc rồi.”
Dung Mạt run bắn người.
Cô vội vàng tung chăn ngồi dậy, không thể tin nổi nhìn người đàn ông đang ngồi bên mép giường.
Dung Kích mới năm mươi tuổi, trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều nhờ thói quen sinh hoạt lành mạnh, dù công việc bận rộn đến đâu ông cũng kiên trì tập thể dục và ăn uống điều độ.
Đây cũng là lý do tại sao rất nhiều phụ nữ muốn làm mẹ kế của Dung Mạt. So với những vị đại gia bụng phệ phát tướng, Dung Kích được coi là trẻ trung phong độ, từng được tạp chí bình chọn là người đàn ông độc thân được khao khát nhất thành phố C.
Trước đây có người hỏi ông tại sao bận rộn thế mà vẫn giữ dáng tốt vậy, ông cười nói không chỉ vì sức khỏe bản thân, vì nhân viên công ty, mà quan trọng nhất là ông muốn sống khỏe để chăm sóc con gái thêm vài năm nữa.
Ông chỉ có một cô con gái rượu, sức khỏe yếu ớt, lại không thể đi lại tự do. Nửa đời còn lại, ông sống thêm được năm nào là có thể che chở cho con thêm năm đó.
Lần trước ông đột ngột đổ bệnh nhập viện không hề có dấu hiệu báo trước, sau đó lại bị tố cáo rửa tiền. Hàng loạt cáo buộc vi phạm pháp luật khiến Dung thị chao đảo, nhiều lãnh đạo cao cấp bị bắt đi điều tra, trong đó người đứng mũi chịu sào đương nhiên là Dung Kích.
Tập đoàn Dung thị tồn tại mấy chục năm nay như một cây đại thụ rễ bám chằng chịt, một khi gốc rễ gặp vấn đề lớn thì cả cây sẽ lung lay.
Nhà họ Dung sụp đổ, Dung Mạt mới nhận ra mình bất lực đến nhường nào. Nhưng cô không thể gục ngã, cô chỉ có thể cố gắng hết sức để giữ lại nhà họ Dung. Dù cô luôn tin bố mình vô tội, nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống xấu nhất.
Cô thực sự không ngờ, Dung Kích lại bất ngờ xuất hiện trước mặt mình như thế này.
Cứ như là đang mơ vậy.
Cô không kìm chế được cảm xúc, nhào vào lòng bố, vừa gọi một tiếng “Bố”, nước mắt đã tuôn rơi như mưa.
“Bố ơi, con đang mơ sao? Bố thực sự đã về rồi ạ?”
Đã lâu lắm rồi Dung Kích không thấy con gái khóc nức nở như vậy, từng tiếng gọi “bố” khiến tim ông như vỡ vụn.
Giống như năm xưa khi vợ ông qua đời, Dung Mạt còn nhỏ xíu ngồi trên xe lăn, ngày ngày đợi ông ở cửa. Khi ông bước vào nhà, cô bé sẽ dang rộng đôi tay đón ông và nói: “Bố ơi, con nhớ bố.”
“Xin lỗi con gái, bố về muộn quá.”
Dung Mạt lắc đầu. Cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng vừa mở miệng giọng đã nghẹn ngào không thành tiếng.
Chỉ có trong vòng tay của hai người đàn ông này, cô mới có thể khóc một cách thỏa thích.
Một là bố cô, một là Nhiếp Phi Chiến.
Khóc một hồi, cô ngước mắt lên định nhìn bố thì bỗng thấy một bóng người cao lớn đứng ở cửa.
Không biết anh đã đứng đó bao lâu rồi. Mãi đến khi Dung Mạt nhìn thấy, anh mới mỉm cười với cô, rồi xoay người rời đi.
Giống như một chàng kỵ sĩ lịch thiệp, sau khi hoàn thành sứ mệnh bảo vệ, lặng lẽ nói lời chúc ngủ ngon với nàng công chúa của mình.
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
