Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Chương 9: Cáo Nick (1)
(1): : là tên gọi trong tiếng Trung của nhân vật Nick Wilde trong bộ phim hoạt hình nổi tiếng "Zootopia".
"Tôi...", Hạ Minh Thâm giơ que tre lên, lúng túng đến mức muốn chui xuống đất, cắn răng nói, "Tôi nghe thấy rồi."
"Tôi không cố ý đâu! Thật đấy!" Cậu theo bản năng chụm bốn ngón tay lại thề, "Với lại tôi chỉ nghe được một chút xíu thôi, nghe thấy bố cậu hình như tới, tôi liền tránh đi ngay! Những thứ khác, một chữ cũng không nghe thấy!"
Hạ Minh Thâm nói xong, cảm thấy mình giống như một tên tay sai hèn hạ trong xã hội cũ, chẳng có tý khí phách nào, không nhịn được mà bĩu môi, bực bội nói: "Cậu chưa ăn tối đúng không? Này, món bánh bạch tuộc cậu thích đây, không ăn thì nguội mất."
Nhạc Khuynh để ý thấy cậu không vui, ánh mắt hiện lên vài phần bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng không giải thích gì thêm, chỉ nói: "Tôi không trách cậu."
Hạ Minh Thâm tỏ vẻ tin tưởng: "Ừ, tôi biết mà."
"Còn bảo là không trách," cậu thầm lẩm bẩm, "Nghe thấy tôi không nghe được mấy, liền từ âm u chuyển sang nhiều mây, tưởng gạt được ai chứ. Với lại cũng đâu phải tôi cố tình nghe chuyện riêng nhà cậu."
...Trước đây cũng đâu có cái tật xấu đó.
Nhạc Khuynh lại liếc nhìn cậu một cái, rồi rút từ túi bên ra một gói khăn ướt đưa cho cậu.
Hạ Minh Thâm: "?"
Nhạc Khuynh nói: "Lau miệng đi."
Hạ Minh Thâm liếc xuống màn hình điện thoại, ngạc nhiên phát hiện khoé miệng mình dính nước sốt, kết hợp với biểu cảm làu bàu không ngừng, trông chẳng khác gì một đứa nhóc đang giận dỗi.
Cậu ngậm miệng, nhận khăn ướt rồi ra sức lau sạch khóe miệng.
Nhạc Khuynh ngồi xuống, cổ tay áo trắng sạch không một hạt bụi, ánh mắt rũ thấp, ôn hòa trầm tĩnh, ánh đèn bị gió thổi lay lay rọi xuống người cậu ấy, trông cứ như đang phủ một lớp hiệu ứng làm mờ dịu nhẹ —— một nam thần chính hiệu.
Hạ Minh Thâm nhìn động tác của Nhạc Khuynh, cảm giác như không phải đang ăn hàng quán ven đường giữa tiếng ruồi muỗi bay vo ve, mà là đang nhâm nhi rượu vang Lafite năm 82 trong một buổi tiệc tối có đàn violin đệm nhạc.
Người xưa có câu "mỹ sắc có thể ăn thay cơm", cậu vô cùng đồng tình.
Mỹ nam tao nhã nuốt một viên bánh bạch tuộc, tiện miệng hỏi: "Không phải cậu đi ăn với lão Bàng rồi sao, sao thế? Ăn không no à?"
Hạ Minh Thâm nói: "Tôi lại đói rồi."
Câu này không phải nói đùa.
Sau khi sống lại, dạ dày cô đơn suốt bao năm của cậu như trở nên háu ăn vô độ, biểu hiện rõ nhất là: một ngày phải ăn năm bữa, nếu không sẽ đói đến phát điên, như thể dạ dày bình thường tách ra thành nhiều bào tử tham ăn.
Cậu ăn mãi không mập, nhưng hơi phiền, vì phải luôn mang theo đồ ăn vặt. Đã thế miệng lại còn kén chọn, cái này không ăn, cái kia cũng không, đồ quá nóng hay quá lạnh đều không chịu được. Ngoài việc mang theo một ít đồ ngọt, thì buổi tối phải vội vàng nấu thêm mì gà để chống đói.
Hạ Minh Thâm miêu tả cơn đói đó một cách vô cùng sinh động, đặc biệt nhấn mạnh cảm giác khó chịu vật vã do đói bụng gây ra, nhằm cứu vớt hình tượng ham ăn vừa nãy của mình.
Cậu nói chơi vậy thôi, không ngờ Nhạc Khuynh lại ghi nhớ thật —— bắt đầu chuẩn bị đồ ăn vặt ngoài ba bữa chính cho cậu —— Tối ngày đầu tiên huấn luyện quân sự trở về, Hạ Minh Thâm bất ngờ phát hiện Nhạc Khuynh đang nướng bánh trong bếp.
Cuối cùng, Nhạc Khuynh đã tiến bộ vượt bậc trong khoản làm bánh. Đến ngày kết thúc huấn luyện quân sự, hắn đã có thể nướng ra những chiếc bánh ngon chẳng thua gì tiệm bánh, lại còn dùng túi bắt bông kem để đựng, vừa tiện mang theo, vừa làm đúng khẩu vị cậu, không gì thích hợp hơn.
Trong buổi họp tuần đầu của ban tuyên truyền, Hạ Minh Thâm lấy túi bánh quy tự làm ra, nhân lúc trưởng ban không để ý liền len lén ăn.
Để không bị người khác phát hiện, cậu nhai rất chậm, từng chút một, như một chú chuột nhồi má đang phồng má ăn vụng, gần như không phát ra tiếng động. Nhưng người khác không nghe thấy, không có nghĩa là người ngồi cạnh như Nguyễn Hàng không phát hiện.
"Này," Nguyễn Hàng thấy cậu ăn ngon lành, nuốt nước miếng cái ực, dưới gầm bàn vẫy vẫy tay, "Cho tao một cái."
Hạ Minh Thâm là kiểu người hơi "giữ đồ ăn", đồ mua ở siêu thị thì chia được vô tư, nhưng túi bánh quy này là Nhạc Khuynh đặc biệt làm cho cậu, không muốn chia sẻ lắm, liền lấy một cái tượng trưng đưa cho Nguyễn Hàng.
Nguyễn Hàng ăn ngon lành, vừa nhai vừa ôm bụng, nhân lúc trưởng ban đang hùng hồn diễn thuyết liền nhỏ giọng than: "Đói muốn chết."
Hạ Minh Thâm bình tĩnh đẩy túi bánh vào sâu trong cặp, rồi lôi ra một thanh bò khô từ túi áo đưa cho cậu ta, tiện thể hỏi: "Đói thế? Trưa không ăn đủ à?"
Nguyễn Hàng dựng quyển sách lên, che nửa khuôn mặt, vẻ mặt méo mó vừa xé vừa nhai bò khô: "Đừng nói nữa, trưa trực ở thư viện, không kịp đi ăn luôn."
Hạ Minh Thâm trong lòng khẽ động.
Bây giờ cậu ăn nhờ ở đậu nhà Nhạc Khuynh, hoàn toàn không có nguồn thu nhập. Tuy rằng Nhạc Khuynh chưa từng nhắc đến chuyện bắt cậu phải trả sinh hoạt phí, nhưng dựa dẫm trong thời gian ngắn thì còn tạm chấp nhận, kéo dài mãi thì rõ ràng không phải cách.
Ban đầu cậu vốn cũng định tìm việc làm, nhưng vì tình cờ gặp lại Nhạc Khuynh nên bị gián đoạn, giờ cuộc sống đã ổn định, việc làm thêm cũng nên đưa vào kế hoạch.
Thế là Hạ Minh Thâm hỏi: "Thư viện còn việc trống không?"
"Không còn," Nguyễn Hàng nhận được ánh mắt thất vọng của Hạ Minh Thâm, liền hỏi: "Cậu định kiếm thêm thu nhập à?"
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cậu ta nhiệt tình lấy điện thoại ra, kéo Hạ Minh Thâm vào một nhóm WeChat có tên "Gia đình làm thêm C Đại", rồi giới thiệu: "Nhóm này do sinh viên bọn mình tự lập ra, các khóa cứ truyền nhau mà giữ, đã nhiều năm rồi, có việc dạy thêm, dạy thay, nhận giúp chuyển phát nhanh, hay phát tờ rơi ở trung tâm thương mại gần đó... đều sẽ được đăng ở trong này. Nếu cậu thấy có việc nào phù hợp thì cứ ấn vào avatar rồi nhắn riêng là được."
Hạ Minh Thâm cảm ơn, còn dùng hai miếng bò khô còn lại để đáp lễ.
Nhóm làm thêm vô cùng sôi nổi, ngoài việc đăng các thông tin đúng như tên nhóm, còn có vô số sinh viên rảnh rỗi tán gẫu, từ món lẩu cay ở căn tin 2 không đủ vị, đến chuyện ai đó trong lớp lớn có mùi cơ thể khó chịu... Một lúc không xem là tin nhắn đã nhảy lên 99+.
Hạ Minh Thâm cuộn ngược lên xem lịch sử trò chuyện, lướt mất năm phút toàn thông tin vô dụng mới tìm được một tin phù hợp: Chiều thứ ba tuần này lúc 3 giờ 30 phút, giảng đường có buổi hội thảo vật lý hai tiếng, chỉ cần điểm danh, thù lao 30 tệ.
Cậu nhắn riêng cho sinh viên khoa Vật Lý đã đăng tin, biết được buổi hội thảo này giúp cộng điểm, nhưng bạn kia có việc nhà, không thể đi, lại tiếc điểm nên mới muốn tìm người điểm danh hộ.
Hạ Minh Thâm ghi nhớ thời gian và địa điểm, rồi tiếp tục tìm thêm vài tin tức hữu ích khác trong nhóm làm thêm —— ghi chép lại.
Một buổi họp kết thúc, thu hoạch đầy tay.
Tan học, Hạ Minh Thâm không vội về nhà, mà đi đến khu thương mại gần đó, theo địa chỉ tìm được một cửa hàng chuyên bán đồ chơi trẻ em. Chủ cửa hàng này muốn thuê người mặc đồ thú nhồi bông để phát tờ rơi, thu hút khách nhí. Đã tuyển được một nữ sinh đại học đóng vai Thỏ Judy, còn Hạ Minh Thâm thì giành được vai cáo Nick.
Tại đây, cậu gặp một người ngoài dự đoán.
—— Chương Vũ, người bạn ma cũ của Hạ Minh Thâm, mặc giày bốt đinh và đồ bó sát chẳng hợp với không khí ngây thơ trong cửa hàng chút nào, ngạc nhiên bay từ ngoài cửa vào, lơ lửng trước mặt Hạ Minh Thâm: "Mày tới đây làm gì?"
"Làm thêm." Hạ Minh Thâm dùng cằm chỉ vào bộ đồ Nick trong tay.
Chương Vũ đắc ý bay đến phía trên "Judy" đang phát tờ rơi ngoài cửa, bóp tai thỏ một cái: "Tiểu Tĩnh cũng đang làm thêm ở đây."
Dường như có cảm ứng, vừa bị bóp tai xong, Chương Tĩnh đã linh cảm tháo đầu thú nhồi bông xuống, mỉm cười dịu dàng với Hạ Minh Thâm.
Cô gái không cao, có đôi mắt cong và bọng mắt giống hệt anh trai, buộc tóc hai bên, gắn kẹp bướm nhỏ, mắt hạnh mũi tròn, trông ngọt ngào dễ thương.
Dù khu thương mại không phải ngoài trời, nhưng mặc bộ đồ thú bông dày và nặng thế này vẫn rất ngột ngạt. Lúc này, thân là ma của Chương Vũ liền phát huy tác dụng —— đứng giữa Hạ Minh Thâm và Chương Tĩnh, như thể bỗng nhiên xuất hiện một chiếc điều hòa cây cao cấp, tỏa khí lạnh đều khắp hai người.
Chương Vũ làm ma lang thang gần nửa tháng, không ai trò chuyện, cô đơn đến mức phát khùng, chỉ có Hạ Minh Thâm là ngoại lệ. Cậu từng chết, từng làm ma, nên dù sống lại rồi vẫn nhìn thấy Chương Vũ, khiến hắn như được đại xá, như trút được gánh nặng, tuôn hết như trút nước: "Tớ thấy bạn trai Tiểu Tĩnh có vấn đề," cậu ta kể về hành vi của tên kia khi hẹn hò —— hồn vía trên mây, nhìn đồng hồ liên tục, miệng dẻo lép nhép rất biết dỗ người, rồi kết luận: "Không giống người đàng hoàng."
Hạ Minh Thâm hỏi: "Chân đạp hai thuyền?"
"Cũng chưa chắc," Chương Vũ nói, "Nhưng cũng có thể là tao chưa phát hiện ra."
"Không nói chuyện đó nữa, còn mày? Dạo này sống sao rồi?
Tìm được chỗ ở chưa?" Cậu ta lại hỏi.
Hạ Minh Thâm ngắn gọn: "Tao ổn, gặp được bạn học cũ, được cậu ấy cho ở nhờ."
Chương Vũ hít sâu một hơi: "Trời mẹ! Chưa nói đến việc chết rồi sống lại là hên đến cỡ nào, riêng chuyện bạn học kia gặp lại một đứa tưởng chết đã bảy, tám năm, không bị sốc đến đột quỵ là may lắm rồi đó!"
Đang nói chuyện thì có việc xảy ra.
Một nhân viên từ trong cửa hàng đồ chơi đi ra, cầm chiếc điện thoại không ngừng đổ chuông của cậu, trên màn hình hiển thị tên Nhạc Khuynh, gọi to: "Tiểu Hạ, có điện thoại của cậu này."
Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Đánh giá:
Truyện Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Story
Chương 9: Cáo Nick (1)
10.0/10 từ 23 lượt.
