Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Chương 14: Kính mắt
Hạ Minh Thâm bị cấu tỉnh dậy.
Một bàn tay túm lấy má bên của cậu, không chút nể nang mà kéo ra ngoài, kéo đến mức khiến cậu đau điếng.
"Buông tay buông tay!" Hạ Minh Thâm bị ép tỉnh, nhìn rõ người trước mặt là ai thì lập tức vào trạng thái khẩn cấp, vừa vỗ mu bàn tay của Nhạc Khuynh lấy lòng, vừa nhỏ giọng hít hà: "Đau— đau quá ——"
Nhạc Khuynh kéo má cậu đến đỏ ửng lên mới chịu buông tay, đứng thẳng người dậy nói: "Cậu đến đây làm gì?" Giọng nói còn rất dữ, đầy ý chất vấn và đe dọa.
Hạ Minh Thâm đánh trống lảng: "Tôi... tôi vốn đang ngủ bù trong phòng học này, không cẩn thận ngủ quên mất... Tôi còn chưa hỏi anh đấy, sao anh lại ở đây?"
Nhạc Khuynh nhướng mày: "Có buổi thuyết giảng."
"Ồ ——" Hạ Minh Thâm vừa vơ vội đống sách trên bàn nhét vào ba lô, vừa cố đổi chủ đề: "Thuyết giảng về lĩnh vực gì vậy?"
"Cậu đúng là không nghe được gì à? Ngủ từ đầu tới cuối luôn?" Giọng Nhạc Khuynh vì kinh ngạc mà cao lên, khiến vài sinh viên còn chưa rời đi phải quay đầu nhìn.
Hạ Minh Thâm nhìn quanh mới phát hiện buổi thuyết giảng đã kết thúc từ lâu, cả giảng đường chỉ còn lác đác vài người.
Nhạc Khuynh đọc ra một loạt thuật ngữ chuyên ngành mà dân khối xã hội như Hạ Minh Thâm nghe không hiểu nổi, cậu gật gù ứng phó cho qua, đeo ba lô lên vai, vội vàng nói: "Đi thôi, tôi đói rồi."
Ba chữ "Tôi đói rồi" quả là có công hiệu thần kỳ, Nhạc Khuynh lập tức không truy hỏi chuyện thuyết giảng nữa, xách máy tính xuống từng bậc cầu thang, ra hiệu cho Hạ Minh Thâm theo sau.
Hạ Minh Thâm vội chạy xuống bậc, cảm giác bản thân chẳng khác nào học sinh tiểu học lẽo đẽo theo sau giáo viên chủ nhiệm, bị bắt quả tang trốn học, sắp bị gọi lên phòng giáo vụ.
Cảm giác này cứ thế lớn dần vô cớ, Hạ Minh Thâm không phục, bước nhanh lên một chút đi song song với Nhạc Khuynh, rồi còn lén kiễng chân để bù lại sự chênh lệch chiều cao.
Nhưng chưa ra khỏi cửa phòng học, cậu đã bị một chị khóa trên đang kiểm tra bảng điểm danh chặn lại.
Dưới ánh mắt xem kịch vui của Nhạc Khuynh, Hạ Minh Thâm đành cắn răng ghi đại một cái tên người khác vào bảng điểm danh cuối buổi.
"Tôi không biết là cậu đổi tên đấy." Nhạc Khuynh trêu chọc.
Biết rằng cãi chày cãi cối cũng vô ích, Hạ Minh Thâm đành
buông xuôi, đảo mắt tỏ vẻ lười biếng, nói: "Tôi nghe không rõ anh nói gì. Kính áp tròng của tôi rơi mất rồi, không nhận ra ai cả. Vị huynh đài này, ngài là ai vậy?"
Nhạc Khuynh dường như rất hiểu kiểu ngụy biện trộn lẫn giữa tầm nhìn và thính lực của cậu, gật đầu phụ họa: "Ừ, nhớ chú ý lúc ăn cơm, kẻo lại nuốt nhầm gừng thành khoai tây."
Mặt Hạ Minh Thâm lập tức đỏ bừng.
Cậu đã từng đeo một cặp kính gọng đen trong suốt ba năm cấp ba, gọng kính mảnh và mắt kính to, đeo vào giống như một con chuồn chuồn non chưa hiểu sự đời, ánh mắt phản chiếu ánh sáng nên không tránh khỏi có chút mơ màng.
Cậu đeo kính kiểu đó, mỗi khi mùa đông vào phòng có hơi nước, trước mắt liền trắng xóa. Một khi tháo kính ra là cậu dễ mất cảnh giác, từng nuốt nhầm miếng gừng tưởng là khoai tây, nhả cũng không được mà nuốt cũng không xong, cay đến mức chóp mũi rịn mồ hôi.
Sau đó, cặp kính đó bị vỡ nát ngay trên đường vào hôm cậu gặp tai nạn xe, chắc là đã bị người dọn hiện trường thu dọn mất rồi.
Hạ Minh Thâm bất ngờ nhớ lại chuyện xấu hổ mà bản thân không muốn hồi tưởng, cậu tức giận, cúi đầu đi sau lưng Nhạc Khuynh, không thèm để ý đến anh nữa.
Nhạc Khuynh túm lấy cổ áo sau của cậu, kéo cậu nghiêng ngả một cái.
"Lại sao nữa đây!"
Nếu Hạ Minh Thâm là một con mèo, hẳn là lông toàn thân đã dựng ngược cả lên. Nhạc Khuynh chỉ về phía ngã rẽ: "Đi siêu thị."
Còn lý do tại sao phải đi siêu thị? Đương nhiên là vì đến lượt ai đó mua thực phẩm thì lại chạy đi làm thêm, quên béng mất.
Hạ Minh Thâm cụt hứng, kéo dài âm thanh "ồ ——" một tiếng.
Hai người lại đến siêu thị từng ghé qua vào ngày khai giảng. Khi đi ngang qua quầy kệ tỏa mùi thơm của gia vị, Hạ Minh Thâm nhanh như chớp ném hai gói gia vị lẩu vào xe đẩy, nhưng bị tịch thu thẳng tay.
"Dạo này cấm ăn mấy thứ này." Nhạc Khuynh nói.
Hạ Minh Thâm mềm mỏng thương lượng: "Vậy cũng có thể mua về trước chứ?"
"Không được." Nhạc Khuynh từ chối thẳng.
Hạ Minh Thâm chưa từ bỏ ý định. Khi thanh toán quét mã QR, nhân viên thu ngân lôi ra một chai rượu vang đỏ bị giấu dưới quả bí đỏ.
Hạ Minh Thâm trợn mắt giả bộ thị uy, như thể chỉ cần Nhạc Khuynh nói với thu ngân câu "Cầm nhầm rồi, làm phiền cất lại giúp", thì cậu sẽ đau lòng đến mức muốn tuyệt giao với hắn vậy.
"Chai rượu này có lấy không ạ?" Thu ngân hỏi.
"Lấy." Nhạc Khuynh nhượng bộ, "Nhưng không được lén uống."
Hạ Minh Thâm cười tít mắt, xách túi hàng cùng Nhạc Khuynh quay về khu tiểu khu Vân Thành.
Bảy giờ tối, cơm nước sẵn sàng.
Nhạc Khuynh mới học được món gà hầm hạt dẻ. Tiếc là hai người dù đã cố gắng hết sức, cũng chỉ bóc được một bát hạt dẻ nhỏ, khiến nguyên liệu bị thiếu nghiêm trọng, trong đĩa, hạt dẻ còn hiếm hơn cả mấy tép tỏi mà Hạ Minh Thâm ghét.
Dưới làn hơi nước bốc lên, Hạ Minh Thâm nheo mắt tìm hạt dẻ như mò kim đáy bể.
Nhạc Khuynh múc cho cậu một bát canh bí đỏ đầy, hỏi: "Kính áp tròng của cậu rơi ở đâu?"
"Sau tiết bơi, để quên trong phòng tắm." Hạ Minh Thâm trả lời thật.
Nhạc Khuynh nói: "Đúng là hậu đậu."
"Tôi còn kính dự phòng mà." Hạ Minh Thâm biện hộ.
Mắt của Hạ Minh Thâm dài và dịu dàng, giờ phút này ngước nhìn lên, bất giác mở to, trông vô tội và ngơ ngác, như thể ai vì lý do "hậu đậu" mà mắng cậu thì đều là kẻ xấu.
Tất nhiên Nhạc Khuynh không muốn làm kẻ xấu. Hắn dời mắt đi, không nhìn cậu nữa: "Nhớ là được."
Hạ Minh Thâm bỗng đặt đũa xuống, nét mặt nghiêm túc gọi hắn: "Nhạc Khuynh."
"Sao vậy?" Hắn vô thức ngồi thẳng người.
"Cậu có cảm thấy giữa chúng ta có gì đó kỳ lạ không," Câu nói này suýt khiến tim Nhạc Khuynh ngừng đập, may mà cậu không để hắn phải chịu tra tấn lâu, nói tiếp ngay, "Tôi đâu còn là học sinh tiểu học nữa, mà còn phải có phụ huynh kiểm tra bài tập, dặn tới dặn lui. Chỉ là không may làm rơi kính thôi, cậu không cần nghiêm trọng hóa như vậy chứ."
Lý lẽ thì rất đúng, chỉ tiếc là vệt tương cà trên mép làm nó mất đi vài phần thuyết phục.
Trái tim đang xao động của Nhạc Khuynh cũng dần bình ổn lại, lấy dáng vẻ lý trí nói: "Nhưng cậu thực sự nhỏ hơn tôi bảy tuổi."
"Về thể xác thì vậy, nhưng về tinh thần, chúng ta là đồng lứa." Hạ Minh Thâm nói chắc như đinh đóng cột.
Hai người lại tranh cãi về vấn đề "anh – em", chẳng ai thuyết phục được ai.
Về lại phòng mình, Hạ Minh Thâm lục trong ba lô tìm kính áp tròng dự phòng, nhưng lại tìm mãi không thấy.
Hạ Minh Thâm: "......"
Vừa mới cãi rằng chuyện quên đồ chỉ là chuyện hiếm hoi, giờ không thể tự vả vào mặt mình được, Hạ Minh Thâm đành tự gánh hậu quả, cố gắng nhớ lại lúc mua kính đã làm gì, do dự đưa tay mở ngăn kéo.
Khác với hầu hết các căn hộ thương mại, căn hộ 301 tòa nhà số 2 khi ban đầu trang trí toàn dùng đồ gỗ thật, cả rãnh ngăn kéo cũng là các thanh gỗ được mài nhẵn, kéo ra không hề có tiếng kêu.
Tất cả những "di vật" cá nhân của Hạ Minh Thâm, Nhạc Khuynh đều cất giữ cẩn thận —— cuộn băng keo trong đã mở, vài tờ nháp ghim lại tùy tiện, một hộp thiếc nhỏ đựng con dấu cao su, hộp kính dán tên —— cuối cùng Hạ Minh Thâm cũng tìm thấy kính áp tròng dự phòng dưới một bịch khăn giấy.
Do đồ đạc trong ngăn kéo quá nhiều, cậu phải đẩy bớt ra ngoài để lấy kính, bất cẩn làm rơi hộp kính.
Tiếng rơi trầm trầm, không giống rơi đồ rỗng.
"?" Hạ Minh Thâm tạm thời đặt kính áp tròng xuống, đầy nghi ngờ nhặt hộp kính lên mở ra.
Một chiếc kính gọng đen chân mảnh nằm gọn bên trong.
Giống hệt chiếc cậu từng đeo.
Hạ Minh Thâm nhìn chằm chằm cặp kính đó rất lâu, rồi nhẹ nhàng đậy nắp lại, đặt trở vào chỗ cũ.
Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Đánh giá:
Truyện Hàng Năm Bình An - Vô Cùng Sơn Sắc
Story
Chương 14: Kính mắt
10.0/10 từ 23 lượt.
