Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1567: Phiên Ngoại 4 (8)

Bạn còn 3 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm
Đám người ngốc nghếch này. Hòa Ngọc cũng mỉm cười. 


Sau khi nghi thức chào đón kết thúc, lúc Trấn Tinh chuẩn bị đưa Hòa Ngọc rời đi, đột nhiên sắc mặt của cậu trở nên nghiêm túc. Cùng lúc đó, như cảm ứng được điều gì, toàn bộ hành tinh Truyền Thừa đều trở nên nghiêm túc.


Trong sự chú ý của tất cả mọi người, Hòa Ngọc chậm rãi lấy ra một cái Roi Dài, hít một hơi sâu, âm thanh bình tĩnh, cực kỳ nghiêm túc: "Tôi đã đồng ý với anh ta - đưa Thành Chiêu trở về Khu Ba."


Sắc mặt của Trấn Tinh trở nên nghiêm túc, đám người "ngốc nghếch" kia cũng trở nên cực kỳ trang nghiêm. Họ bước lên, hít một hơi sâu, lớn tiếng nói:


"Nghênh đón anh hùng Thành Chiêu của Khu Ba về nhà!"


Người Khu Ba giơ tay lên, đáp lại hành động lúc trước của Thành Chiêu, âm thanh cung kính vang vọng khắp Khu Ba.


"Nghênh đón anh hùng Thành Chiêu của Khu Ba về nhà!"



Hòa Ngọc giao Roi Dài cho Trấn Tinh, chính thức hoàn thành hẹn ước lúc trước với Thành Chiêu.


Hòa Ngọc đã có trải nghiệm cực kỳ vui vẻ ở Khu Ba, nhưng cậu cũng chỉ ở 7 ngày, tiêu vô số tiền mua sản phẩm thú vị của Hành tinh Truyền Thừa. So với hành tinh Cơ Giới và hành tinh Sinh Vật, "đặc sắc" của Hành tinh Truyền Thừa không nhiều, sự đặc sắc của bọn họ đến từ con người nơi đây quả thật rất nhiệt tình, tình cảm chân thành, mãnh liệt thứ này lại không mang đi để làm kỷ niệm được, chỉ có thể giữ trong lòng.


Hòa Ngọc rất thích nơi này. Họ giống với Khu Một, Khu Hai, Khu Bốn, tu sửa đại sứ quán cho Hòa Ngọc, chào đón cậu đến bất cứ lúc nào. Lần này rời đi, không chỉ có mỗi ví tiền không trống rỗng. Tiền của Trấn Tinh vẫn chưa tiêu xong, Hành tinh Truyền Thừa lại cho cậu một số tiền lớn, đồng thời, cậu lại mang Roi Dài đi.


Đưa Roi Dài trở về là chuyện cậu hứa hẹn với Thành Chiêu. Mang Roi Dài đi lại là chuyện cậu đồng ý với Hành tinh Truyền Thừa. 


Cậu muốn mang Roi Dài đi đến Hành tinh Vũ Khí, dùng tiền của Hành tinh Truyền Thừa rèn Roi Dài thành bảo vật cấp thần, xem ý thức của Thành Chiêu có còn hay không, liệu có khả năng trở về hay không.


Trước khi rời đi, Hòa Ngọc vẫy tay với Trấn Tinh: "Đi đây, hẹn gặp lại."


Ly Trạm đã vào phi thuyền, vui vẻ chỉ thiếu chút nữa sẽ đốt pháo, đôi mắt xanh tràn đầy ý cười.


Thấy vậy, Trấn Tinh nhướng mày gọi: "Hòa Ngọc!"



Biểu tình Ly Trạm căng thẳng.


Hòa Ngọc quay đầu lại, nâng cằm, ý bảo gã nói chuyện.


Trấn Tinh mỉm cười, đôi mắt phượng cong cong: "Hẹn gặp lại."


Phi thuyền biến mất trong tầm mắt, nụ cười trên mặt Trấn Tinh mới dần tan biến. Gã đứng trên trời cao vạn mét, chỉ có gã dẫm lên khối rubik yên tĩnh đứng nhìn về phía trước. Lúc này, gã lẻ loi đứng ở đó, tràn đầy sự cô tịch, ngay cả không khí cũng trở nên lạnh lẽo. Gió thổi qua, sắc mặt gã có chút thẫn thờ.


Cuộc gặp gỡ giữa người với người rất kỳ lạ. 


Gã nghĩ gã gặp Hòa Ngọc trước, nhưng nếu tính thời gian, người chân chính gặp Hòa Ngọc đầu tiên là Ly Trạm. Khi gã gặp được Hòa Ngọc, Ly Trạm đã đợi Hòa Ngọc gần 200 năm rồi.


Duyên phận thứ này… nếu bỏ lỡ là lỡ cả đời. 


Phía trên biển rộng mênh mông, lúc mới gặp Hòa Ngọc, gã từng cho rằng đó là “cái duyên” của bọn họ. Nhưng cá lớn cũng ở đó, gặp được Hòa Ngọc còn trước gã một bước. Lúc mới gặp, Hòa Ngọc cưỡi cá lớn, va chạm với tất cả các tuyển thủ.



Tất cả mọi người đều chậm hơn Ly Trạm một bước.


Thứ tự đến trước và sau rất quan trọng. Không phải gã và Hòa Ngọc không có duyên, mà là Ly Trạm và Hòa Ngọc có duyên hơn. 


Năm lần chính tay Hoà Ngọc giết Ly Trạm, đối phương lại vẫn tiếp tục đến bên cạnh cậu, không oán không hận. Cho dù không có ý thức, cho dù biến thành NPC, anh vẫn luôn dùng các loại hình thái, gian nan từng bước đi đến bên cạnh Hòa Ngọc.


Ly Trạm như vậy, Trấn Tinh không có tư cách nói mình thích hợp với Hòa Ngọc hơn Ly Trạm. 


Đến muộn chính là đến muộn, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.


Trên thế gian này không chỉ có một kiểu tình cảm. Ly Trạm chiếm giữ tình yêu quan trọng nhất của Hòa Ngọc, nhưng gã còn có tình bạn, tình đồng đội. Bọn họ không thể ở bên nhau, cũng có thể vui mừng cho nhau. Trong cuộc đời của mỗi người bọn họ, trên con đường mỗi người đã chọn lựa, tiếp tục tỏa sáng rực rỡ, bước đi về phía trước. 


Đôi khi, chính sự tiếc nuối ấy cũng là một nét đẹp khác.


Tất nhiên, gã cũng giống những người khác, chờ mong Hòa Ngọc "chia tay" hoặc "goá phụ đáng thương có chồng qua đời sớm". Khi đó, chắc chắn gã sẽ là người đầu tiên chiếm chỗ.


Ly Trạm: ... Cút.



Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Truyện Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) Story Chương 1567: Phiên Ngoại 4 (8)
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...