Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 3
Hà Vị bấm đồng hồ, miệng lẩm nhẩm đếm từng giây. Khi cậu ta ước tính thời gian đã hòm hòm, lại ngỡ ngàng phát hiện Nhiếp Phi Chiến đã dừng lại ở tầng hai.
Gói khoai tây chiên trên tay Hà Vị suýt thì bay mất một nửa, cậu ta chồm cả người lên, dán mắt vào màn hình.
“Ấy ấy ấy? Sao lại dừng rồi? Xuống thêm hai tầng nữa là đuổi kịp người ta rồi mà!”
“Cô ấy còn chưa lên xe đâu! Anh đứng lại làm cái gì?!”
Nhiếp Phi Chiến không đáp lời.
Hà Vị đành phải chuyển sang camera giám sát.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng lưng của Nhiếp Phi Chiến, cậu ta bỗng nhiên hiểu ra tất cả.
Anh đang đứng trước cửa sổ nơi cầu thang tầng hai.
Dù chỉ nhìn thấy lưng, nhưng Hà Vị biết, ánh mắt anh đang dõi theo chiếc xe mà Dung Mạt vừa ngồi vào.
Hà Vị không thấy được biểu cảm của Nhiếp Phi Chiến, chỉ thấy bờ vai anh khẽ phập phồng.
Đương nhiên không phải do mệt, chút thể lực tiêu hao này với anh chẳng bõ bèn gì. Chỉ có thể là do cảm xúc đang dao động kịch liệt.
Hà Vị có thể tưởng tượng ra vẻ mặt anh lúc này khi nhìn chằm chằm vào chiếc xe đó – chắc chắn y hệt như năm xưa, khi anh ẩn mình trong bóng tối bảo vệ cô gái nhỏ, lặng lẽ nhìn theo bóng cô rời đi.
Hà Vị tiếc rèn sắt không thành thép, đập mạnh xuống bàn một cái, khoai tây chiên trong túi văng tung toé ra ngoài.
“Sao anh không đi tìm cô ấy?”
Nhiếp Phi Chiến im lặng rất lâu, mãi cho đến khi chiếc xe của Dung Mạt chầm chậm lăn bánh khuất dạng.
Hồi lâu sau, giọng nói khàn đặc của anh mới vang lên: “… Tôi không biết.”
“Anh định cứ như thế này mãi sao? Anh không sợ với tình cảnh hiện tại của Dung gia, cô ấy sẽ bị người ta bắt nạt, hoặc tự mình không chịu đựng nổi ư? Cô ấy không kiên cường như vẻ bề ngoài đâu, ngộ nhỡ cô ấy…”
“Hà Vị.” Nhiếp Phi Chiến gằn từng chữ: “Cậu, mẹ kiếp, câm miệng cho tôi.”
“…”
Hà Vị giận mà không dám ho he.
Với cái giọng như rít qua kẽ răng của Nhiếp Phi Chiến lúc này, nếu cậu ta còn dám nói thêm câu nữa, e là phải vào bệnh viện nằm một thời gian. Mười cái mạng của cậu ta cũng không đủ cho Nhiếp Phi Chiến tùy tiện “chơi đùa”.
Trên đời này, chỉ có Dung Mạt mới có thể dễ dàng vuốt phẳng tính khí đáng sợ của anh. Nhưng trớ trêu thay, tên này lại hèn nhát đến mức ngay cả mặt cô gái ấy cũng không dám gặp.
Quả nhiên, Dung Mạt là khắc tinh duy nhất của đời anh.
Về đến nhà, Dung Mạt định gọi bảo mẫu giúp mình tắm rửa, nhưng chợt nhớ ra dì Ngô – người vẫn luôn chăm sóc cô – vì bị điều tra viên hỏi cung một lần mà đã bị con gái bà ấy cưỡng ép đón về. Còn Lâm Tát ban ngày bị cô sai đi làm việc khác, giờ này vẫn đang trên đường về.
Bao năm qua, cô đã quen được họ chăm sóc. Cuộc sống cơm bưng nước rót, mấy tháng trời không bước chân ra khỏi cửa đối với người khác có thể là xa xỉ hoặc nực cười, nhưng với cô, đó là chuyện thường nhật suốt nhiều năm nay.
“Mạt Mạt, cho dù bố không ở bên cạnh, con nhất định phải kiên cường.”
“Con có thể sẽ phải đối mặt với rất nhiều chuyện tồi tệ, không ai thực sự hiểu con, giúp đỡ con, nhưng con phải tin rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Dung Mạt tự mình lăn xe lăn vào phòng tắm, chậm rãi cởi bỏ quần áo.
Việc này trước đây khi ở một mình cô cũng làm không ít, nhưng khi cô mở vòi nước, chờ nước đầy bồn và cố gắng chống tay rời khỏi xe lăn để vào bồn tắm, cô lại phát hiện bản thân không tài nào dùng sức được.
Cô nỗ lực thử vài lần, kết quả cuối cùng là ngã sóng soài bên cạnh bồn tắm, hông va mạnh vào thành bồn, đau điếng người, rồi lại ngã phịch trở lại xe lăn.
Cô ôm lấy chỗ bị va đập, biết rằng chỉ lát nữa thôi, nơi đó sẽ hiện lên một mảng bầm tím ghê người.
Làn da của cô quá đỗi mỏng manh, chỉ cần va chạm nhẹ cũng để lại dấu vết. Những vết bầm do va đập thường rất xấu xí và lâu tan. Cũng vì điểm này mà năm xưa khi mới ngồi xe lăn, cô không ít lần bị thương do muốn tự lập. Lần nào bố cô cũng sốt ruột đến nhảy dựng lên, hận không thể để bảo mẫu túc trực chăm sóc cô suốt hai mươi bốn giờ.
Cô th* d*c một lúc, nước mắt cứ thế thi nhau rơi xuống, lã chã từng giọt.
Dung Mạt, mày thật vô dụng.
Sao mày có thể vô dụng đến thế?
Bố mày mang theo thân bệnh bị cảnh sát giải đi, gia tộc đứng bên bờ vực phá sản, những người bên cạnh lần lượt rời bỏ, người mày yêu nhất cũng trốn tránh, đến một lần gặp mặt cũng không chịu.
Còn bản thân mày, chẳng làm được tích sự gì, thậm chí ngay cả việc tự chăm sóc mình cũng không xong.
Sao mày lại vô dụng như vậy?
Mày sống, rốt cuộc là vì điều gì?
Tiếng khóc nức nở tuyệt vọng vang lên trong phòng tắm rất lâu, cho đến khi Lâm Tát trở về.
“Tiểu thư, cô có ở trong đó không?”
Một lúc sau, trong phòng tắm mới truyền ra tiếng trả lời của Dung Mạt.
“… Tôi đang tắm.”
Lâm Tát vừa nghe đã nhận ra giọng cô không ổn.
Dung Mạt chưa bao giờ khóc trước mặt người khác. Điều này đồng nghĩa với việc cô không bao giờ muốn phơi bày sự yếu đuối của mình, dù có gặp chuyện quá sức chịu đựng, cô cũng sẽ cắn răng chịu đựng, không để rơi một giọt nước mắt nào ở bên ngoài.
Cô từng nói, cô đã là một phế nhân, cô không muốn làm một phế nhân chỉ biết ngồi trên xe lăn mà khóc lóc.
Nhưng lúc này đây, giọng nói nức nở, yếu ớt kia là thứ mà Lâm Tát chưa từng nghe thấy.
Cô ấy ở bên cạnh Dung Mạt đã năm năm, chỉ nghe nói hồi nhỏ tính cách cô mềm mại, thích làm nũng, giống như bao cô bé được nuông chiều khác: kiêu kỳ, tùy hứng, mỗi lần khóc là phải dỗ dành rất lâu.
Nhưng những năm qua, Dung Mạt mà cô ấy thấy hoàn toàn không còn bóng dáng của cô bé năm nào.
Và khoảnh khắc yếu lòng này, là mặt khuất mà Lâm Tát chưa từng được chứng kiến.
Lâm Tát không khỏi xót xa: “Tiểu thư, để tôi vào giúp cô nhé.”
“Đợi một lát nữa hãy vào.”
“Vâng.”
Khi Lâm Tát bước vào, Dung Mạt vẫn ngồi trên xe lăn, nhưng cả người đã ướt sũng.
Lâm Tát vội vàng bế cô vào bồn tắm. Đợi cô ngâm mình xong, Lâm Tát định xoa bóp chân cho cô.
Đôi chân của Dung Mạt thoạt nhìn cũng giống người bình thường, chỉ là làn da quá mức trắng bệch, thấy rõ cả những đường gân xanh. Trên đùi trái còn có một vết sẹo rất rõ.
Lâm Tát chỉ biết hồi nhỏ Dung Mạt từng gặp một tai nạn nghiêm trọng, vụ tai nạn đó khiến mẹ cô qua đời, còn cô phải ngồi xe lăn, vĩnh viễn không thể đứng dậy được nữa.
Tất cả những người biết chuyện đều kín miệng như bưng, Dung Kích cũng dặn dò tuyệt đối không ai được nhắc tới.
Trước đây đều là dì Ngô hoặc bác sĩ giúp cô mát-xa, giờ dì Ngô không còn, Lâm Tát muốn thử giúp cô, nhưng Dung Mạt lại từ chối.
“Việc tôi nhờ chị đi làm, thế nào rồi?”
Lâm Tát cúi đầu áy náy: “Xin lỗi tiểu thư, với mạng lưới quan hệ của tôi, trong thời gian ngắn vẫn chưa tra ra được.”
Dung Mạt nói: “Là do bà ta quá xảo quyệt, không trách chị.”
“Tiểu thư, tôi nghe nói chiều nay cô đã đến sàn đấu giá, nhưng nhà cũ không bị bán đấu giá mà đã được Z… được Nhiếp tiên sinh ngăn lại rồi.”
Dung Mạt nửa nằm trên giường, khẽ “ừm” một tiếng: “Phải.”
Lâm Tát do dự một chút: “Nếu dùng mạng lưới tình báo của anh ấy…”
“Chị Tát, đừng nói nữa.”
“Xin lỗi tiểu thư.”
“Dung gia chúng ta chưa sụp đổ nhanh thế đâu.” Dung Mạt bỗng cười một tiếng, nói: “Nhưng tất cả mọi người đều đang xem chúng ta như trò cười. Những kẻ chế giễu tôi, trong đó còn có cả nghệ sĩ của Vân Thiên, thật nực cười…”
Vân Thiên là công ty quản lý nghệ sĩ trực thuộc Dung thị. Mà công ty đó, thực chất là món quà sinh nhật bố tặng cô năm hai mươi tuổi. Nói cách khác, cô mới chính là ông chủ đứng sau màn của công ty ấy.
“Tiểu thư…”
Lâm Tát muốn an ủi cô, nhưng cô ấy vốn không giỏi ăn nói, điển hình của kiểu tứ chi phát triển đầu óc đơn giản, nửa ngày cũng không biết nên nói gì.
Dung Mạt bỗng hỏi: “Chị Tát, chị có tin bố tôi vô tội không?”
“Dung tiên sinh vốn dĩ bị người ta vu oan mà.” Lâm Tát cuối cùng cũng biết mình nên nói gì, “Cô yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tìm được chứng cứ, giải oan cho Dung tiên sinh. Ngày mai tôi sẽ đi tìm Đoàn tổng.”
“Đoàn tổng? Đoàn Tiêu của Long Phong Đặc Vệ sao?”
“Đúng, cô quên rồi à? Cô và phu nhân của Đoàn tổng còn là bạn bè đấy.”
“Tôi nhớ, là Sở Tiểu Điềm.”
Dung Mạt nhớ đến cô gái đáng yêu đó. Cô vốn rất ít khi ghen tị với người khác, bởi dù thân thể tàn tật, nhưng cô lại sở hữu rất nhiều thứ mà người bình thường khó lòng có được. Nhưng cô gái ấy lại là người hiếm hoi khiến cô ngưỡng mộ.
Không chỉ vì gia đình cô ấy hoàn mỹ, mà còn vì nụ cười ngây thơ, đáng yêu luôn thường trực trên môi, có sức lan tỏa đến bất kỳ ai.
Và người đàn ông lạnh lùng, cường hãn giống hệt Nhiếp Phi Chiến kia, đã dành cho vợ mình sự bao dung và tình yêu vô hạn.
Cho nên, cô vẫn luôn ngưỡng mộ Sở Tiểu Điềm.
Bởi vì cô, ngay cả việc muốn gặp người đó một lần cũng không làm được.
“Chị Tát, khui cho tôi chai rượu vang đi, tôi muốn ngủ.”
Lâm Tát biết cô đã rất lâu không có một giấc ngủ ngon. Cô không thể uống quá nhiều thuốc an thần, nên thỉnh thoảng sẽ uống chút rượu vang để dễ ngủ.
“Vâng.”
Lâm Tát không làm phiền cô nữa: “Khi nào cô muốn lên giường ngủ thì gọi tôi nhé.”
“Không cần đâu, chị đi nghỉ đi, lát nữa tôi tự lên giường được.”
Lâm Tát vẫn có chút không yên tâm, nhưng cô ấy nhận ra Dung Mạt muốn ở một mình, đành phải lui ra ngoài.
Dung Mạt quanh năm không vận động nên thể chất yếu, cô thực ra không uống được rượu, mới uống hai ly đã thấy choáng váng.
Thế này cũng tốt, dễ ngủ, cũng sẽ không gặp ác mộng nữa…
Lát nữa rồi leo lên giường sau vậy.
Cô uống hơi nhiều, đến khi ý thức được mình đã say thì cô đã gục xuống xe lăn, sắp sửa chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được có một hơi thở đang tiến lại gần.
Cả người cô say khướt, lại quá mệt mỏi, thực sự không còn chút sức lực nào để cử động, nhưng hơi thở ấy quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến cô không kìm được mà hé mắt nhìn.
“Là anh sao?”
Cô nhìn bóng dáng cao lớn nhưng mờ ảo trước mặt, vươn tay ra.
“Z… Anh ôm em một cái, được không?”
Người đàn ông dường như khựng lại.
Anh cúi thấp thân hình cao lớn xuống trước xe lăn của cô, gần như trong tư thế quỳ một chân, nhìn sâu vào mắt cô.
Nhưng ngay cả trong tư thế này, anh vẫn toát lên sự cường hãn, tựa như một con báo săn đang kìm nén sức mạnh bùng nổ của mình, để lộ ra sự dịu dàng hiếm hoi trước mặt cô gái nhỏ.
“Em gọi tôi là gì?”
Dung Mạt nheo mắt lại.
Ý thức của cô đã mơ hồ, hoảng hốt như quay trở về năm mười sáu tuổi, khi cô vừa được anh cứu ra từ tay bọn bắt cóc.
Người đàn ông râu ria xồm xoàm, hung hãn lại thâm trầm năm ấy.
Và người đàn ông trẻ tuổi, tuấn tú trước mặt này, thực sự là một người sao?
Nếu thực sự là một người, cô nên gọi anh là gì đây?
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
