Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Chương 25: Đào góc tường
Tựa như bị sét đánh trúng, Hạ Minh Thâm cắn không chặt cả ống hút, hoảng hốt hỏi: "Cái này... là cậu đưa cho tôi à?"
"?" Nguyễn Hàng ngơ ra vài giây, bỗng nhiên nhận ra cuộc đối thoại đang lệch hướng, lập tức bật dậy, điên cuồng xua tay: "Không phải tôi!!!"
Âm thanh thảm thiết đến mức vỡ cả giọng.
Nguyễn Hàng như thể cầm phải củ khoai nóng, vội vã ném bức thư tình cho Hạ Minh Thâm, mặt đỏ bừng lên, lắp bắp nói: "Là bạn cùng phòng của nữ thần của tôi viết, nhờ tôi chuyển cho cậu."
Hạ Minh Thâm có ngoại hình đẹp, tính tình ôn hòa, lại học giỏi, từ nhỏ đến lớn chưa từng thiếu người theo đuổi, nhưng kinh nghiệm xử lý thư tình thì gần như bằng không — ngoài việc trả lại nguyên vẹn, thật sự không nghĩ ra cách nào khác.
Nguyễn Hàng phải uống liền nửa chai nước ngọt mới lấy lại bình tĩnh, mặt cũng bớt đỏ hơn. Vừa thấy Hạ Minh Thâm định nhét lại bức thư, cậu ta lập tức bê ghế chạy xa ba mét, giữ khoảng cách an toàn, rồi nói to: "Xin cậu đấy anh em, giúp tôi một lần, nhất định phải nhận lấy."
Hạ Minh Thâm hỏi: "Cậu nợ người ta tiền à?"
Nguyễn Hàng ủ rũ nói: "Cũng gần như thế... Bạn cùng phòng nữ thần của tôi là sinh viên khoa Báo chí, bắt tôi nhất định phải đưa thư tình cho cậu, không thì sẽ không giúp tôi nói tốt trước mặt nữ thần."
"Là cô gái cậu gặp hôm tuyển thành viên hội sinh viên phải không?"
Nguyễn Hàng gật đầu, nói: "Nguyên ký túc xá của nữ thần toàn là mỹ nữ. Lão Hạ à, đừng từ chối vội, thử tiếp xúc trước xem, biết đâu không lỗ đâu."
Hạ Minh Thâm nghỉ ngơi đủ rồi, lại giơ dao nhỏ lên, chăm chú cạo lớp keo dán trên tường: "Nhưng tôi bây giờ không muốn yêu đương."
Nguyễn Hàng ôm thư tình, rầu rĩ bỏ lại vào ba lô, do dự mãi không nói nên lời. Một lúc sau, lại lặng lẽ rút ra bức thư thứ hai.
"Còn nữa à?!" Hạ Minh Thâm không dám tin mình trong một ngày lại bị hai cành đào đập trúng đầu, chẳng biết nên gọi là may hay xui. Nguyễn Hàng khóc không ra nước mắt, nói: "Bạn cùng phòng của nữ thần tôi đâu chỉ có một người đâu!"
"Cái này cũng là gửi cho tôi?"
Nguyễn Hàng lắc đầu, rồi hỏi ngược lại: "Lão Hạ, cậu hiện tại đang ở chung nhà với một người bên khoa Vật lý tên là Nhạc Khuynh đúng không?"
"... Cũng gần như thế." Hạ Minh Thâm nghĩ kỹ thì đúng hơn là mượn ở nhờ chứ không phải cùng thuê, nhưng đó không phải trọng điểm. Trọng điểm là cậu nhìn ra ánh mắt đầy mong chờ của Nguyễn Hàng, liền đoán được yêu cầu chưa nói ra.
"Ý cậu là —" Hạ Minh Thâm chỉ vào bức thư thứ hai, lại chỉ vào mình, "Bạn cùng phòng của nữ thần cậu nhờ cậu đưa thư tình cho tôi, để tôi chuyển cho Nhạc Khuynh — thư này là viết cho cậu ấy?"
Nguyễn Hàng ra vẻ "đúng vậy", nhân lúc Hạ Minh Thâm còn chưa phản ứng kịp, liền nhanh tay nhét thư tình vào túi chéo của cậu, còn chu đáo kéo khóa lại: "Chỉ là giúp bạn cùng nhà đưa thư tình thôi mà, chuyện nhỏ."
Hạ Minh Thâm phản ứng lại: "Sao cậu biết chuyện này?"
Nghe cậu nghi ngờ, Nguyễn Hàng chớp chớp mắt, nói: "Lão Hạ, cậu bình thường không chơi diễn đàn à?"
Hạ Minh Thâm thật thà nói "không xem", từ thời trung học cậu đã biết ngoại hình mình được quan tâm ra sao, diễn đàn hay tieba toàn là mấy lời tỏ tình sến súa, cậu lại không có sở thích đọc người ta thổi mình nên hầu hết đều tránh xa những nội dung đó.
Hai người nhìn nhau. Nguyễn Hàng cầm điện thoại của Hạ
Minh Thâm, tải ứng dụng về, thuần thục tìm đến diễn đàn C Đại, đưa cho cậu xem: "Tự xem đi ——"
Hạ Minh Thâm không hiểu gì cầm lấy, đập vào mắt là một tiêu đề được in đậm: "Học trưởng Nhạc Khuynh của khoa Vật lý lượng tử và tân sinh viên khoa Báo chí Hạ Minh Thâm rốt cuộc có quan hệ gì?"
Người đăng bài còn đính kèm mấy tấm ảnh. Một tấm là Hạ Minh Thâm và Nhạc Khuynh cùng bước ra khỏi khu dân cư Vân Thành, một tấm là hai người ngồi ăn cháo ở quán ăn sáng, một tấm là hai người đứng trước cổng C Đại chia tay, mỗi người đi về một hướng.
Người chụp có vẻ sợ bị phát hiện nên chỉ dám lén lút chụp từ xa, màu sắc nhòe nhoẹt, chỉ có thể nhận ra dáng lưng của hai người. Nhưng tấm ảnh thứ hai — chắc người chụp cũng ăn ở cùng quán, nên ảnh chụp ngang, rất rõ nét — vừa hay bắt được cảnh Hạ Minh Thâm ăn trúng một chiếc bánh bao nhân cà rốt, nhanh tay lẹ mắt gắp bỏ vào đĩa dấm của Nhạc Khuynh khi hắn không chú ý.
Do góc độ, trong bức ảnh này ánh mắt Hạ Minh Thâm sáng long lanh, mang nét ranh mãnh như một chú hồ ly nhỏ đang lén làm chuyện xấu, còn Nhạc Khuynh cúi mắt nhìn cậu, ánh mắt cưng chiều.
Bình luận bên dưới ban đầu là một dãy dấu hỏi và khen ngoại hình — cái này thì không lạ. Kế đến có người tự nhận là nhân chứng nói từng tận mắt thấy hai người họ cùng ra vào từ một hành lang, quan hệ thân thiết, chắc là đang sống cùng nhau.
Sau đó, cái "chắc là" và "sống cùng nhau" dần bị bóp méo thành "chắc chắn" và "sống chung như người yêu".
Hạ Minh Thâm nhìn chằm chằm vào hai chữ "sống chung", cảm thấy hơi khó thở.
Lúc làm những chuyện đó, cậu rất thản nhiên, chẳng có gì không tự nhiên. Nhưng khi nhìn lại từ ống kính của người ngoài, thì lại cảm thấy có chút không quang minh chính đại, mơ hồ thấy kỳ lạ.
Từ góc nhìn của người thứ ba mà nói...
Thật sự có chút mờ ám.
Hạ Minh Thâm càng xem mặt càng nóng, từ vành tai lan xuống bên cổ đỏ bừng.
"......" Nguyễn Hàng ban đầu chỉ định trả lời câu hỏi của Hạ Minh Thâm, quên mất trong bài viết còn có những nội dung không nên để nhân vật chính thấy. Bây giờ cậu cũng đỏ mặt như than, lúng túng chữa cháy: "Lão Hạ, diễn đàn toàn là mấy người nói bừa, đừng để trong lòng."
"Dĩ nhiên là không." Hạ Minh Thâm bình tĩnh thoát khỏi bài viết, giả vờ như hứng thú chỉ vào bài tiếp theo, cố gắng đánh trống lảng: "Hoạt động giao lưu giữa sinh viên năm nhất khoa Báo chí và nghiên cứu sinh năm nhất khoa Tài chính tổ chức ở thành phố bên cạnh —— Cuối tháng này chúng ta sẽ đi dã ngoại với các tiền bối bên Tài chính à?"
Nguyễn Hàng hiểu ý, lập tức phối hợp đổi chủ đề: "Đúng vậy, trường đã đặt hai tầng khách sạn, khoa Báo chí một tầng, khoa Tài chính một tầng. Nhưng nghe nói sẽ hoạt động riêng, chỉ là ở cùng khách sạn thôi."
Hạ Minh Thâm lướt qua bài viết vài cái, đột nhiên bị một cái tên đập vào mắt.
Có người bình luận: "Nếu lần này được tự đăng ký thì tốt quá, nghe nói người dẫn đoàn của khoa Tài chính là Đậu học trưởng."
"Các chị em đừng mơ nữa, Đậu Bách Hoa có bạn gái rồi, còn cứ bu lấy người ta, tội nghiệp mấy khoa tự nhiên toàn con trai."
Hạ Minh Thâm khẽ nhíu mày.
Đậu Bách Hoa?
Bạn trai của Chương Tĩnh?
Cậu tiếp tục lướt xuống, nhưng không thấy thông tin gì thêm.
Hạ Minh Thâm cảm thấy rối bời, còn Nguyễn Hàng cũng như đang có điều gì khó nói. Hai người sau khi nghỉ ngơi xong thì dồn sức làm nốt chỗ tường còn lại rồi chuẩn bị rời đi.
"Thư tôi sẽ chuyển giúp," Hạ Minh Thâm thật ra chẳng muốn làm "sứ giả tình yêu" chút nào, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không có lý do hay lập trường gì để thay Nhạc Khuynh từ chối, đành miễn cưỡng nhận lấy, bổ sung một câu, "Nhưng tôi không đảm bảo cậu ấy có nhận hay không."
Nguyễn Hàng theo sau cậu, vừa thu dọn đồ vừa chần chừ mãi, cuối cùng cũng thử nói ra nỗi lo trong lòng: "Những gì trên diễn đàn nói... không phải là thật chứ?"
Hạ Minh Thâm giật giật mí mắt: "Sao cậu hỏi vậy?"
Cậu vừa chột dạ liền dễ nói to, câu hỏi này cậu buột miệng hét lên, vang vọng cả hành lang. Hạ Minh Thâm càng thêm chột dạ, vội vàng hạ thấp giọng nhấn mạnh: "Dĩ nhiên là không rồi!"
"Không phải là thật thì tốt," Nguyễn Hàng thở phào, "Chứ nếu thật, chẳng phải là tôi đang đào góc tường trước mặt chính thất sao..."
Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Đánh giá:
Truyện Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Story
Chương 25: Đào góc tường
10.0/10 từ 23 lượt.
