Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
Chương 22
Căn phòng bao rất nhỏ, khi cửa đóng lại, cả thế giới bên ngoài dường như bị ngăn cách.
Dung Mạt cảm thấy yên tâm hơn một chút. Cô lấy điện thoại ra xem, màn hình hiển thị dày đặc các cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Thẩm Tu Nhiên.
Tin nhắn mới nhất là: Mạt Mạt, em đợi đó, anh đưa người đến đón em ngay.
Dung Mạt lập tức nhắn lại: Đừng đến.
Thẩm Tu Nhiên gọi lại ngay lập tức, nhưng bị cô tắt máy.
Một phút sau, một tin nhắn hiện lên trong điện thoại của Thẩm Tu Nhiên:
“Em đang ăn cơm, không cần lo lắng, đừng đến tìm em, ăn xong em sẽ về.”
Thẩm Tu Nhiên: “…”
Cậu ta làm sao có thể không lo lắng cho được? Dung Mạt bao nhiêu năm nay ở rịt trong nhà họ Dung, không bước chân ra cửa, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Tuy nói người đàn ông kia từng cứu cô một mạng, nhưng hắn ta cứ thế đưa người đi mà không nói một lời chào hỏi nào, thử hỏi có phụ huynh nhà nào mà không lo sốt vó? Đến tận bây giờ cậu ta vẫn chưa nắm rõ lai lịch thực sự của gã đó nữa là!
Thẩm Tu Nhiên không dám gọi trực tiếp cho Dung Kích. Cậu ta đi đi lại lại trong phòng một hồi, bỗng nhiên nhớ ra một người.
Đoạn Tiêu, ông trùm của công ty bảo vệ Long Phong.
Nghe nói người kia có quan hệ rất tốt với Đoạn Tiêu, hơn nữa, Đoạn Tiêu có thể coi là cấp trên trực tiếp của hắn?
Nhưng Thẩm Tu Nhiên nhờ người hỏi thăm nửa ngày trời cũng không ai biết số điện thoại riêng của Đoạn Tiêu. Chỉ có một người bạn tốt bụng nhắn lại cho cậu ta một câu: Cậu xin số ai không xin lại đi xin số lão đại Đoạn? Số riêng của anh ta nổi tiếng là cơ mật, cậu gọi cho tổng đài chăm sóc khách hàng của công ty họ thì may ra.
Thẩm Tu Nhiên đành phải nhờ người xin số tổng đài công ty, kết quả được thông báo là Đoạn Tiêu đang đi công tác, chưa trở về.
Thôi xong, người duy nhất cậu ta nghĩ có thể quản được Z thì lại không tìm thấy. Cuối cùng, cậu ta đành cắn răng gọi cho Dung Kích.
Nhưng điều Thẩm Tu Nhiên vạn lần không ngờ tới là câu đầu tiên Dung Kích nói khi bắt máy lại là: “Mạt Mạt vừa nhắn tin cho chú, con bé gửi một tấm ảnh.”
Thẩm Tu Nhiên hỏi: “Ảnh gì ạ?”
Dung Kích: “Ảnh tự sướng của con bé.”
“Cái gì? Ảnh tự sướng á??”
Thẩm Tu Nhiên kinh ngạc.
Kể từ khi phải ngồi xe lăn, Dung Mạt cực kỳ ghét ống kính, không ai dám cầm điện thoại chụp hình cô, bản thân cô cũng chưa bao giờ chụp ảnh tự sướng.
Vậy mà bức ảnh Dung Mạt gửi cho Dung Kích lại là hình cô một tay cầm hoa, một tay chống cằm, trên mặt còn nở nụ cười rạng rỡ.
Thẩm Tu Nhiên xem ảnh mà ngẩn cả người.
Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cậu ta thấy Dung Mạt cười vui vẻ đến thế.
Dung Kích nói: “Chú không biết con bé đang ở cùng ai, nhưng nếu nó đã vui vẻ như vậy, thì cứ để nó tùy hứng một lần đi. Cháu cứ để ý chừng, đừng để xảy ra chuyện gì là được.”
Thẩm Tu Nhiên ngập ngừng: “Chú Dung, chú có biết người đó có thân phận gì không ạ?”
Dung Kích thản nhiên đáp: “Ngoài người năm đó cứu Mạt Mạt về, còn có thể là ai?”
Thẩm Tu Nhiên thở phào nhẹ nhõm, Dung Kích biết là tốt rồi.
“Lời chú nói, cháu hiểu chứ? Tu Nhiên.” Giọng Dung Kích trầm xuống: “Mạt Mạt bình an thì không sao, nhưng nếu lỡ xảy ra chuyện gì, người đầu tiên chú tìm tính sổ chính là cháu đấy.”
Thẩm Tu Nhiên lập tức đáp: “Cháu hiểu rồi, cháu sẽ đi tìm họ ngay đây.”
Sau khi mẹ Dung Mạt qua đời, Dung Kích chỉ còn lại cô con gái rượu này là tâm can bảo bối. Vụ bắt cóc lần đó đã dọa ông sợ chết khiếp, nếu cô xảy ra chuyện gì nữa, người làm cha như ông e là sẽ phát điên mất.
Cũng may Dung Mạt vẫn còn hiếu thuận, biết Thẩm Tu Nhiên sẽ gọi cho bố nên đã báo trước một tiếng rằng mình an toàn.
…
Quán ăn nhỏ không có mấy khách nên đồ ăn lên rất nhanh, chẳng mấy chốc nhân viên phục vụ đã bưng thức ăn và mì vào.
Nhân viên phục vụ là một cô gái mười tám mười chín tuổi. Trước đây khi Nhiếp Phi Chiến đi ngang qua thị trấn, anh từng ăn cơm ở đây, những đêm đánh xong lôi đài cũng hay ghé qua ăn khuya. Lần nào nhìn thấy anh, cô bé cũng đỏ mặt tim đập thình thịch.
Thị trấn nhỏ người qua kẻ lại cũng chỉ có bấy nhiêu, khí thế và dung mạo của anh so với minh tinh người mẫu trên tivi còn hút mắt hơn gấp nhiều lần. Mỗi lần thấy anh, cô bé đều căng thẳng tột độ, ngay cả mắt cũng không dám nhìn thẳng, lần trước vì quá run mà suýt nữa làm đổ cả bát mì.
Vừa rồi nghe tiếng mô tô của anh, cô bé đã vội vàng chạy ra sau tô son.
Đó là thỏi son đầu tiên cô bé dùng tiền lương mua được, trước giờ toàn để mặt mộc. Ông chủ quán nhìn thấu tâm tư thiếu nữ còn trêu chọc cô bé, nhưng mà, đối diện với người đàn ông như thế, người phụ nữ nào mà không rung động chứ?
Chỉ là khí thế của anh quá mạnh, nên cô bé chỉ dám len lén nhìn trộm.
Nhưng hôm nay, cô bé trơ mắt nhìn anh bế một cô gái đi vào, sải bước thẳng vào phòng bao, cả người cô bé chết lặng.
Cô gái kia mái tóc dài bồng bềnh, tuy vùi mặt vào ngực người đàn ông, nhưng chỉ một nửa khuôn mặt lộ ra cũng đủ thấy dung mạo vô cùng tinh tế.
Đến khi bưng đồ ăn vào, cô bé mới chợt nhận ra, chân của cô gái kia dường như có vấn đề.
Xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ là… người tàn tật?
Nếu không thì đang yên đang lành sao phải để người ta bế vào? Có chân sao không tự đi?
Cô bé tò mò muốn chết, thật sự muốn biết người đàn ông như anh sẽ thích mẫu phụ nữ thế nào. Kết quả vừa bước vào nhìn thấy Dung Mạt, trong lúc kinh ngạc khó tránh khỏi có chút thất thần, quên cả việc đặt đĩa xuống bàn.
Dung Mạt rất ghét người khác nhìn chằm chằm vào chân mình, không một người khuyết tật nào thích điều đó, nhất là ánh mắt soi mói không chút che giấu như vậy. Cô vừa định ngước lên nhìn lại thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân ở cửa.
Là anh rửa tay xong bước vào. Anh kéo ghế ngồi xuống, ngước mắt nhìn cô nhân viên phục vụ, lạnh lùng nói: “Cô nhìn cái gì?”
Ánh mắt anh vừa lạnh vừa sắc, chỉ liếc qua một cái cũng đủ khiến người ta kinh hãi.
“… Không, không có gì ạ.”
Sắc mặt cô phục vụ tái mét, vội vàng đặt đĩa xuống, nhưng vẫn không kiềm chế được ánh mắt tò mò, lại liếc nhìn chân Dung Mạt thêm cái nữa.
Chẳng lẽ là bị thương? Hay thực sự là… Cô bé không điều khiển được mắt mình, lại nhìn lên mặt Dung Mạt.
Khuôn mặt ấy tuy hơi tái nhợt, nhưng ngũ quan mày mắt không chỗ nào là không tinh xảo tuyệt trần, giống hệt như một con búp bê, hơn nữa còn là loại búp bê vô cùng đắt tiền, cao quý…
“Em mệt quá à.”
“Búp bê” bỗng nhiên mở miệng, giọng nói ngọt ngào đến bất ngờ: “Chẳng muốn động đậy chút nào cả, anh đút cho em ăn được không?”
Nhìn bóng dáng cô nhân viên vội vã chạy ra ngoài, Dung Mạt cảm thấy hơi buồn cười.
Ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu cô lại là —— Bổn tiểu thư không những chân không cử động được, mà tay cũng chẳng muốn động đâu nhé.
Cô vậy mà cũng có lúc giở tính tiểu thư nhõng nhẽo rồi.
Nhìn chân cô thì không sao, nhưng dám nhìn anh, cô cảm thấy cực kỳ khó chịu.
“Không muốn động?”
Người đàn ông bỗng nhiên nắm lấy cổ tay cô, kéo bàn tay cô về phía mình, sau đó rút ra một tờ khăn ướt, nắm lấy tay cô, lau từng ngón tay một.
Mặt Dung Mạt lập tức nóng bừng.
“Em… em đùa thôi, tay em cử động được.”
Nhiếp Phi Chiến nắm chặt tay cô, mặc kệ động tác muốn giãy ra của cô.
Đôi bàn tay ấy vừa nhìn đã biết là tay của tiểu thư được nuông chiều từ bé, từng ngón thon dài như ngọc trắng được điêu khắc, đầu ngón tay sạch sẽ hồng hào. Một đôi tay như thế này, quả thực có thể chẳng cần làm gì, khối người nguyện ý phục vụ cô.
“Không muốn động thì không cần động.” Anh thản nhiên nói.
Ngược lại, bàn tay anh rất thô ráp, dù đã cố gắng nhẹ nhàng hết mức nhưng vẫn không tránh khỏi để lại vết hằn đỏ trên làn da trắng tuyết của cô.
Dù đã cố gắng kiềm chế, Dung Mạt vẫn cảm thấy mặt mình nóng ran từng cơn. Cảm giác tê dại, ngứa ngáy xen lẫn chút đau nhói từ nơi anh nắm lấy lan dọc cánh tay, chạy thẳng vào tim.
Người đàn ông này giống như mang dòng điện trên khắp cơ thể, không thể tùy tiện chạm vào, vừa chạm vào liền dễ dàng bị nhiễm phải hơi thở của anh.
Dung Mạt sờ sờ những ngón tay vừa được anh lau qua, cảm thấy trái tim cũng tê rần.
Thật sự là quá nguy hiểm.
Cô chống hai tay lên cằm, tuy chiếc ghế gỗ này chẳng êm ái bằng xe lăn của cô, cái bàn cũng rất nhỏ, bữa tối chỉ là một bát mì và hai đĩa rau dưa đơn giản, mọi thứ đều bình dị, nhưng cô lại cảm thấy rất vui vẻ.
Anh đã cởi áo khoác ra, bên trong chỉ mặc một chiếc áo phông đen ôm sát. Cánh tay màu lúa mạch với những đường cơ bắp rắn rỏi lộ ra, chiếc thẻ bài quân nhân vẫn đeo trên cổ, không hề che giấu.
Cũng giống như khuôn mặt anh, mày mắt ngũ quan đều lộ ra rõ ràng, cằm sạch sẽ không một chút râu ria, tuấn tú đến mức khiến người ta rung động.
“Anh tên là gì?”
“Anh bao nhiêu tuổi rồi, có đến hai mươi lăm không?”
“Ở quyền quán đó, có phải anh chưa từng thua trận nào không?”
“Anh…”
Từ sau câu nói vừa rồi, anh vẫn luôn im lặng, gắp từng chút mì từ bát to sang một cái bát nhỏ cho cô. Dung Mạt cứ thế đặt hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, nhưng nói được một lúc thì im bặt.
Bởi vì cô nhìn thấy một thứ.
Trên cổ tay trái của anh, có một vết răng, tuy đã mờ đi nhiều nhưng vẫn có thể nhìn ra được.
—— Đó là dấu vết cô để lại mấy ngày trước ở quyền quán, khi bị anh bế lên bàn đè xuống, cô đã cắn anh một cái.
Hôm đó anh thực sự bắt nạt cô quá đáng, cô về nhà cả đêm không ngủ được, tối nằm cắn chăn suýt nữa thì khóc.
Từ nhỏ đến lớn chưa ai đối xử với cô như vậy, chính vì cô không coi anh giống như những kẻ xấu xa kia, nên cô mới càng giận.
Động tác của Nhiếp Phi Chiến khựng lại.
Cô nhóc đang liến thoắng hỏi han bỗng nhiên im bặt. Anh ngước lên nhìn cô, thấy cô đang bĩu môi, không biết nhớ tới chuyện gì mà trong mắt vừa có chút tủi thân, lại vừa có chút giận dỗi.
Mắt của Dung Mạt hơi giống mắt hoa đào, nhưng vì màu mắt nhạt, đôi mắt lại to tròn, nên khi yên lặng trông rất tĩnh mịch và trong veo, còn khi nhìn người khác thế này, lại toát lên vài phần ngây thơ và kiêu kỳ của một cô gái nhỏ.
“Sao thế?”
“Anh vẫn chưa nói cho em biết, tại sao anh không nhận em, lại còn bắt nạt em?”
Nhiếp Phi Chiến sững người.
Thiên kim tiểu thư nhà họ Dung, đâu có dễ bị lừa gạt cho qua chuyện như thế?
Hãy Luôn Bảo Vệ Em - An Chi Nhược Miên
